Chí Tôn Vạn Đế
Chương 87
Chương 87: Thách Thức Công Khai
Khi Diệp Phong rời đi, bầu không khí xung quanh Lăng Tiêu dường như trở nên đông đặc. Những ánh mắt dò xét, nghi ngờ, và cả sự háo hức từ các học viên khác đổ dồn về phía hắn. Một cuộc đối đầu công khai với Diệp Phong, một trong những thiên tài hàng đầu của Huyền Giới Học Viện, không chỉ là một thách thức cá nhân mà còn là một tuyên bố mạnh mẽ.
Lăng Tiêu không nói gì. Hắn chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa một tia sáng kiên định. Hắn biết, Diệp Phong không chỉ muốn thử sức, mà còn muốn dập tắt cái gọi là “kỳ tích” của hắn ngay từ trong trứng nước. Diệp Phong là một trong những kẻ luôn tự hào về tài năng và gia thế của mình, việc một tân sinh như Lăng Tiêu đột nhiên nổi lên, chiếm lấy sự chú ý, chắc chắn đã chạm vào lòng tự tôn của hắn. Nhưng điều này không khiến Lăng Tiêu nao núng, ngược lại, nó càng thổi bùng ngọn lửa chiến ý trong lòng hắn.
“Diệp Phong… Kiếm của ngươi có thể nhanh, có thể sắc bén, nhưng chưa chắc đã đánh bại được ý chí của ta.” Lăng Tiêu thầm nghĩ. Hắn quay người, không để ý đến những lời bàn tán xì xào xung quanh, bước thẳng về phía khu vực tu luyện riêng của mình. Ba ngày. Ba ngày không phải là dài, nhưng đối với Lăng Tiêu, mỗi khoảnh khắc đều là cơ hội để bứt phá.
Trên đường đi, Lăng Tiêu chợt nhận ra mình đang bị theo dõi. Một bóng người mảnh mai, thanh thoát xuất hiện bên cạnh hắn. Đó là Thẩm Mộng Dao, với vẻ mặt đầy lo lắng.
“Lăng Tiêu, ngươi… ngươi chấp nhận lời thách đấu của Diệp Phong thật sao?” Giọng nàng nhỏ nhẹ, nhưng ẩn chứa sự sốt ruột, như thể đang đứng trước một vực sâu.
Lăng Tiêu dừng bước, nhìn Thẩm Mộng Dao. “Tại sao lại không? Hắn đã khiêu khích ta, ta không có lý do gì để từ chối.”
“Ngươi không biết Diệp Phong đáng sợ đến mức nào sao? Hắn là đệ tử đứng đầu trong số các đệ tử nhập môn cùng khóa với chúng ta, và thậm chí còn nổi bật hơn nhiều đệ tử khóa trước. Hắn đã đạt tới Linh Hải Cảnh tầng năm, chỉ cách Linh Đan Cảnh một bước! Hơn nữa, kiếm pháp của hắn được chính Trưởng Lão Kiếm Phong, một trong ba vị Trưởng Lão quyền uy nhất học viện, chỉ điểm đặc biệt. Thanh kiếm Phong Ảnh trong tay hắn nổi danh là một bảo khí trung cấp, sắc bén vô cùng, phối hợp với kiếm pháp bí truyền của Kiếm Phong, rất ít người cùng cảnh giới có thể đỡ được ba chiêu của hắn.” Thẩm Mộng Dao khẩn trương nói, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ bất an sâu sắc. Nàng lo lắng cho Lăng Tiêu, bởi vì nàng hiểu rõ sự chênh lệch này không chỉ là tu vi, mà còn là kinh nghiệm và tài nguyên.
Linh Hải Cảnh tầng năm? Lăng Tiêu hơi nhíu mày. Hắn hiện tại mới ở Linh Hải Cảnh tầng ba, vừa mới đột phá cách đây không lâu. Chênh lệch hai tầng tu vi, cộng thêm kiếm pháp cao thâm và bảo khí trong tay đối phương, quả thực là một áp lực lớn, một ngọn núi cao sừng sững.
