Chí Tôn Vạn Đế
Chương 88
Không khí trong đấu trường Huyền Giới Học Viện căng như dây đàn. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn vào hai thiếu niên đứng đối diện nhau trên đài tỷ võ. Một người là Diệp Phong, thiên tài kiếm đạo của học viện, với thanh kiếm sáng loáng và khí tức sắc bén như lưỡi kiếm. Người còn lại là Lăng Tiêu, thiếu niên mới nổi, mang trong mình vẻ trầm tĩnh khó hiểu và thanh Huyền Thiết Kiếm nặng nề, thô kệch.
Diệp Phong nở một nụ cười ngạo nghễ, mũi kiếm khẽ rung lên, tạo thành những vòng xoáy ánh sáng bạc. “Lăng Tiêu, ta thừa nhận ngươi có chút bản lĩnh, nhưng đối mặt với Kiếm Thức của Diệp gia, ngươi sẽ hiểu thế nào là khoảng cách thực sự giữa chúng ta.”
Hắn không đợi Lăng Tiêu đáp lời, thân hình đã hóa thành một làn gió nhẹ, lao thẳng tới. Thanh kiếm trong tay Diệp Phong biến ảo khôn lường, tạo thành chín luồng kiếm ảnh cùng lúc, mỗi luồng đều nhắm vào một điểm yếu chí mạng trên cơ thể Lăng Tiêu. Đây chính là Kiếm Thức Diệp gia, “Cửu Ảnh Thích”, một kiếm pháp tốc độ và ảo diệu bậc nhất Huyền Giới Học Viện.
Các học viên reo hò ầm ĩ. “Diệp Phong ra tay rồi! Cửu Ảnh Thích vừa ra, Lăng Tiêu làm sao chống đỡ được?”
“Kiếm này nhanh như chớp, ảo diệu vô song, ngay cả những đệ tử nội môn lâu năm cũng khó lòng bắt kịp!”
Lăng Tiêu đứng yên, đôi mắt đen láy phản chiếu chín luồng kiếm ảnh đang lao tới. Hắn không hề né tránh, chỉ đơn giản là nâng Huyền Thiết Kiếm lên, mũi kiếm chĩa thẳng về phía trước. Không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, không có tốc độ kinh hồn, chỉ có một sự ổn định đến lạ thường.
Chín luồng kiếm ảnh của Diệp Phong đồng loạt chạm vào Huyền Thiết Kiếm. “KENG! KENG! KENG!”
Một chuỗi âm thanh chói tai vang lên, những tia lửa bắn tung tóe. Điều khiến mọi người kinh ngạc là, thanh Huyền Thiết Kiếm thô kệch kia không hề bị dịch chuyển dù chỉ một tấc. Lăng Tiêu vẫn đứng vững như một ngọn núi, thân kiếm của hắn như một bức tường thép không thể xuyên thủng.
Diệp Phong cảm thấy một lực phản chấn cực lớn truyền đến từ thanh kiếm của Lăng Tiêu, khiến cánh tay hắn tê rần. Hắn lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên vẻ khó tin. “Làm sao có thể? Tốc độ và sức mạnh của Cửu Ảnh Thích…”
Lăng Tiêu vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt bình thản. “Kiếm pháp tuy nhanh, nhưng chưa đủ để phá vỡ phòng ngự của ta.”
Lời nói của Lăng Tiêu như một gáo nước lạnh tạt vào sự tự tin của Diệp Phong. Hắn gầm nhẹ, linh lực trong cơ thể bùng nổ, rót vào thanh kiếm. Lần này, hắn không còn giữ lại, tung ra chiêu mạnh nhất của mình: “Phong Tật Kiếm Vũ!”
Hàng ngàn luồng kiếm khí sắc bén như lông vũ, mang theo sức mạnh của gió lốc, từ bốn phương tám hướng bao vây Lăng Tiêu. Mỗi luồng kiếm khí đều đủ sức xuyên thủng đá tảng, giờ đây tập trung lại, tạo thành một cơn bão kiếm thực sự.
Đài tỷ võ bị những luồng kiếm khí cày nát, gạch đá vỡ vụn. Các học viên xung quanh phải vận khởi linh lực để chống đỡ luồng khí thế cuồng bạo. Ai cũng nghĩ Lăng Tiêu sẽ bị nghiền nát thành tro bụi dưới chiêu kiếm này.
Nhưng Lăng Tiêu không lùi. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng sức mạnh đang trỗi dậy trong huyết mạch, luồng năng lượng từ Chí Tôn Thần Tàng đang âm thầm tuôn chảy. Thanh Huyền Thiết Kiếm trong tay hắn bắt đầu phát ra một thứ ánh sáng mờ nhạt, màu đen tuyền nhưng lại mang theo cảm giác uy nghiêm cổ xưa.
Hắn mở mắt, ánh mắt trở nên sâu thẳm như vực thẳm. “Chí Tôn Trọng Kích!”
