Chí Tôn Vạn Đế
Chương 95
Chương 95: Di Tích Nguyên Thủy – Trận Chiến Khai Mở
Kiếm quang chói mắt của Lăng Tiêu xé toang không khí, mang theo một ý chí kiên định, bất khuất, như muốn phá vỡ mọi xiềng xích ràng buộc vũ trụ. Nó không chỉ là một chiêu kiếm, mà là sự bùng nổ của toàn bộ tiềm năng cấp Đế Vương mà hắn vừa lĩnh ngộ, là lời tuyên chiến với số phận và mọi kẻ dám cản đường.
“ẦMMMM!”
Hỏa Long gầm thét, thân hình cuộn xoắn như núi lửa phun trào, nhưng khi chạm phải đạo kiếm quang kia, nó chợt như bị một lực lượng vô hình xé nát. Lửa bùng lên dữ dội, nhưng không phải là sức mạnh hủy diệt, mà là sự tan rã. Từng vảy rồng đỏ rực văng tung tóe, Hỏa Long chỉ kiên trì được trong chớp mắt rồi bị kiếm quang xuyên thủng, nổ tung thành vô số đốm lửa nhỏ, tan biến vào hư không.
Viêm Liệt, kẻ đứng sau Hỏa Long, sắc mặt kịch biến. Hắn không ngờ một chiêu kiếm tùy ý của Lăng Tiêu lại có thể dễ dàng phá giải Hỏa Long Thuật của mình. Luồng phản chấn mạnh mẽ ập đến, khiến hắn lảo đảo lùi lại ba bước, cảm giác như có một ngọn núi đè nặng lên ngực. Hắn nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ.
“Ngươi… Ngươi rốt cuộc là ai?!” Viêm Liệt gầm lên, không còn vẻ kiêu ngạo ban đầu.
Lăng Tiêu không đáp, chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt lạnh lùng quét qua Viêm Liệt rồi dừng lại ở Thẩm Lạc và Mộ Dung Thanh Huyên. Hắn đã lĩnh ngộ được sức mạnh cấp Đế Vương, và hắn cần những đối thủ như thế này để mài giũa nó, để kiểm chứng giới hạn của bản thân.
Thẩm Lạc, với vẻ mặt âm trầm, đã kịp phản ứng. Hắn giơ tay, một tấm bùa chú cổ xưa hiện ra, hóa thành vô số ảo ảnh, biến hóa khôn lường, bao vây Lăng Tiêu từ mọi phía. Đồng thời, Mộ Dung Thanh Huyên cũng không chậm trễ, nàng nhấc tay ngọc, hàn khí từ cơ thể nàng bùng phát, hóa thành những luồng băng phong sắc bén, như hàng ngàn mũi tên băng, nhắm thẳng vào các huyệt đạo yếu hại của Lăng Tiêu.
Ba thiên tài hàng đầu Huyền Giới, giờ đây đã bỏ qua mọi sĩ diện, liên thủ tấn công Lăng Tiêu. Họ nhận ra, kẻ mang danh “phế vật” này không hề đơn giản, và sự tồn tại của hắn là một mối đe dọa thực sự.
Lăng Tiêu đứng giữa trận địa ảo ảnh và bão băng, nhưng không hề nao núng. Khí tức cấp Đế Vương quanh hắn càng lúc càng nồng đậm, một đạo vô hình trường vực lấy hắn làm trung tâm lan tỏa ra, khiến không gian xung quanh trở nên vặn vẹo. Đây chính là “Ý Chí Giới Vực” sơ khai, một đặc trưng của cường giả cấp Đế Vương, có khả năng ảnh hưởng đến quy tắc không gian và trấn áp đối thủ.
“Hừ!”
Lăng Tiêu hừ lạnh một tiếng, thân hình đột nhiên mờ ảo. Hắn không hề né tránh, mà là trực tiếp xuyên qua những luồng băng phong và ảo ảnh, tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể nắm bắt. Đây không chỉ là tốc độ, mà là sự vận dụng không gian, một kỹ năng mà chỉ cường giả cấp Đế Vương mới có thể lĩnh ngộ được.
“Làm sao có thể?!” Thẩm Lạc kinh hãi, ảo ảnh của hắn hoàn toàn không thể giữ chân Lăng Tiêu.
Mộ Dung Thanh Huyên cũng giật mình, những mũi tên băng của nàng rõ ràng đã xuyên qua Lăng Tiêu, nhưng lại không hề chạm vào thực thể. Đó chỉ là tàn ảnh! Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng nàng.