“Ta biết.” Lăng Tiêu nhẹ giọng, nhưng giọng điệu lại tràn đầy tự tin, như thể ngọn núi đó cũng không đủ để ngăn cản bước chân hắn. “Nhưng ta cũng không phải là kẻ yếu đuối.”
Thẩm Mộng Dao thấy hắn kiên quyết, thở dài một tiếng, lòng nặng trĩu. “Vậy ngươi có cần ta giúp gì không? Ta có thể thử hỏi Trưởng Lão có cách nào hòa giải không, hoặc tìm một vài dược liệu bổ trợ cho ngươi…”
“Không cần.” Lăng Tiêu lắc đầu. “Đây là ân oán giữa ta và hắn. Hơn nữa, ta không muốn dựa vào người khác để giải quyết vấn đề của mình. Ta phải tự mình đối mặt. Những gì ta đã mất, ta sẽ tự tay giành lại.” Hắn nhìn vào mắt Thẩm Mộng Dao, nở một nụ cười nhẹ. “Cảm ơn ý tốt của ngươi, Mộng Dao. Nhưng lần này, ta muốn tự mình chứng minh rằng, không gì có thể ngăn cản ta tiến lên.”
Thẩm Mộng Dao nhìn nụ cười của hắn, cảm thấy một luồng khí chất đặc biệt toát ra từ Lăng Tiêu, một sự kiên cường đến khó tin. Nàng biết, hắn không phải là kẻ lỗ mãng. Hắn có sự tự tin của riêng mình, một loại tự tin được tôi luyện từ vực sâu tuyệt vọng. Nàng đành gật đầu, trong lòng vẫn không khỏi lo lắng, nhưng cũng dâng lên một tia hy vọng mong manh. “Vậy ngươi hãy cẩn thận. Ba ngày sau, ta sẽ đến xem ngươi thi đấu.”
Lăng Tiêu gật đầu, sau đó tiếp tục bước đi. Hắn tìm đến một mật thất tu luyện tại học viện, nơi được trang bị các trận pháp tụ linh cấp cao, giúp việc hấp thu linh khí hiệu quả hơn gấp nhiều lần so với bên ngoài. Hắn khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí đều tập trung vào việc tu luyện, không còn vướng bận bất cứ tạp niệm nào.
Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn bắt đầu vận chuyển. Một luồng năng lượng cổ xưa, hùng vĩ, mang theo hơi thở của vĩnh hằng bắt đầu tuôn chảy trong kinh mạch, nhanh chóng chuyển hóa thành linh khí tinh thuần, bổ sung vào Linh Hải của hắn. So với các công pháp tu luyện thông thường, tốc độ hấp thu và chuyển hóa linh khí của Lăng Tiêu nhanh hơn gấp bội, và linh khí cũng tinh khiết hơn nhiều, gần như không có tạp chất.
“Linh Hải Cảnh tầng ba…” Lăng Tiêu cảm nhận được sức mạnh đang dâng trào trong cơ thể, cùng với sự đau đớn nhè nhẹ khi Chí Tôn Thần Tàng liên tục cọ xát và mở rộng kinh mạch. Hắn không hề sợ hãi khoảng cách hai tầng tu vi với Diệp Phong. Hắn biết, sức mạnh của hắn không chỉ nằm ở cảnh giới. Chí Tôn Thần Tàng đã phong ấn quá nhiều bí mật và tiềm năng. Mỗi lần hắn bộc phát, đều có thể vượt qua giới hạn của chính mình, bùng nổ sức mạnh không tưởng.
Trong ba ngày này, Lăng Tiêu không chỉ tu luyện, mà còn tập trung vào việc củng cố các kỹ năng chiến đấu. Hắn luyện tập các loại võ kỹ mà hắn đã học được, đặc biệt là Thôn Thiên Quyết và những chiêu thức cơ bản của kiếm pháp. Hắn không chỉ dựa vào sức mạnh tuyệt đối, mà còn cần sự khéo léo, chiến thuật và khả năng ứng biến linh hoạt trong mọi tình huống.
