Chí Tôn Vạn Đế
Chương 85

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:58:16 | Lượt xem: 5

CHƯƠNG 85: THÍ LUYỆN THÁP – VƯỢT QUA GIỚI HẠN

Bước vào Thí Luyện Tháp, Lăng Tiêu cảm nhận được một luồng không khí cổ xưa và nặng nề bao trùm. Lối đi tối tăm dẫn đến một không gian rộng lớn, vuông vức, với những bức tường đá xám xịt và một ánh sáng mờ ảo từ phía trên rọi xuống. Không có cánh cửa hay lối thoát nào khác, chỉ có một tấm bia đá nhỏ ở giữa phòng, lấp lánh những ký tự cổ xưa.

Hắn biết, đây chính là tầng đầu tiên của Thí Luyện Tháp. Theo quy tắc, mỗi tầng sẽ xuất hiện một thử thách khác nhau, hoặc là quái vật, hoặc là khôi lỗi, hoặc là trận pháp. Chỉ khi vượt qua, cánh cửa dẫn lên tầng tiếp theo mới hiện ra.

Ngay khi Lăng Tiêu đặt chân vào trung tâm, tấm bia đá phát sáng mạnh mẽ. Một con Hắc Viêm Báo, toàn thân bốc lên ngọn lửa màu đen, với đôi mắt đỏ rực hung tợn, gầm gừ xuất hiện từ hư không. Nó là một linh thú được tạo ra bằng năng lượng, có sức mạnh tương đương với một tu sĩ cấp Luyện Thể Cảnh tầng thứ ba.

“Hừ.” Lăng Tiêu khẽ cười nhạt. Với thực lực hiện tại của hắn, một con Hắc Viêm Báo cấp Luyện Thể Cảnh chỉ là một màn khởi động. Hắn không cần dùng đến Thần Lực hay bí kỹ gì đặc biệt. Chỉ một quyền, mang theo kình phong mãnh liệt, đã đánh tan con Hắc Viêm Báo thành vô số đốm lửa đen. Ngay lập tức, một cánh cửa ánh sáng hiện ra ở góc phòng, dẫn lên tầng hai.

Hắn không dừng lại, bước thẳng vào cánh cửa. Cứ thế, Lăng Tiêu liên tục vượt qua các tầng. Tầng hai xuất hiện hai Hắc Viêm Báo. Tầng ba xuất hiện một con Cự Lực Viên khôi lỗi bằng đá, có sức mạnh tương đương Luyện Thể Cảnh tầng thứ tư. Hắn giải quyết tất cả một cách dứt khoát, không chút tốn sức.

Tầng mười, Lăng Tiêu đối mặt với một trận pháp huyễn cảnh. Trong ảo ảnh, hắn thấy mình quay về thời điểm bị gia tộc ruồng bỏ, bị người đời khinh miệt. Nhưng tâm cảnh của hắn đã vững như bàn thạch. Chỉ một ánh mắt sắc lạnh, hắn đã phá tan ảo ảnh, bước ra khỏi trận pháp. Hắn biết, các tầng thấp này chủ yếu là để kiểm tra căn cơ và ý chí của học viên mới.

Đến tầng mười lăm, độ khó bắt đầu tăng lên đáng kể. Đối thủ không còn đơn thuần là những quái vật cấp thấp nữa, mà là những chiến binh khôi lỗi với chiêu thức bài bản, hoặc những linh thú có khả năng đặc biệt. Tuy nhiên, với kinh nghiệm chiến đấu phong phú và sức mạnh vượt trội, Lăng Tiêu vẫn duy trì tốc độ vượt ải đáng kinh ngạc.

Ở bên ngoài Thí Luyện Tháp, vị trưởng lão phụ trách kiểm tra, tên là Trần Đồ, đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần. Ông đã chứng kiến vô số học viên trẻ tuổi đầy nhiệt huyết bước vào, rồi thất bại và bước ra. Những người có thể vượt qua mười tầng đã được xem là khá. Vượt qua hai mươi tầng là thiên tài. Còn trên ba mươi tầng, đó chính là hạt giống nòng cốt của học viện.