Lăng Tiêu xuất hiện trước mặt Viêm Liệt như một bóng ma. Viêm Liệt còn chưa kịp phản ứng, một quyền của Lăng Tiêu đã mang theo sức mạnh kinh thiên, nện thẳng vào ngực hắn. Quyền phong không hề hoa mỹ, nhưng lại ẩn chứa “Ý Chí Hủy Diệt” của Lăng Tiêu, khiến không gian xung quanh Viêm Liệt như muốn sụp đổ.
“Phụt!”
Viêm Liệt phun ra một ngụm máu tươi, thân hình như diều đứt dây, bay ngược ra xa, đập mạnh vào một tảng đá lớn bên ngoài Di Tích Nguyên Thủy. Tảng đá vỡ vụn, hắn nằm đó, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, rõ ràng đã bị trọng thương. Hắn nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt đầy sợ hãi, không còn một chút kiêu ngạo nào nữa.
“Ngươi… Ngươi đã đạt tới cảnh giới Đế Vương?!” Thẩm Lạc không thể tin được, giọng nói run rẩy.
Một thiếu niên chưa đầy hai mươi tuổi, lại có thể đạt tới cảnh giới Đế Vương, điều này hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của họ. Ngay cả những thiên tài hàng đầu của các Thần Tộc cổ xưa cũng khó lòng làm được điều này.
Lăng Tiêu không trả lời, hắn lại một lần nữa biến mất. Lần này, hắn xuất hiện phía sau Thẩm Lạc. Thẩm Lạc cảm nhận được một luồng sát khí lạnh lẽo phía sau gáy, vội vàng xoay người, tấm bùa chú trong tay bùng lên ánh sáng rực rỡ, hóa thành một tấm khiên tinh thần cố gắng chống đỡ.
Nhưng Lăng Tiêu không hề dùng kiếm. Hắn chỉ vươn một ngón tay, nhẹ nhàng điểm vào tấm khiên. “Phập!” Tấm khiên tinh thần vỡ tan như pha lê, ngón tay Lăng Tiêu không dừng lại, trực tiếp điểm vào trán Thẩm Lạc.
“Aaaaa!” Thẩm Lạc kêu lên một tiếng thảm thiết, cảm giác như linh hồn mình bị một luồng sức mạnh vô hình xé toạc. Hắn ôm đầu, lăn lộn trên đất, thất khiếu chảy máu. Tuy không chết, nhưng linh hồn đã bị tổn thương nghiêm trọng, e rằng phải mất hàng chục năm, thậm chí hàng trăm năm mới có thể hồi phục.
Chỉ còn lại Mộ Dung Thanh Huyên. Nàng nhìn hai đồng bạn của mình, một kẻ trọng thương, một kẻ linh hồn bị tổn hại, ánh mắt tràn đầy hoảng sợ. Nàng lùi lại từng bước, ý chí chiến đấu đã hoàn toàn biến mất.
Lăng Tiêu không truy kích nàng. Hắn chỉ lạnh lùng nhìn Mộ Dung Thanh Huyên, ánh mắt như xuyên thấu tâm can. “Ngươi muốn chết, hay muốn nhường đường?”
Giọng nói của hắn không mang theo chút cảm xúc nào, nhưng lại ẩn chứa một uy áp kinh thiên, khiến Mộ Dung Thanh Huyên cảm thấy như bị một ngọn núi đè nặng. Nàng biết, nếu nàng dám phản kháng dù chỉ một chút, kết cục của nàng sẽ không khá hơn Viêm Liệt hay Thẩm Lạc.
“Ta… ta nhường đường!” Mộ Dung Thanh Huyên vội vàng cúi đầu, giọng nói run rẩy.
Lăng Tiêu gật đầu, không hề liếc nhìn nàng thêm lần nào nữa. Hắn quay người, ánh mắt tập trung vào cánh cửa Di Tích Nguyên Thủy.
Cửa Di Tích Nguyên Thủy là một cánh cổng đá cổ kính, khổng lồ, được khắc vô số phù văn phức tạp và những hình vẽ kỳ lạ. Từ sâu bên trong cánh cổng, một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ cuồn cuộn tỏa ra, mang theo hương vị của thời gian và những bí mật bị chôn vùi.
Khi ba thiên tài kia bị đánh bại, những cường giả khác đứng xung quanh, những kẻ ban đầu chỉ đứng xem kịch vui, giờ đây đều lộ vẻ kinh hãi tột độ. Một mình Lăng Tiêu đã đánh bại liên thủ ba thiên tài hàng đầu Huyền Giới, điều này hoàn toàn vượt qua mọi sự tưởng tượng của họ. Ánh mắt họ nhìn Lăng Tiêu giờ đây không còn là sự khinh miệt, mà là sự kính sợ và ngưỡng mộ.