Đêm thứ hai, Lăng Tiêu đột nhiên cảm thấy một luồng áp lực vô hình từ Chí Tôn Thần Tàng. Một đoạn ký ức mơ hồ thoáng qua trong tâm trí hắn, về một trận chiến cổ xưa, nơi một bóng người cao lớn cầm kiếm, quét ngang vạn quân, kiếm khí như hồng thủy nhấn chìm cả một tinh vực. Tuy chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng nó đã mang lại cho Lăng Tiêu một nguồn cảm hứng to lớn về kiếm đạo, về cách một thanh kiếm có thể định đoạt cả một thế giới.
“Kiếm… không chỉ là vũ khí, mà còn là ý chí, là tinh thần, là con đường.” Lăng Tiêu lẩm bẩm, đôi mắt nhắm nghiền nhưng tâm thần lại sáng tỏ hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận luồng khí tức kỳ lạ đang chảy trong cơ thể. Hắn nhận ra, dù Chí Tôn Thần Tàng chưa được thức tỉnh hoàn toàn, nhưng nó vẫn âm thầm truyền cho hắn những tri thức và cảm ngộ cổ xưa, giúp hắn hiểu sâu hơn về bản chất của sức mạnh, về những giới hạn mà người thường không thể chạm tới.
Hắn bắt đầu tập trung vào việc kết hợp năng lượng của Chí Tôn Thần Tàng với các chiêu thức của mình. Một dòng linh lực màu vàng nhạt, mang theo vẻ cổ kính và uy nghiêm, bắt đầu bao phủ quanh lòng bàn tay, tạo thành một luồng khí tức sắc bén đến kinh người. Đây không phải là linh khí thông thường, mà là một loại năng lượng cao cấp hơn, mang theo hơi thở của Chí Tôn, có khả năng xuyên phá và hủy diệt mạnh mẽ hơn gấp nhiều lần.
Ba ngày trôi qua nhanh chóng như một cái chớp mắt. Trong suốt thời gian đó, toàn bộ Huyền Giới Học Viện đều sôi sục với tin tức về cuộc tỷ thí giữa Lăng Tiêu và Diệp Phong. Các sòng bạc ngầm bắt đầu xuất hiện, đặt cược vào kết quả trận đấu. Hầu hết đều đặt vào Diệp Phong, với tỷ lệ áp đảo. Chỉ có một số ít, những người đã chứng kiến thành tích của Lăng Tiêu, mới dám đặt cược vào hắn, nhưng cũng không mấy tin tưởng. Diệp Phong, một thiên tài đã được khẳng định, và Lăng Tiêu, một tân sinh vừa gây chấn động với thành tích phi thường nhưng vẫn còn quá non trẻ. Ai sẽ thắng? Ai sẽ thua? Câu hỏi này khiến mọi người đều háo hức chờ đợi, như chờ đón một màn kịch lớn.
Sáng sớm ngày thứ ba, Lăng Tiêu mở mắt. Ánh sáng trong mắt hắn sắc bén như kiếm, nhưng lại ẩn chứa sự bình tĩnh tuyệt đối, như một hồ nước sâu không đáy. Hắn đã củng cố vững chắc cảnh giới Linh Hải Cảnh tầng ba, và quan trọng hơn, hắn đã có những cảm ngộ sâu sắc hơn về việc vận dụng Chí Tôn Thần Tàng trong chiến đấu, một sự thấu hiểu mà người cùng cảnh giới không thể nào có được. Tuy chưa đột phá cảnh giới, nhưng hắn cảm thấy sức mạnh tổng thể của mình đã tăng lên một bậc, đạt đến một mức độ mà hắn tự tin có thể đối đầu với kẻ địch mạnh hơn.
