Chí Tôn Vạn Đế
Chương 93
Chương 93: Cổ Mộ Thâm Uyên
Lăng Tiêu bước đi kiên định, mỗi bước chân đều mang theo sự tự tin và khát vọng. Thiên Giới Bí Cảnh, nơi đây không chỉ là một kho báu ẩn chứa vô vàn cơ duyên, mà còn là một lò rèn khắc nghiệt, tôi luyện ý chí và sức mạnh của kẻ dám dấn thân. Trận chiến với Kiếm Vô Song vừa qua đã giúp hắn nhận ra nhiều điều, đặc biệt là cách điều khiển Chí Tôn Thần Tàng một cách hiệu quả hơn trong những trận chiến thực tế.
Càng tiến sâu vào bí cảnh, khí tức cổ xưa và hùng vĩ càng trở nên nồng đậm. Những cây cổ thụ cao vút chạm trời, thân cây to lớn như những ngọn núi thu nhỏ, cành lá rậm rạp che khuất ánh sáng mặt trời, khiến cả khu rừng chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo, huyền hoặc. Dưới chân, thảm thực vật mọc um tùm, nhiều loại linh dược quý hiếm chỉ tồn tại trong truyền thuyết giờ đây lại hiển hiện trước mắt, tỏa ra mùi hương thanh mát, dễ chịu. Tuy nhiên, Lăng Tiêu không vội vàng thu thập. Hắn hiểu rằng, những thứ có thể dễ dàng nhìn thấy thường không phải là giá trị nhất, và càng đi sâu, cơ hội càng lớn, nguy hiểm cũng càng tăng.
Hắn cảm nhận được sự dao động của các luồng năng lượng khác nhau trong không khí, từ linh khí thiên địa nồng đậm đến những tàn dư của các trận pháp cổ xưa, hay thậm chí là khí tức của những sinh vật mạnh mẽ ẩn mình. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn dường như cũng đang cộng hưởng với môi trường xung quanh, phát ra những rung động nhẹ nhàng, dẫn dắt hắn đi theo một hướng nhất định.
Sau khi đi qua một khe núi hiểm trở, Lăng Tiêu bất chợt dừng lại. Trước mắt hắn không còn là rừng cây rậm rạp, mà là một vùng đất hoang tàn, u ám. Những thân cây đã hóa đá, trơ trụi vươn lên trời, trông như những cánh tay xương xẩu của tử thần. Khí tức tử vong và âm hàn bao trùm lấy nơi này, khiến cho da thịt người ta phải nổi gai ốc. Chí Tôn Thần Tàng trong hắn đột nhiên trở nên bất an, phát ra một luồng nhiệt nhẹ, cố gắng xua tan khí tức âm lãnh xung quanh.
“Nơi này…” Lăng Tiêu thì thầm, ánh mắt lướt qua một cách cẩn trọng. Hắn cảm thấy một sự hấp dẫn lạ lùng, xen lẫn với một nỗi bất an mơ hồ. Phía xa xa, ẩn hiện sau màn sương mù dày đặc, là một cấu trúc kiến trúc khổng lồ, đổ nát, trông giống như một ngôi mộ cổ vĩ đại. Những khối đá đen tuyền, chạm khắc những phù văn cổ xưa mà ngay cả Lăng Tiêu với kiến thức từ phiến đá cổ cũng chưa từng thấy, tạo nên một cảm giác vừa hùng vĩ vừa đáng sợ.
“Cổ Mộ Thâm Uyên,” một giọng nói khẽ vang lên trong tâm trí Lăng Tiêu. Đó là thanh âm của tàn hồn trong Chí Tôn Thần Tàng, linh hồn đã từng giúp hắn thức tỉnh một phần sức mạnh. “Đây là một trong những khu vực nguy hiểm nhất trong Thiên Giới Bí Cảnh. Tương truyền, đây là nơi an nghỉ của một vị cường giả cấp Đế Vương của Thiên Giới cổ đại, người đã thất bại trong việc đột phá cảnh giới Chí Tôn. Mộ của hắn bị phong ấn bởi vô số trận pháp, và được canh giữ bởi những linh hồn oán khí không ngừng nghỉ.”