Lăng Tiêu không quan tâm đến ánh mắt của những kẻ xung quanh. Hắn đưa tay, nhẹ nhàng đặt lên cánh cổng đá. Một luồng lực lượng cuồng bạo từ Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn bùng phát, rót vào cánh cổng.
“Rầm… rầm… rầm…”
Cánh cổng đá cổ kính khẽ rung chuyển, những phù văn trên đó bắt đầu phát sáng rực rỡ, như những dòng sông ánh sáng chảy xuôi. Sau đó, với một tiếng “KÉT… KÉT… KÉT” nặng nề, cánh cổng từ từ mở ra, để lộ một khe hở đen kịt, sâu hun hút, không thấy đáy.
Một luồng khí tức nguyên thủy, hỗn độn từ bên trong Di Tích Nguyên Thủy tràn ra, mang theo một áp lực vô hình, khiến tất cả mọi người có mặt đều cảm thấy khó thở. Ai nấy đều run rẩy, không dám tiến lên.
Lăng Tiêu không chần chừ. Hắn biết, Di Tích Nguyên Thủy ẩn chứa bí mật kinh thiên động địa, và để bước vào đó, hắn phải vượt qua không chỉ những cạm bẫy cổ xưa mà còn cả sự cạnh tranh khốc liệt từ những thiên tài hàng đầu Huyền Giới. Con đường đến với sự thật về Chí Tôn Thần Tàng và kẻ thù đã phong ấn hắn sẽ còn nhiều chông gai và thử thách hơn nữa.
Nhưng hắn không sợ hãi. Hắn đã đủ mạnh để đối mặt với những thử thách đó. Hắn bước một bước dài, thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh, biến mất vào trong khe hở đen kịt của Di Tích Nguyên Thủy, để lại phía sau những ánh mắt kinh hoàng và đầy hâm mộ.
Khi Lăng Tiêu vừa bước vào, cánh cổng đá khổng lồ lại từ từ khép lại, như chưa từng mở ra. Mọi người bên ngoài đều ngẩn ngơ, không ai dám tiến lên phá vỡ sự tĩnh lặng đó.
Bên trong Di Tích Nguyên Thủy, Lăng Tiêu cảm nhận được một luồng năng lượng nguyên thủy cực kỳ nồng đậm, tinh khiết, vượt xa bất kỳ nơi nào hắn từng đến ở Huyền Giới. Không gian nơi đây rộng lớn đến vô tận, tràn ngập một thứ ánh sáng mờ ảo, huyền bí, đến từ những tinh thể khổng lồ lơ lửng trên không trung.
Dưới chân hắn là một con đường đá cổ xưa, kéo dài đến tận cùng tầm mắt. Hai bên đường là những vách đá sừng sững, được khắc vô số phù văn cổ quái, mỗi phù văn đều ẩn chứa một đạo lý sâu xa, khiến tâm thần hắn chấn động.
“Đây chính là Di Tích Nguyên Thủy… Quả nhiên không tầm thường.” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ hưng phấn. Hắn có thể cảm nhận được, sâu trong nơi này, có một thứ gì đó đang gọi mời, một thứ gì đó có thể giúp hắn thức tỉnh thêm sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng, hoặc ít nhất là cung cấp manh mối quan trọng về thân thế và kẻ thù của mình.
Hắn hít sâu một hơi, điều chỉnh lại khí tức, rồi vững bước tiến về phía trước. Con đường đến với Chí Tôn Vạn Đế còn rất dài, nhưng mỗi bước chân hắn đi, đều là một sự khẳng định cho ý chí bất khuất và khát vọng vươn tới đỉnh cao vĩnh hằng.
Phía trước hắn, những bóng đen bí ẩn bắt đầu xuất hiện, không phải là cường giả, mà là những sinh vật cổ xưa được tạo ra từ năng lượng nguyên thủy, những người bảo vệ của Di Tích. Chúng gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu, sẵn sàng lao vào xé xác bất kỳ kẻ xâm nhập nào.
Lăng Tiêu mỉm cười lạnh lùng. “Đến đây đi. Ta đang rất muốn thử nghiệm sức mạnh mới của mình.”
Một đạo kiếm quang lại lóe lên, rực rỡ và sắc bén hơn bao giờ hết, xuyên phá màn sương mù của thời gian, hướng thẳng về phía những kẻ địch đầu tiên trong Di Tích Nguyên Thủy.