Chí Tôn Vạn Đế
Chương 96

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:04:14 | Lượt xem: 4

Kiếm quang xé gió, mang theo ý chí sắc bén không gì sánh bằng của Lăng Tiêu, lao thẳng vào bầy sinh vật nguyên thủy đang gầm gừ. Chúng không có hình dạng cố định, chỉ là những khối năng lượng đen kịt như mực, được bao phủ bởi những đường vân cổ xưa lấp lánh như tinh tú. Đôi mắt đỏ rực của chúng là điểm nhấn duy nhất trên thân thể vô định hình, phản chiếu sự hung tàn và bản năng bảo vệ cố hữu.

“Hừ!”

Lăng Tiêu khẽ hừ lạnh. Hắn đã cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn tạp nhưng cực kỳ mạnh mẽ từ những sinh vật này. Chúng không phải là linh thú thông thường, cũng không phải là yêu quái. Chúng là những hiện thân của năng lượng nguyên thủy, được Di Tích này tạo ra để trấn giữ. Điều đó có nghĩa là, chiêu thức thông thường có lẽ sẽ khó lòng gây sát thương chí mạng cho chúng.

Kiếm quang của hắn không hề suy giảm, chém thẳng vào con sinh vật đi đầu. Một tiếng “keng” chói tai vang lên như kim loại va chạm, nhưng lại có cảm giác như kiếm của hắn đã xuyên qua một thứ gì đó không thực. Sinh vật đó rên rỉ, thân thể năng lượng bị rách toạc một vết lớn, nhưng chỉ trong chớp mắt, những sợi năng lượng đen kịt lại bắt đầu cuộn xoắn, tự chữa lành vết thương.

“Thú vị.” Lăng Tiêu nhếch mép. “Quả nhiên không đơn giản. Vậy thì, ta sẽ dùng cách khác!”

Hắn không lùi bước, mà còn tiến lên. Thân pháp như điện chớp, tránh né những móng vuốt và hàm răng năng lượng đang lao đến từ mọi phía. Kiếm trong tay hắn không còn là một đường thẳng sắc bén đơn thuần, mà biến hóa khôn lường, mang theo những luồng khí tức khác biệt.

“Phá Tà Kiếm Ý!”

Một đạo kiếm khí màu vàng kim bỗng chốc bùng lên, mang theo hơi thở của chính đạo, của sự thanh tẩy. Những sinh vật năng lượng kia dường như cảm nhận được điều gì đó khắc chế chúng, phát ra tiếng gầm gừ càng thêm dữ tợn, cố gắng tránh né.

Kiếm khí vàng kim xuyên qua một con sinh vật. Lần này, thay vì tự lành, vết thương của nó lại bắt đầu bốc khói, những sợi năng lượng đen kịt bị ăn mòn và tiêu tán. Con sinh vật giãy giụa kịch liệt, cuối cùng hóa thành một làn khói đen rồi tan biến vào hư không, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

“Quả nhiên!” Lăng Tiêu cười khẽ. Hắn đã đoán đúng. Những sinh vật này được tạo thành từ năng lượng nguyên thủy hỗn tạp, tuy mạnh mẽ nhưng lại thiếu đi sự tinh khiết. Kiếm ý của hắn, đặc biệt là loại kiếm ý mang theo khí tức chính đạo, có thể thanh tẩy và phân giải chúng.

Hắn bắt đầu vận dụng Phá Tà Kiếm Ý một cách thuần thục hơn. Từng đường kiếm của Lăng Tiêu đều mang theo ánh sáng vàng kim rực rỡ, như những tia sét xé toạc màn đêm. Những sinh vật nguyên thủy bị chém trúng, dù chỉ là sượt qua, cũng đều bị năng lượng thanh tẩy ăn mòn, dần dần hóa thành hư vô.

Chúng không có trí tuệ, chỉ có bản năng bảo vệ. Khi thấy đồng loại bị tiêu diệt, chúng càng trở nên điên cuồng hơn, không sợ hãi mà lao vào Lăng Tiêu như những con thiêu thân. Cả không gian chìm trong tiếng gầm gừ, tiếng kiếm xé gió và những luồng năng lượng đen trắng va chạm.

Lăng Tiêu như một vị thần chiến tranh, thân thể bao phủ trong khí tức mạnh mẽ, kiếm pháp tung hoành ngang dọc. Hắn không chỉ dựa vào Phá Tà Kiếm Ý, mà còn kết hợp với những chiêu thức kiếm pháp khác, tạo thành một vũ điệu tử vong đẹp mắt nhưng đầy sát khí. Từng nhát kiếm đều chuẩn xác, xuyên qua điểm yếu của những sinh vật này, hoặc đơn giản là dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát chúng.