Lăng Tiêu nhíu mày. “Đế Vương? Thất bại đột phá Chí Tôn?” Hắn hiểu rằng cảnh giới Đế Vương đã là đỉnh cao của Huyền Giới, nhưng vẫn còn một khoảng cách xa xôi đến Chí Tôn. Một cường giả như vậy, dù đã chết, cũng không phải là thứ mà một tu sĩ cảnh giới Linh Hải như hắn có thể dễ dàng đối phó.
“Đúng vậy. Tuy nhiên, cũng chính vì thế mà nơi này ẩn chứa cơ duyên kinh người,” tàn hồn tiếp tục. “Một vị Đại Đế, dù có thất bại, di sản của hắn cũng đủ để khiến vô số cường giả phải điên cuồng tranh đoạt. Hơn nữa, ta cảm nhận được một luồng năng lượng rất đặc biệt từ nơi đó, có thể liên quan đến Chí Tôn Thần Tàng của ngươi.”
Nghe đến đây, Lăng Tiêu không còn do dự. Nguy hiểm lớn, cơ duyên lớn. Đây là quy tắc bất biến trong con đường tu luyện. Hắn đã quyết tâm dấn thân vào con đường Chí Tôn, thì không thể lùi bước trước bất kỳ thử thách nào.
Hắn cẩn thận tiến vào khu vực Cổ Mộ Thâm Uyên. Càng đến gần, áp lực vô hình càng đè nặng. Những luồng khí tức âm hàn lượn lờ như những con rắn độc, cố gắng xâm nhập vào cơ thể hắn. Lăng Tiêu vận chuyển chân nguyên, bao phủ lấy toàn thân, ngăn chặn chúng. Hắn cũng kích hoạt một tầng năng lượng từ Chí Tôn Thần Tàng, tạo thành một lớp phòng hộ mỏng manh nhưng kiên cố.
Khi đến gần hơn, Lăng Tiêu nhìn thấy rõ ràng cấu trúc của ngôi mộ. Đó không chỉ là một ngôi mộ đơn thuần, mà là một quần thể kiến trúc đồ sộ, với những bức tường thành đổ nát, những tượng đá khổng lồ bị ăn mòn bởi thời gian, và một cánh cổng chính cao hàng trăm trượng, đã sụp đổ một nửa. Phía trên cánh cổng, một tấm bia đá khổng lồ vẫn còn đứng vững, trên đó khắc ba chữ cổ tự lớn, tỏa ra khí tức tang thương: “Đế Vẫn Cung.”
“Đế Vẫn Cung?” Lăng Tiêu lặp lại. “Cung điện của một vị Đế Vương đã ngã xuống.”
Hắn cẩn trọng bước qua cánh cổng đổ nát, tiến vào bên trong. Ngay lập tức, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Bên trong Đế Vẫn Cung là một không gian rộng lớn, với những hành lang dài hun hút, hai bên là các căn phòng đổ nát. Bụi bặm và mạng nhện giăng mắc khắp nơi, nhưng không hề có dấu hiệu của sự sống. Chỉ có những luồng âm khí và oán niệm nặng nề vương vấn.
Đột nhiên, từ một căn phòng tối tăm bên cạnh, một tiếng gầm rú chói tai vang lên. Một bóng đen lao ra, nhanh như chớp, mang theo một luồng khí tức tử vong nồng đậm. Đó là một con thủ hộ linh, hình dáng như một con thú dữ xương xẩu, đôi mắt xanh lục lập lòe như quỷ hỏa.
“Hừ!” Lăng Tiêu không kinh sợ. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho những cuộc đối đầu như thế này. Hắn vung tay, một đạo kiếm khí sắc bén như tia chớp xuyên thủng không gian, chém thẳng vào con thủ hộ linh. Con quái vật gầm lên đau đớn, nhưng cơ thể nó dường như được làm từ một loại vật chất đặc biệt, kiếm khí chỉ để lại một vết xước sâu mà không thể phá hủy hoàn toàn.
“Là thủ hộ linh được luyện hóa bằng linh hồn và xương cốt của các cường giả cấp Tông Sư,” tàn hồn giải thích. “Tuy không có trí tuệ, nhưng chúng có sức mạnh không hề yếu, và rất khó bị tiêu diệt bằng đòn tấn công thông thường. Ngươi phải dùng lực lượng có tính hủy diệt mạnh mẽ, hoặc công pháp khắc chế linh hồn.”