Hắn bước ra khỏi mật thất tu luyện, hít thở khí trời trong lành. Hôm nay, hắn sẽ đối mặt với thách thức đầu tiên tại Huyền Giới. Đây không chỉ là một trận chiến để chứng tỏ bản thân, mà còn là một bước đệm để hắn tiến xa hơn trên con đường tìm kiếm bí mật về thân thế và kẻ thù, một con đường đầy chông gai nhưng cũng hứa hẹn vô vàn cơ hội.
Khi Lăng Tiêu đến võ đài số một, nơi đây đã chật kín người. Các học viên từ khắp nơi trong học viện đều đổ về, chen chúc nhau để có thể chứng kiến trận đấu. Tiếng hò reo, bàn tán ồn ào như sóng vỗ bờ, nhưng khi Lăng Tiêu xuất hiện, tất cả đều im bặt, nhường chỗ cho sự mong đợi và căng thẳng. Trên khán đài cao nhất, các Trưởng Lão và giáo viên cũng có mặt, với ánh mắt đầy hứng thú và một chút tò mò về tân sinh này.
Diệp Phong đã đứng sẵn trên võ đài, khí thế bức người. Hắn mặc một bộ võ phục màu xanh lam thêu họa tiết kiếm, tay ôm một thanh kiếm dài mang tên Phong Ảnh, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn về phía Lăng Tiêu, đầy vẻ khinh thường và tự mãn. Xung quanh hắn, kiếm ý vô hình cuồn cuộn, khiến không khí trở nên căng thẳng, như một sợi dây đàn sắp đứt.
Khi Lăng Tiêu bước lên võ đài, tiếng hò reo và bàn tán bỗng chốc im bặt hoàn toàn. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hai thiếu niên đứng đối diện nhau. Một bên là thiên tài đã được công nhận, danh tiếng lừng lẫy. Một bên là tân sinh đầy bí ẩn, vừa gây chấn động học viện. Hai luồng khí thế va chạm nhau trên võ đài, tạo nên một áp lực vô hình.
“Ngươi đến rồi.” Diệp Phong lạnh lùng lên tiếng, giọng điệu đầy sự tự mãn, như thể hắn đã thắng chắc. “Ta cứ nghĩ ngươi sẽ hèn nhát không dám xuất hiện chứ. Xem ra ngươi cũng có chút dũng khí.”
Lăng Tiêu khẽ nhếch môi, ánh mắt giao thoa với Diệp Phong, không hề né tránh. “Ta đã nói rồi, nếu muốn thử, bất cứ lúc nào ta cũng sẵn lòng. Ta không có thói quen chạy trốn. Ngươi sẽ phải hối hận vì đã đánh giá thấp ta.”
“Tốt!” Diệp Phong cười lớn, nhưng nụ cười không chạm đến mắt, chỉ thêm vẻ tàn nhẫn. Hắn vươn tay, rút kiếm Phong Ảnh ra khỏi vỏ. Một luồng kiếm khí sắc bén lập tức lan tỏa, mang theo sát ý nhàn nhạt, khiến các học viên xung quanh phải lùi lại theo bản năng. Thanh kiếm trong tay hắn phát ra ánh sáng lạnh lẽo, như một con rắn độc đang chờ cơ hội cắn xé con mồi. Hắn đã sẵn sàng, và tràn đầy tự tin vào chiến thắng.
Lăng Tiêu đưa tay, một thanh trường kiếm đơn giản, không chút hoa mỹ, xuất hiện trong lòng bàn tay. Đó là thanh Huyền Thiết Kiếm. Tuy không hoa mỹ, nhưng lại nặng trịch và ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng, như một tảng đá ngầm vững chắc. Hắn không có kiếm pháp hoa mỹ như Diệp Phong, nhưng hắn có ý chí kiên cường, sức mạnh từ Chí Tôn Thần Tàng, và một tâm hồn đã từng trải qua sinh tử.
Trận chiến định mệnh, trận chiến khẳng định vị thế của Lăng Tiêu tại Huyền Giới Học Viện, sắp sửa bắt đầu. Cả không gian dường như nín thở, chờ đợi khoảnh khắc bùng nổ.