Sau khoảng khắc một chén trà, hơn chục con sinh vật nguyên thủy đã bị Lăng Tiêu tiêu diệt hoàn toàn. Chúng không để lại vật phẩm gì, chỉ có một làn năng lượng thuần khiết nhẹ nhàng lan tỏa, bị Lăng Tiêu vô thức hấp thụ vào cơ thể, khiến kinh mạch của hắn có cảm giác thông suốt hơn một chút.

“Những sinh vật này, tuy hung tàn nhưng không có giá trị gì ngoài việc cung cấp một chút năng lượng và làm vật thử kiếm.” Lăng Tiêu khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng sâu vào bên trong Di Tích.

Màn sương mù thời gian vẫn dày đặc, nhưng sau khi bầy sinh vật bị tiêu diệt, con đường phía trước dường như rộng mở hơn. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa hơn, sâu thẳm hơn đang gọi mời. Đó không phải là sát khí, mà là một loại lực hấp dẫn khó tả, như thể có thứ gì đó cực kỳ quan trọng đang chờ đợi hắn.

Vững bước tiến vào sâu hơn, Lăng Tiêu nhận ra kiến trúc bên trong Di Tích không hề đơn giản. Những bức tường đá cổ kính hiện ra, được khắc họa bằng những hoa văn kỳ lạ, không thuộc về bất kỳ văn minh nào hắn từng biết. Chúng phức tạp và bí ẩn, như chứa đựng những quy tắc tối thượng của vũ trụ.

Không gian bên trong Di Tích rộng lớn đến kinh ngạc, như một thế giới riêng biệt. Ánh sáng mờ ảo tỏa ra từ những viên đá phát quang trên trần, rọi xuống con đường lát đá xanh rêu phong. Không khí tĩnh mịch, chỉ có tiếng bước chân của Lăng Tiêu vang vọng, càng làm tăng thêm vẻ u tịch và huyền bí.

Hắn đi qua một hành lang dài, hai bên là những bức tượng khổng lồ của các sinh vật nửa người nửa thú, đôi mắt rỗng tuếch nhìn thẳng về phía trước, như những người gác cổng im lặng của một thời đại đã mất. Trên trán mỗi bức tượng đều có một khe nứt nhỏ, từ đó một luồng năng lượng yếu ớt tỏa ra, tạo thành một loại áp lực vô hình.

Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được một luồng chân ý cực kỳ mạnh mẽ ẩn chứa trong những bức tượng này, như thể chúng được tạo ra bởi một cường giả vĩ đại, mang theo ý chí bất diệt của người đó. Nếu không cẩn thận, chỉ cần một cái nhìn lướt qua cũng có thể khiến tâm thần người khác bị ảnh hưởng.

“Chân ý của Đế Vương sao? Không, còn cao hơn nữa…” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Hắn đã từng tiếp xúc với chân ý của một số cường giả cấp Đế Vương, nhưng chân ý của những bức tượng này lại mang theo một loại khí chất siêu phàm, vượt ra khỏi phạm trù của Đế Vương bình thường. Nó giống như một loại “Đạo” đã thành hình, vô cùng vững chắc và cổ xưa.

Hắn dừng lại trước bức tượng đầu tiên, cẩn thận quan sát. Khe nứt trên trán bức tượng không đơn thuần là một vết nứt, mà dường như là một con mắt thứ ba đang nhắm nghiền. Từ đó, một luồng ý chí như có như không, muốn xâm nhập vào thức hải của Lăng Tiêu.

“Muốn dò xét ta sao?”

Lăng Tiêu cười lạnh. Hắn vận chuyển Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể, một luồng khí tức Chí Tôn ẩn tàng bùng lên, lập tức xua tan luồng ý chí xâm nhập kia. Thậm chí, khi luồng khí tức Chí Tôn của hắn bùng phát, những bức tượng khổng lồ kia dường như cũng run rẩy nhẹ, như thể đang cúi đầu trước một tồn tại tối cao hơn.

Hắn không dừng lại lâu, tiếp tục tiến sâu hơn. Càng vào sâu, áp lực vô hình càng lớn, và màn sương mù thời gian cũng trở nên loãng hơn, thay vào đó là một thứ ánh sáng xanh lam huyền ảo, như thể hắn đang bước vào một thế giới khác.