Lăng Tiêu gật đầu. Hắn đã hiểu. Kiếm khí của hắn dù sắc bén, nhưng vẫn thiếu đi sự tinh túy của ‘Đạo’ để có thể tiêu diệt một sinh vật đặc biệt như vậy. Hắn thu kiếm, vận chuyển chân nguyên, hai tay kết ấn. Một luồng hỏa diễm màu vàng nhạt bùng lên từ lòng bàn tay hắn, mang theo khí tức hủy diệt cuồng bạo.
“Thần Hỏa Phá Tà!” Lăng Tiêu quát khẽ. Luồng hỏa diễm lao thẳng vào con thủ hộ linh. Khác với kiếm khí, thần hỏa vừa chạm vào, con quái vật liền phát ra tiếng rít thảm thiết. Lửa vàng bao phủ lấy nó, nhanh chóng thiêu đốt từng chút một cơ thể xương xẩu, biến nó thành tro bụi chỉ trong vài hơi thở.
“Quả nhiên là hiệu quả!” Lăng Tiêu hài lòng. Hỏa diễm này là một trong những công pháp hắn học được từ phiến đá cổ, có khả năng khắc chế tà vật và linh hồn rất mạnh. Nó cũng là một phần sức mạnh mới mà hắn đang dần làm chủ.
Hắn tiếp tục tiến sâu vào Đế Vẫn Cung. Càng đi, càng có nhiều thủ hộ linh xuất hiện, nhưng với Thần Hỏa Phá Tà, chúng đều không phải là đối thủ của hắn. Hắn không chỉ thanh lý chướng ngại vật, mà còn rèn luyện khả năng điều khiển hỏa diễm, khiến nó trở nên linh hoạt và mạnh mẽ hơn.
Sau khi tiêu diệt hàng chục con thủ hộ linh, Lăng Tiêu đến được một đại sảnh rộng lớn. Nơi này dường như là trung tâm của Đế Vẫn Cung. Giữa sảnh, một bệ đá cao lớn sừng sững, phía trên bệ đá là một chiếc quan tài đá đen tuyền, tỏa ra khí tức âm u nhưng cũng không kém phần uy nghiêm. Xung quanh quan tài, những luồng năng lượng màu xám lượn lờ, tạo thành một lớp màng bảo vệ vô hình.
“Đây là nơi an nghỉ cuối cùng của vị Đại Đế,” tàn hồn nói, giọng nói pha lẫn chút cảm thán. “Dường như có một vật phẩm nào đó mà vị Đại Đế này đã từng sử dụng, hoặc một phần di sản cốt lõi của hắn, đang ở bên trong quan tài.”
Lăng Tiêu tiến lại gần bệ đá. Hắn cảm nhận được luồng năng lượng đặc biệt mà tàn hồn đã nhắc đến. Nó không phải là linh khí, cũng không phải là âm khí thuần túy, mà là một sự kết hợp kỳ lạ của cả hai, mang theo một chút khí tức của sự “không cam lòng” và “khát vọng”. Luồng năng lượng này đang không ngừng cộng hưởng với Chí Tôn Thần Tàng trong hắn.
Hắn đưa tay chạm vào lớp màng năng lượng màu xám. Một cảm giác lạnh buốt và đau nhói truyền đến, như có hàng vạn mũi kim đâm vào da thịt. Lớp màng này không phải là một trận pháp phòng ngự đơn thuần, mà là sự ngưng tụ của oán niệm và ý chí của vị Đại Đế đã khuất. Nó không tấn công vật lý, mà tấn công trực diện vào thần hồn và ý chí của kẻ dám xâm phạm.
Lăng Tiêu hít sâu một hơi. Hắn biết, để phá vỡ lớp màng này, hắn không thể chỉ dựa vào sức mạnh thô bạo. Hắn phải dùng ý chí, dùng linh hồn để đối kháng. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn bắt đầu tỏa ra ánh sáng rực rỡ, một luồng sức mạnh tinh thần hùng hậu trào dâng, bao phủ lấy hắn.
Khi hắn mở mắt ra lần nữa, đôi mắt hắn đã sáng rực như sao. Một khí thế kiên cường, bất khuất bùng nổ từ trong cơ thể. Hắn không sợ hãi, không lùi bước. Hắn là người mang trong mình Chí Tôn Thần Tàng, tương lai sẽ là Chí Tôn Vạn Đế. Một chút oán niệm của một Đại Đế đã thất bại không thể ngăn cản hắn.
