Chí Tôn Vạn Đế
Chương 92

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:02:18 | Lượt xem: 5

Chương 92: Kiếm Vô Song

Lăng Tiêu đứng giữa phế tích đổ nát, cảm nhận luồng sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể mình. Từng tế bào, từng mạch máu đều như đang reo vang, tràn đầy sinh lực. Hắn đã đạt tới đỉnh cao của Linh Hồn Cảnh, chỉ một bước nữa là có thể phá vỡ cánh cửa Linh Tướng Cảnh, một bước nhảy vọt về chất mà vô số thiên tài thèm khát. Quan trọng hơn, phiến đá cổ vừa rồi không chỉ giúp hắn đột phá mà còn mở ra một góc nhỏ trong bức màn bí mật về thân thế và kẻ thù. Một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng hắn – khát khao được khám phá, được cường đại hơn nữa.

Bỗng nhiên, ánh mắt Lăng Tiêu lóe lên. Hắn cảm nhận được ba luồng khí tức cường đại đang nhanh chóng tiếp cận khu vực này. Không phải là linh thú hay những tàn hồn còn sót lại trong bí cảnh, mà là khí tức của con người, của những tu sĩ. Chúng mạnh mẽ, sắc bén, mang theo sự ngạo mạn đặc trưng của những kẻ tự cho mình là thiên tài. Hắn nhếch mép cười lạnh. Thiên Giới Bí Cảnh quả nhiên không thiếu những kẻ tự cao tự đại, và có vẻ như động tĩnh của trận chiến vừa rồi đã thu hút sự chú ý không mong muốn.

Chẳng mấy chốc, một nhóm ba người xuất hiện. Họ vận trường bào màu xanh thẫm, lưng đeo trường kiếm, khí tức sắc bén như lưỡi kiếm vừa ra khỏi vỏ. Cả ba đều là thanh niên, tu vi không tầm thường. Người đi đầu có vẻ ngoài lạnh lùng, đôi mắt tràn đầy vẻ khinh thường, tu vi đã đạt tới Linh Tướng Cảnh sơ kỳ, hai người còn lại cũng ở đỉnh cao Linh Hồn Cảnh, ngang bằng với Lăng Tiêu trước khi đột phá. Nhìn thấy khung cảnh hoang tàn xung quanh, với những vết tích chiến đấu rõ ràng và luồng khí tức hùng hậu tỏa ra từ Lăng Tiêu, vẻ mặt của họ hơi biến đổi.

“Ồ, nơi đây đã có người đến trước rồi sao?” Người dẫn đầu cất tiếng, giọng điệu kiêu ngạo, ánh mắt quét qua Lăng Tiêu như thể hắn là một món đồ vật. “Xem ra đã có một trận chiến không nhỏ. Tiểu tử, ngươi là ai? Vừa rồi có phải ngươi đã tìm được bảo vật gì ở đây không?”

Lăng Tiêu không đáp, chỉ đưa mắt nhìn thẳng vào người vừa lên tiếng. Hắn nhận ra huy hiệu trên ngực áo của đối phương – hình một thanh kiếm xuyên qua bầu trời, đó là biểu tượng của Càn Khôn Kiếm Tông, một trong những tông môn mạnh nhất ở Huyền Giới. Cái tên đó cũng không xa lạ gì với hắn, bởi lẽ ngay cả ở trong gia tộc nhỏ bé của hắn, Càn Khôn Kiếm Tông cũng là một huyền thoại, nơi sản sinh ra vô số kiếm tu cường đại.

“Ngươi là người của Càn Khôn Kiếm Tông?” Lăng Tiêu bình thản hỏi, giọng điệu không hề mang chút sợ hãi hay kính nể nào, điều này khiến ba người kia khẽ nhíu mày.

Người dẫn đầu cười khẩy, ánh mắt càng thêm vẻ xem thường. “Ngươi cũng biết Càn Khôn Kiếm Tông? Ha! Ta là Kiếm Vô Song, đệ tử hạch tâm của Càn Khôn Kiếm Tông. Ta hỏi ngươi, ngươi đã tìm thấy gì ở đây? Nơi này là di tích cổ của Thiên Giới Bí Cảnh, tất cả bảo vật đều phải thuộc về những kẻ có đủ thực lực và xuất thân cao quý. Một tiểu tử vô danh như ngươi, tốt nhất nên thành thật giao nộp mọi thứ, sau đó cút đi.”

Kiếm Vô Song? Cái tên này cũng không tồi, nhưng giọng điệu của hắn lại khiến người khác khó chịu. Lăng Tiêu lắc đầu. “Bảo vật gì cũng phải thuộc về kẻ có thực lực? Vậy ngươi có nghĩ rằng ta không có thực lực sao?”

“Ngươi?” Kiếm Vô Song bật cười lớn, hai đệ tử đi theo hắn cũng cười vang, đầy vẻ khinh miệt. “Một kẻ ở đỉnh Linh Hồn Cảnh như ngươi mà dám nói chuyện thực lực với ta? Ngươi nghĩ mình là ai? Ngươi có biết ta đã giết bao nhiêu cường giả Linh Hồn Cảnh rồi không? Ta cho ngươi ba hơi thở, nếu không cút, đừng trách ta không khách khí!”

