Chí Tôn Vạn Đế
Chương 86
Chương 86: Danh Chấn Học Viện
Tin tức Lăng Tiêu vượt qua tầng bốn mươi của Thí Luyện Tháp không chỉ là một cơn bão, mà nó còn là một trận động đất dữ dội, xé toạc sự yên bình vốn có của Huyền Giới Học Viện. Từ cổng chính đến những khu vực tu luyện sâu xa nhất, từ những căn phòng nghỉ ngơi của học viên cho đến các điện thờ của trưởng lão, đâu đâu cũng vang lên cái tên Lăng Tiêu.
Trong các quán trà, các nhà ăn, hay những nơi tụ tập đông người, không khí sôi sục đến mức có thể cảm nhận được bằng mắt thường. Các học viên năm nhất còn đang ngơ ngác, chưa hiểu rõ ý nghĩa của việc vượt qua tầng bốn mươi, nhưng những học viên kỳ cựu thì lại không ngừng hít thở khí lạnh. Họ biết quá rõ, Thí Luyện Tháp tầng bốn mươi là một rào cản gần như không thể vượt qua, ngay cả những thiên tài hàng đầu của học viện cũng phải chật vật mới có thể chạm tới, chứ đừng nói là vượt qua. Một tân sinh, một người vừa mới đặt chân vào học viện, lại có thể làm được điều đó?
“Trời ạ! Ta có nghe nhầm không? Lăng Tiêu… hắn là ai? Một tân sinh mà vượt qua tầng bốn mươi?” Một học viên năm ba, vốn được coi là tài năng, thốt lên với vẻ mặt không thể tin được.
“Không sai! Nghe nói hắn chỉ dùng ba ngày để đạt được thành tích đó! Ba ngày! Các ngươi có biết chúng ta đã mất bao nhiêu năm để đến được tầng ba mươi lăm không?” Một người khác đấm mạnh xuống bàn, chén trà đổ tung tóe nhưng không ai thèm để ý.
Một số người thì tỏ ra ghen tị ra mặt. “Hừ, có lẽ là do may mắn thôi. Hoặc là Thí Luyện Tháp hôm nay có vấn đề gì đó. Sao một tên phế vật đến từ phàm giới lại có thể làm được điều mà các thiên tài chân chính của Huyền Giới chúng ta không làm được?”
Tuy nhiên, những lời lẽ phỉ báng nhanh chóng bị dập tắt bởi những người có kiến thức sâu rộng hơn. “Ngu xuẩn! Thí Luyện Tháp được đích thân Viện Trưởng Đại Nhân khai mở, nó là pháp bảo trấn viện của học viện chúng ta, làm sao có thể có vấn đề? Hơn nữa, những người chứng kiến đều là đệ tử nội viện, thậm chí có cả trưởng lão Trần Đồ. Sự thật đã rõ ràng.”
Không chỉ dừng lại ở các học viên, ngay cả các trưởng lão cũng phải chấn động. Trong một đại điện cổ kính, nơi các vị trưởng lão thường xuyên họp mặt, không khí cũng trở nên căng thẳng và phấn khích. Một lão giả râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc bén như chim ưng, vuốt chòm râu nói:
“Một tân sinh mà đạt đến tầng bốn mươi? Thành tích này đã phá vỡ kỷ lục của học viện chúng ta từ hàng ngàn năm nay! Lần gần nhất có người chạm đến tầng này là ba trăm năm trước, và người đó sau này đã trở thành một vị Đại Đế lừng lẫy!”
“Đúng vậy. Tuyệt đối không thể bỏ qua. Phải lập tức điều tra thân thế của Lăng Tiêu. Một tài năng như vậy, nếu được bồi dưỡng đúng cách, chắc chắn sẽ là trụ cột của Huyền Giới Học Viện chúng ta trong tương lai, thậm chí là của toàn bộ Huyền Giới!” Một trưởng lão khác gật đầu đồng tình, vẻ mặt đầy phấn khởi.
“Nhưng cũng cần phải cẩn thận. Tài năng quá chói mắt thường dễ gặp phải tai ương. Đặc biệt là những thế lực bên ngoài, họ sẽ không ngồi yên khi thấy một thiên tài như vậy lớn mạnh. Chúng ta phải bảo vệ Lăng Tiêu thật tốt.”