Không có kiếm chiêu phức tạp, không có ảo ảnh hay tốc độ kinh hồn. Lăng Tiêu chỉ đơn giản là vung thanh Huyền Thiết Kiếm lên, rồi chém thẳng xuống. Một chiêu kiếm đơn giản đến mức thô bạo, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh không thể tin nổi.
Khi Huyền Thiết Kiếm vung xuống, không gian xung quanh dường như bị bóp méo. Một luồng lực vô hình, mang theo trọng lượng của cả ngọn núi, đè ép xuống. Hàng ngàn luồng kiếm khí của Diệp Phong, khi chạm vào luồng lực này, lập tức bị nghiền nát, tan biến như bong bóng xà phòng.
Không chỉ vậy, luồng trọng lực kinh hoàng kia còn lan tỏa ra ngoài, khiến Diệp Phong cảm thấy như có ngàn cân đè nặng lên vai. Hắn không thể giữ vững thân hình, phải quỳ sụp xuống, kiếm trong tay run rẩy, gần như tuột khỏi lòng bàn tay.
Sức mạnh của Lăng Tiêu không chỉ phá hủy kiếm chiêu, mà còn trấn áp cả linh lực và ý chí của đối thủ.
Diệp Phong cố gắng ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lăng Tiêu đứng thẳng tắp, thanh Huyền Thiết Kiếm đã chém thẳng xuống, dừng lại cách đỉnh đầu hắn chỉ một tấc. Lưỡi kiếm mang theo luồng khí tức nặng nề, khiến tóc hắn dựng ngược, da thịt như bị hàng ngàn mũi kim châm vào.
Hắn đã thua. Thua một cách hoàn toàn, không thể phản kháng.
Đài tỷ võ chìm vào sự im lặng chết chóc. Tất cả các học viên đều trợn tròn mắt, há hốc mồm. Diệp Phong, thiên tài kiếm đạo, người được kỳ vọng sẽ trở thành trụ cột của Huyền Giới Học Viện, lại bại trận dưới một chiêu kiếm đơn giản, thô bạo đến khó tin của Lăng Tiêu.
“Thua rồi… Diệp Phong thua rồi?” Một học viên lẩm bẩm, giọng nói run rẩy.
“Chiêu kiếm đó… thật sự là sức mạnh của phàm nhân sao? Nó như một ngọn núi sụp đổ, không gì có thể ngăn cản!”
Các trưởng lão và giáo sư ngồi trên khán đài cũng không khỏi kinh ngạc. Trưởng lão Trần, người vẫn luôn có cái nhìn không mấy thiện cảm với Lăng Tiêu, giờ đây ánh mắt cũng phức tạp. Ông ta không ngờ rằng Lăng Tiêu lại có thể bộc phát sức mạnh đến mức này. Chiêu kiếm đó không đơn thuần là linh lực, mà còn ẩn chứa một loại ý chí, một loại “Đạo” nào đó mà ông ta chưa từng thấy ở một thiếu niên.
Lăng Tiêu thu kiếm, xoay người, để lại Diệp Phong vẫn còn quỳ rạp trên mặt đất, toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn không hề kiêu ngạo, chỉ đơn giản là điềm tĩnh bước xuống đài tỷ võ.
Trong lòng Diệp Phong, sự kiêu ngạo và tự tin đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự sợ hãi và kinh ngạc tột độ. Hắn đã hiểu ra, Lăng Tiêu không phải là phế vật, cũng không phải là kẻ dựa dẫm vào may mắn. Sức mạnh của Lăng Tiêu là thật, và nó đáng sợ hơn bất kỳ thiên tài nào hắn từng gặp. Hắn đã thua, thua một cách tâm phục khẩu phục.
Kể từ ngày hôm đó, danh tiếng của Lăng Tiêu đã hoàn toàn thay đổi trong Huyền Giới Học Viện. Từ một kẻ bị khinh thường, hắn đã trở thành một nhân vật được kính nể, thậm chí là e sợ. Chiêu “Chí Tôn Trọng Kích” đơn giản nhưng uy lực kinh hồn đã trở thành một truyền thuyết trong học viện.
Nhưng Lăng Tiêu không hề bận tâm đến những ánh mắt thay đổi đó. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng vẫn còn bị phong ấn rất nhiều, và hắn cần phải mạnh hơn nữa, để đối mặt với kẻ thù thực sự, kẻ đã phong ấn và hãm hại hắn trong quá khứ.
Chiến thắng này đã giúp hắn củng cố vị thế, nhưng cũng đồng thời thu hút sự chú ý không mong muốn từ một số thế lực ngầm trong học viện, những kẻ luôn tìm kiếm những thiên tài có tiềm năng đặc biệt.
Lăng Tiêu rời khỏi đấu trường, bước đi vững vàng, ánh mắt hướng về phía chân trời. Huyền Giới Học Viện chỉ là một điểm dừng chân, một sân khấu nhỏ. Thế giới bên ngoài còn rộng lớn hơn rất nhiều, với những bí mật và thử thách đang chờ đợi hắn khám phá.
Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn khẽ rung động, như đang thì thầm về một quá khứ huy hoàng và một tương lai đầy biến động.