Ánh mắt Lăng Tiêu dần trở nên lạnh lẽo. Hắn đã quá quen với sự khinh miệt này, từ khi còn là phế vật ở gia tộc, cho đến bây giờ, khi đã có chút thành tựu. Những kẻ tự xưng là thiên tài, xuất thân cao quý, luôn nhìn người khác bằng nửa con mắt. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không thể để mình bị chà đạp.

“Vậy thì ta cũng cho ngươi một cơ hội.” Lăng Tiêu chậm rãi nói, từng lời như chứa đựng một sức nặng vô hình. “Cút đi, trước khi ta đổi ý.”

Lời nói của Lăng Tiêu như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Kiếm Vô Song. Nụ cười trên môi hắn cứng lại, đôi mắt lóe lên sát ý. “Ngươi đang tìm chết! Xem ra, một phế vật như ngươi đã sống quá lâu rồi. Để ta dạy cho ngươi biết thế nào là tôn ti trật tự!”

Kiếm Vô Song không cần ra lệnh, hai đệ tử đi theo hắn đã đồng loạt rút kiếm, lao về phía Lăng Tiêu. Hai thanh kiếm tạo thành hai luồng kiếm quang sắc lạnh, một hướng tới yết hầu, một hướng tới ngực Lăng Tiêu, tốc độ cực nhanh, phối hợp ăn ý, hiển nhiên là đã trải qua huấn luyện nghiêm ngặt.

Tuy nhiên, Lăng Tiêu lúc này đã không còn là Lăng Tiêu của trước đây. Hắn không lùi bước, thân pháp chợt biến ảo, như một làn khói nhẹ nhàng lướt qua giữa hai luồng kiếm quang. Hai thanh kiếm sượt qua nhau, không trúng mục tiêu. Ngay lập tức, Lăng Tiêu phản công. Hắn không dùng kiếm, chỉ một chưởng nhẹ nhàng vỗ ra, nhưng chưởng này lại ẩn chứa một lực lượng tinh thần mạnh mẽ, kết hợp với sức mạnh thể chất đã đạt tới đỉnh phong.

“Bành!”

Một đệ tử bị đánh bay thẳng ra sau, máu tươi phun ra từ miệng, ngã lăn ra đất, thanh kiếm trên tay rơi loảng xoảng. Hắn không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy một lực lượng khổng lồ ập tới, đánh tan hộ thể chân nguyên của mình. Đệ tử còn lại thấy thế thì hoảng sợ, định rút kiếm phòng thủ, nhưng Lăng Tiêu đã nhanh hơn một bước. Hắn lách người đến bên cạnh, một cú đá quét ngang, chuẩn xác đá vào cổ tay cầm kiếm của đối phương.

“Rắc!”

Âm thanh xương cốt gãy vỡ vang lên, thanh kiếm rơi xuống, đệ tử kia ôm lấy cổ tay đau đớn gào thét. Chỉ trong chớp mắt, hai đệ tử Linh Hồn Cảnh đỉnh phong đã bị Lăng Tiêu đánh bại một cách dễ dàng, thậm chí còn chưa kịp chạm vào góc áo của hắn.

Kiếm Vô Song đứng chết trân, đôi mắt trừng lớn, vẻ ngạo mạn trên mặt hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự kinh hãi tột độ. Hắn không thể tin vào những gì mình vừa nhìn thấy. Lăng Tiêu, một kẻ cũng ở Linh Hồn Cảnh, lại có thể dễ dàng đánh bại hai đệ tử hạch tâm của Càn Khôn Kiếm Tông như vậy? Tốc độ, sức mạnh, sự tinh xảo trong chiêu thức… tất cả đều vượt xa những gì hắn tưởng tượng về một kẻ Linh Hồn Cảnh.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Kiếm Vô Song lùi lại nửa bước, ánh mắt bắt đầu xuất hiện sự dè chừng.

Lăng Tiêu phủi tay, vẻ mặt lạnh nhạt. “Ta đã nói rồi, ta là kẻ khiến ngươi phải cút đi.”

“Khinh người quá đáng!” Kiếm Vô Song gầm lên một tiếng, hắn là thiên tài của Càn Khôn Kiếm Tông, chưa bao giờ bị sỉ nhục như vậy. Hắn rút ra thanh trường kiếm sau lưng, kiếm khí bùng nổ, một luồng ánh sáng chói mắt phát ra. “Để ta xem, một kẻ Linh Hồn Cảnh có thể mạnh đến mức nào!”

“Càn Khôn Kiếm Quyết – Phong Vân Biến!”

Kiếm Vô Song lao tới, thân hình như hòa vào trong kiếm quang, biến thành một cơn lốc kiếm khí sắc bén, bao phủ toàn thân Lăng Tiêu. Mỗi nhát kiếm đều mang theo uy lực của Linh Tướng Cảnh, đủ để xé nát đá núi. Đây là một trong những kiếm pháp mạnh nhất của Càn Khôn Kiếm Tông, một khi đã thi triển thì phong vân biến sắc, uy lực vô song.