Hắn lần nữa đưa tay chạm vào lớp màng. Lần này, thay vì cảm giác đau đớn và lạnh buốt, hắn cảm nhận được một sự đối kháng trực tiếp giữa hai ý chí. Ý chí của vị Đại Đế, đầy bất khuất nhưng cũng tràn ngập uất hận và tiếc nuối. Và ý chí của Lăng Tiêu, kiên định, ngạo nghễ, mang theo khát vọng vươn tới đỉnh cao nhất.
Hai luồng ý chí va chạm, tạo nên những làn sóng vô hình rung chuyển cả đại sảnh. Lớp màng năng lượng màu xám bắt đầu run rẩy, rồi từ từ tan biến, như sương tan dưới ánh nắng mặt trời. Chí Tôn Thần Tàng đã giúp hắn vượt qua được rào cản cuối cùng.
Lăng Tiêu tiến đến gần quan tài đá. Hắn đưa tay, nhẹ nhàng đẩy nắp quan tài. Nắp đá từ từ dịch chuyển, để lộ ra bên trong. Không có thi thể, chỉ có một viên ngọc bội cổ xưa, màu đen tuyền, tỏa ra một luồng ánh sáng yếu ớt, và một cuộn da dê đã ố vàng vì thời gian.
Lăng Tiêu cẩn thận cầm lấy viên ngọc bội. Vừa chạm vào, một luồng ký ức khổng lồ ập thẳng vào tâm trí hắn. Không phải là ký ức của vị Đại Đế, mà là một phần nhỏ của ký ức về Chí Tôn Thần Tàng, một đoạn thông tin về nguồn gốc và cách thức vận hành của nó, đồng thời là một bản đồ dẫn đến một khu vực sâu hơn, một “Di Tích Nguyên Thủy” mà tàn hồn chưa từng nhắc đến. Viên ngọc bội này không phải là di vật của Đại Đế, mà là một “chìa khóa” mà vị Đại Đế kia đã vô tình tìm được, nhưng không thể sử dụng, và nó đã cộng hưởng với Chí Tôn Thần Tàng của Lăng Tiêu.
Hắn cũng mở cuộn da dê. Đó là một bản ghi chép của vị Đại Đế đã khuất, kể về hành trình tu luyện gian khổ, về sự truy cầu cảnh giới Chí Tôn, và cả sự tuyệt vọng khi thất bại. Cuộn da dê còn ghi lại một vài công pháp cấp Đế Vương, cùng với những kinh nghiệm quý báu trong việc chiến đấu và điều khiển nguyên khí. Đây chính là di sản mà vị Đại Đế để lại cho người hữu duyên.
“Di Tích Nguyên Thủy… Một bí mật lớn hơn nữa đang chờ đợi,” Lăng Tiêu thì thầm, ánh mắt rực sáng. Hắn đã thu được một cơ duyên không nhỏ. Không chỉ là công pháp và kinh nghiệm của một Đại Đế, mà còn là một manh mối quan trọng về Chí Tôn Thần Tàng và một khu vực bí ẩn hơn nữa trong Thiên Giới Bí Cảnh. Cơ hội để hắn nâng cao thực lực, bộc lộ tài năng, và tìm kiếm manh mối sâu hơn về kẻ thù đã phong ấn mình, đang dần hé mở.
Với những thu hoạch này, Lăng Tiêu cảm thấy sức mạnh của mình đã tăng lên một tầng nữa. Hắn sẽ cần thời gian để lĩnh ngộ những công pháp cấp Đế Vương và nghiên cứu kỹ lưỡng bản đồ kia. Nhưng trước mắt, hắn biết rằng con đường khám phá Thiên Giới Bí Cảnh vẫn chưa kết thúc. Di Tích Nguyên Thủy đang vẫy gọi, và Lăng Tiêu đã sẵn sàng để đối mặt với những thử thách mới, lớn hơn và nguy hiểm hơn.
Hắn siết chặt viên ngọc bội và cuộn da dê trong tay, quay người, bước ra khỏi Đế Vẫn Cung, hướng về phía sâu thẳm của Thiên Giới Bí Cảnh, nơi bản đồ chỉ dẫn đang chờ đợi hắn khám phá.