Cuối hành lang, một cánh cửa khổng lồ bằng đồng xanh hiện ra, cao chót vót, chạm khắc vô số hình ảnh tinh xảo về các vị thần, ma, và những sinh linh kỳ dị đang nhảy múa trên một vũ đài hỗn loạn. Cánh cửa tỏa ra một luồng khí tức viễn cổ, khiến bất kỳ ai cũng phải cảm thấy nhỏ bé.

Trên cánh cửa, có một dòng chữ cổ xưa được khắc sâu. Lăng Tiêu đứng trước cánh cửa, ánh mắt tập trung vào dòng chữ đó. Mặc dù hắn chưa từng học qua ngôn ngữ này, nhưng khi ánh mắt hắn chạm vào, một luồng thông tin cổ xưa bỗng nhiên tràn vào thức hải, như thể chính Di Tích đang truyền đạt cho hắn.

“Cánh Cửa Vĩnh Hằng. Nơi chứa đựng khởi nguyên của vạn vật và kết thúc của thời gian. Kẻ không mang huyết mạch Chí Tôn, không được phép bước vào.”

Lăng Tiêu chấn động. “Huyết mạch Chí Tôn? Lẽ nào, Di Tích này có liên quan đến Chí Tôn Thần Tàng của mình?”

Trái tim hắn đập thình thịch. Phát hiện này quá lớn. Hắn không ngờ rằng Di Tích Nguyên Thủy này lại ẩn chứa một bí mật kinh thiên động địa như vậy, và nó lại liên quan trực tiếp đến thân phận và nguồn gốc của hắn. Kẻ thù đã phong ấn hắn, liệu có biết đến nơi này? Hay đây là một di sản mà ngay cả chúng cũng không thể chạm tới?

Lăng Tiêu đưa tay chạm vào cánh cửa đồng xanh. Một luồng năng lượng ấm áp, quen thuộc nhưng lại vô cùng xa lạ, từ cánh cửa truyền vào cơ thể hắn, khiến Chí Tôn Thần Tàng trong hắn khẽ rung động, như thể đang cộng hưởng với một thứ gì đó cổ xưa đã bị lãng quên từ lâu.

Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn mở cánh cửa này. Bên trong nó, có lẽ là câu trả lời cho thân thế của hắn, là sức mạnh mà hắn đang tìm kiếm, và là manh mối quan trọng nhất về kẻ thù đã phong ấn hắn.

“Cánh Cửa Vĩnh Hằng… ta đến đây!”

Lăng Tiêu hít sâu một hơi, toàn bộ chân nguyên trong cơ thể hắn bắt đầu vận chuyển điên cuồng, tụ tập vào bàn tay đang chạm vào cánh cửa. Một luồng khí tức Chí Tôn bùng nổ, bao phủ lấy hắn, như một vị thần đang thức tỉnh. Cánh cửa đồng xanh cổ kính cũng bắt đầu phát ra ánh sáng chói lọi, những hoa văn trên đó như sống lại, xoay tròn và biến hóa.

Tiếng “kèn kẹt” nặng nề vang lên, cánh cửa khổng lồ bắt đầu hé mở, từ bên trong tràn ra một luồng khí tức hỗn độn nhưng lại tràn đầy sức sống, mang theo mùi vị của sự khởi nguyên và kết thúc, của thời gian và không gian.

Phía sau cánh cửa, không phải là một hành lang hay một căn phòng, mà là một khoảng không gian vô tận, lấp lánh những vì sao xa xăm, những tinh vân đủ màu sắc, và cả những dòng sông thời gian uốn lượn. Một thế giới hoàn toàn khác, một vũ trụ thu nhỏ nằm gọn trong Di Tích Nguyên Thủy.

Lăng Tiêu bước chân vào, ánh mắt kiên định và tràn đầy khát vọng. Hắn biết, hành trình của hắn vừa mới bắt đầu, và phía sau cánh cửa này, chắc chắn sẽ có những bí mật kinh thiên động địa đang chờ đợi hắn khám phá. Đây không chỉ là một cơ duyên, mà còn là một bước ngoặt quyết định trên con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế.

Hắn cảm nhận được, một luồng năng lượng khổng lồ đang chờ đợi hắn. Nơi này, chính là nơi mà hắn sẽ tìm thấy mảnh ghép còn thiếu của Chí Tôn Thần Tàng, nơi mà hắn sẽ thực sự thức tỉnh.

Cánh cửa Vĩnh Hằng khép lại phía sau Lăng Tiêu, nuốt chửng bóng dáng hắn vào một vũ trụ thu nhỏ đầy bí ẩn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8