Lăng Tiêu đứng yên, đôi mắt hẹp dài khẽ nheo lại. Hắn cảm nhận được sức mạnh của Kiếm Vô Song, nhưng không hề sợ hãi. Trái lại, một sự hưng phấn chiến đấu dâng trào trong lòng hắn. Đây chính là cơ hội để hắn thử nghiệm sức mạnh mới, những hiểu biết mới từ phiến đá cổ.

Hắn không né tránh, mà đối diện trực tiếp. Chân nguyên trong cơ thể bùng phát, hình thành một luồng khí lưu xoáy quanh thân. Lăng Tiêu vươn tay, không sử dụng binh khí, chỉ dùng nắm đấm trần. Hắn tung ra một cú đấm đơn giản, nhưng cú đấm này lại mang theo một loại ý cảnh kỳ lạ, như có thể xuyên phá hư không.

“Phá Thiên Quyền!”

Đây là một trong những công pháp mà Lăng Tiêu đã lĩnh ngộ từ Chí Tôn Thần Tàng, tuy chỉ là một phần nhỏ, nhưng uy lực lại vô cùng kinh khủng. Cú đấm va chạm trực diện với cơn lốc kiếm khí của Kiếm Vô Song.

“Ầm!!!”

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, chấn động cả bí cảnh. Kiếm khí và quyền phong va chạm, tạo thành một luồng sóng xung kích mạnh mẽ, thổi bay bụi đá và cây cối xung quanh. Kiếm Vô Song cảm thấy một lực lượng khổng lồ từ nắm đấm của Lăng Tiêu truyền đến, xuyên qua kiếm khí, chấn động đến tận cốt tủy. Hắn gầm lên một tiếng đau đớn, thân hình bị đánh bay ngược ra sau, thanh trường kiếm trong tay rung lên bần bật, suýt chút nữa đã tuột khỏi tay.

Kiếm Vô Song ngã lăn ra đất, máu tươi trào ra từ khóe miệng, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi. Hắn đã dốc toàn lực, nhưng vẫn không phải là đối thủ của Lăng Tiêu! Hắn là Linh Tướng Cảnh, còn Lăng Tiêu chỉ là Linh Hồn Cảnh! Chênh lệch một đại cảnh giới, lại bị đánh bại một cách thảm hại như vậy. Điều này đã vượt quá nhận thức của hắn.

Lăng Tiêu đứng thẳng, khí tức hơi hỗn loạn nhưng vẫn vững vàng. Hắn cảm nhận được sức mạnh của mình đã được kiểm chứng, và nó còn vượt xa mong đợi. Cảm giác kiểm soát được sức mạnh chí tôn, dù chỉ một phần nhỏ, thật sự rất tuyệt vời.

Hai đệ tử còn lại của Càn Khôn Kiếm Tông run rẩy nhìn Lăng Tiêu, không dám nhúc nhích. Họ đã hoàn toàn bị khí thế và sức mạnh của hắn áp đảo.

“Cút đi.” Lăng Tiêu lạnh lùng nói, ánh mắt sắc bén như dao. “Hoặc là chết.”

Kiếm Vô Song cắn răng, ánh mắt đầy vẻ oán hận và sợ hãi. Hắn biết, nếu còn ở lại, hắn chắc chắn sẽ mất mạng. “Chúng ta đi!”

Hắn lảo đảo đứng dậy, kéo theo hai đệ tử bị thương nặng, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt Lăng Tiêu. Ba luồng khí tức khác mà Lăng Tiêu cảm nhận được từ nãy giờ, vốn đang rình rập ở gần đó, sau khi chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này, cũng lập tức rút lui, không dám mạo hiểm đối đầu với một kẻ quái dị như Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu đứng đó, hít thở sâu một hơi, điều hòa lại chân nguyên. Trận chiến vừa rồi không chỉ là một cuộc đối đầu, mà còn là một bài kiểm tra, giúp hắn hoàn thiện hơn trong việc điều khiển sức mạnh mới. Phiến đá cổ đã cho hắn không ít bí mật, và hắn cần phải tiếp tục đào sâu hơn nữa.

Hắn nhìn về phía sâu thẳm của Thiên Giới Bí Cảnh. Nơi này ẩn chứa quá nhiều cơ duyên và nguy hiểm. Những kẻ như Kiếm Vô Song chỉ là khởi đầu. Con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế còn rất dài, và hắn đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả.

Một nụ cười tự tin hiện lên trên môi Lăng Tiêu. Hắn quay người, bước đi kiên định, tiến sâu hơn vào vùng đất bí ẩn, nơi những thách thức và cơ hội mới đang chờ đợi. Hắn tin rằng, với Chí Tôn Thần Tàng trong người, hắn sẽ không ngừng vươn lên, cho đến khi đứng trên đỉnh cao nhất của vạn giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8