*
Trong khi toàn bộ Huyền Giới Học Viện đang chấn động vì tên của mình, Lăng Tiêu đã rời khỏi Thí Luyện Tháp, tâm trạng tương đối bình tĩnh. Hắn đi thẳng đến khu vực dành cho học viên nội viện, nơi hắn sẽ được phân phối chỗ ở và tài nguyên tương xứng với thành tích của mình.
Lăng Tiêu không phải là kẻ ngu ngốc. Hắn biết rõ việc mình phô bày tài năng như vậy sẽ mang lại cả lợi ích lẫn phiền phức. Lợi ích là hắn sẽ có được tài nguyên tốt hơn, con đường tu luyện sẽ rộng mở hơn. Nhưng phiền phức cũng không nhỏ, hắn sẽ trở thành mục tiêu của sự chú ý, của sự ghen ghét, và thậm chí là của những âm mưu từ các thế lực muốn kìm hãm hắn.
Tuy nhiên, hắn không hối hận. Sức mạnh bị phong ấn, ký ức rời rạc, kẻ thù ẩn mình trong bóng tối… Tất cả đều thôi thúc hắn phải lớn mạnh nhanh nhất có thể. Nếu không phô bày tài năng, hắn sẽ chỉ mãi là một hạt cát nhỏ bé trong biển người mênh mông của Huyền Giới, làm sao có thể tìm kiếm được sự thật, làm sao có thể đối đầu với những kẻ đã hãm hại hắn?
“Càng cao càng lạnh lẽo, nhưng cũng càng nhìn thấy xa hơn.” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên định. “Kẻ thù của ta không chỉ giới hạn trong một Huyền Giới Học Viện nhỏ bé này. Ta cần phải vươn lên, bước ra khỏi Huyền Giới, đến những đại giới rộng lớn hơn, nơi có những cường giả chân chính.”
Đi đến trước một tòa điện trang nghiêm, Lăng Tiêu trình ra lệnh bài thí luyện của mình. Một vị trưởng lão canh giữ lập tức nhận ra hắn. Vẻ mặt vị trưởng lão này từ thờ ơ chuyển sang kinh ngạc, rồi cung kính.
“Ngươi… ngươi chính là Lăng Tiêu, người đã vượt qua tầng bốn mươi của Thí Luyện Tháp?”
Lăng Tiêu gật đầu. “Vãn bối chính là Lăng Tiêu.”
“Tốt, tốt! Mau theo ta! Viện Trưởng Đại Nhân và các vị trưởng lão khác đang chờ ngươi!” Vị trưởng lão không dám chậm trễ, lập tức dẫn Lăng Tiêu vào bên trong.
Bước vào đại điện, Lăng Tiêu thấy một nhóm người đang ngồi. Người đứng đầu là một lão giả râu tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền từ nhưng đôi mắt lại ẩn chứa sự uy nghiêm sâu thẳm. Lăng Tiêu đoán đây chính là Viện Trưởng của Huyền Giới Học Viện. Bên cạnh là vài vị trưởng lão khác, trong đó có cả Trần Đồ.
“Vãn bối Lăng Tiêu, bái kiến Viện Trưởng Đại Nhân, các vị trưởng lão.” Lăng Tiêu cúi đầu hành lễ.
Viện Trưởng mỉm cười hiền hậu. “Ngươi không cần đa lễ. Lăng Tiêu, thành tích của ngươi tại Thí Luyện Tháp đã khiến toàn bộ học viện chấn động. Thật sự là một kỳ tích hiếm thấy. Ngươi có biết, thành tích này đã phá vỡ kỷ lục của học viện từ hàng ngàn năm nay không?”
“Vãn bối chỉ là may mắn.” Lăng Tiêu khiêm tốn đáp.
“Ha ha, may mắn? Nếu chỉ là may mắn thì không thể vượt qua tầng bốn mươi được.” Một vị trưởng lão khác cười lớn. “Ngươi không cần khiêm tốn. Tài năng của ngươi đã được chứng minh.”
Viện Trưởng tiếp lời: “Với thành tích này, ngươi sẽ nhận được phần thưởng đặc biệt từ học viện. Ngươi sẽ được ban thưởng một tòa động phủ tu luyện ở khu vực trọng yếu nhất của nội viện, với linh khí dồi dào gấp mười lần bên ngoài. Ngoài ra, ngươi sẽ được cung cấp một lượng lớn linh thạch, đan dược cao cấp, và có quyền lựa chọn ba loại công pháp hoặc võ kỹ cấp Địa giai trở lên từ Tàng Kinh Các của học viện. Hơn nữa, bất kỳ trưởng lão nào trong học viện cũng có thể được ngươi thỉnh giáo tu luyện mỗi tháng một lần.”
Những phần thưởng này khiến Lăng Tiêu không khỏi ngạc nhiên. Đây đều là những tài nguyên mà ngay cả những học viên nội viện kỳ cựu cũng phải mơ ước. Đặc biệt là quyền được thỉnh giáo trưởng lão, điều này có ý nghĩa cực kỳ lớn đối với một người đang cần nâng cao thực lực như hắn.
“Đa tạ Viện Trưởng Đại Nhân, đa tạ các vị trưởng lão!” Lăng Tiêu thành tâm cảm kích.
Viện Trưởng gật đầu hài lòng. “Lăng Tiêu, tiềm năng của ngươi là vô hạn. Học viện đặt kỳ vọng rất lớn vào ngươi. Từ nay về sau, ngươi chính là một trong những hạt giống trọng điểm của Huyền Giới Học Viện. Nếu có bất kỳ khó khăn nào trong tu luyện hay cuộc sống, cứ việc tìm đến ta hoặc bất kỳ vị trưởng lão nào khác.”
Sau khi nhận được những phần thưởng và chỉ dẫn cần thiết, Lăng Tiêu rời khỏi đại điện. Hắn cảm thấy một luồng áp lực vô hình đang đè nặng lên vai, nhưng đồng thời cũng là một động lực mạnh mẽ. Hắn không còn là một thiếu niên phế vật bị ruồng bỏ nữa, mà đã trở thành một thiên tài được học viện trọng vọng. Đây là bước ngoặt quan trọng, mở ra cánh cửa mới cho hắn trên con đường tu luyện.
Hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề bằng phẳng. Sự nổi tiếng sẽ đi kèm với sự đố kỵ và thử thách. Nhưng Lăng Tiêu đã chuẩn bị sẵn sàng. Hắn sẽ dùng tài nguyên này để tăng cường sức mạnh, tìm kiếm thêm manh mối về Chí Tôn Thần Tàng và kẻ thù đã phong ấn mình. Huyền Giới Học Viện chỉ là điểm khởi đầu. Mục tiêu của hắn, là vạn giới mênh mông.
Khi Lăng Tiêu đi qua một con đường lát đá cổ kính, một bóng người cao lớn đột ngột xuất hiện chắn ngang đường. Đó là một thanh niên mặc y phục nội viện màu xanh đậm, dáng vẻ kiêu ngạo, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu. Hắn chính là Diệp Phong, một trong những thiên tài được mệnh danh là “Kiếm Tử” của Huyền Giới Học Viện, người từng giữ kỷ lục vượt qua tầng ba mươi tám của Thí Luyện Tháp.
“Ngươi chính là Lăng Tiêu?” Diệp Phong cất giọng lạnh lùng, mang theo ý tứ chất vấn.
Lăng Tiêu dừng bước, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Diệp Phong. “Không sai, là ta.”
Diệp Phong nhếch môi khinh thường. “Tên tân sinh ngươi, vừa mới vào học viện đã muốn nổi bật? Tầng bốn mươi… ta không tin. Ta muốn xem xem, ngươi có thật sự có bản lĩnh đó, hay chỉ là hư danh.”
Một tia sáng lạnh lẽo xẹt qua mắt Lăng Tiêu. Hắn biết, phiền phức đã đến. Nhưng hắn không hề e ngại. “Nếu muốn thử, bất cứ lúc nào ta cũng sẵn lòng.”
Diệp Phong cười khẩy một tiếng, ánh mắt đầy khiêu khích. “Tốt! Ba ngày sau, tại võ đài số một. Ta muốn xem, cái gọi là ‘kỳ tích’ của ngươi, rốt cuộc có thể đứng vững được bao lâu trước kiếm của ta!”
Nói xong, Diệp Phong xoay người bỏ đi, để lại Lăng Tiêu đứng đó, đối mặt với một thách thức công khai đầu tiên tại Huyền Giới Học Viện. Lăng Tiêu khẽ nhếch môi, ánh mắt dần trở nên sắc bén. Đây mới chỉ là khởi đầu.
Hắn biết, con đường tranh bá tại Huyền Giới mới thực sự bắt đầu. Và hắn, Lăng Tiêu, sẽ không lùi bước trước bất kỳ ai.