Mạc Phong, học viên năm nhất đạt thành tích tầng ba mươi, chính là một trong số ít những người như vậy. Trần Đồ vẫn còn nhớ sự kinh ngạc của các vị trưởng lão khác khi Mạc Phong lập kỷ lục đó. Đến giờ, cũng chưa có ai phá được.

Đột nhiên, bảng xếp hạng trên tấm bia đá trước mặt ông khẽ rung lên. Một cái tên mới, “Lăng Tiêu”, đang tăng vọt với tốc độ chóng mặt. Trần Đồ mở mắt, nhìn vào bảng xếp hạng với vẻ hơi bất ngờ. “Ồ? Tốc độ này… khá lắm.”

Tầng 10… Tầng 15… Tầng 20…

Chỉ trong một khắc, Lăng Tiêu đã vượt qua hai mươi tầng. Trần Đồ nhíu mày. Tốc độ này, ngay cả Mạc Phong năm đó cũng không nhanh đến vậy. Mạc Phong tuy mạnh, nhưng ở các tầng thấp, hắn vẫn cần một chút thời gian để thích nghi và tìm hiểu quy luật của Tháp. Còn Lăng Tiêu, dường như hắn đang nghiền nát tất cả các thử thách.

Đến tầng hai mươi lăm, Lăng Tiêu đối mặt với một con Linh Hồn Cự Mãng, một loại quái vật chuyên tấn công vào tinh thần và linh hồn. Tuy nhiên, Lăng Tiêu sở hữu Luyện Thần Quyết, tu luyện thần hồn đã đạt đến một cảnh giới nhất định. Linh Hồn Cự Mãng chỉ vừa xuất hiện đã bị áp lực tinh thần của hắn trấn áp, không kịp phản kháng đã bị một chiêu “Phá Hồn Trảm” của Lăng Tiêu đánh tan.

Tầng hai mươi chín… Tầng ba mươi!

Trần Đồ đứng bật dậy. “Tầng ba mươi! Tên nhóc này… hắn đã chạm đến kỷ lục của Mạc Phong!” Giọng ông đầy vẻ kinh ngạc. Mới chỉ có chưa đầy một canh giờ, mà Lăng Tiêu đã làm được điều mà Mạc Phong phải mất gần hai canh giờ mới hoàn thành.

Ở tầng ba mươi, Lăng Tiêu đối mặt với ba chiến binh khôi lỗi cấp Luyện Thể Cảnh tầng thứ chín, mỗi tên đều sở hữu một loại võ kỹ khác nhau, phối hợp ăn ý. Đây là một thử thách đáng gờm, yêu cầu người vượt ải phải có cả sức mạnh, tốc độ và khả năng ứng biến linh hoạt.

Lăng Tiêu không hề lùi bước. Hắn vận chuyển chân nguyên, thân pháp như một làn gió, né tránh những đòn tấn công hiểm hóc của ba khôi lỗi. Sau đó, hắn tung ra “Cửu Trọng Lãng Quyền”, mỗi quyền mang theo sức mạnh cuồn cuộn như sóng biển. Một quyền đánh tan giáp trụ của khôi lỗi thứ nhất, quyền thứ hai phá hủy vũ khí của khôi lỗi thứ hai, và quyền thứ ba, mang theo uy lực long trời lở đất, trực tiếp đánh nát khôi lỗi cuối cùng thành mảnh vụn.

“Cũng không tệ.” Lăng Tiêu khẽ gật đầu. Sức mạnh của hắn đã tăng lên rất nhiều so với trước đây. Nhưng hắn biết, đây vẫn chưa phải là giới hạn của mình.

Cánh cửa lên tầng ba mươi mốt hiện ra. Lăng Tiêu không chút do dự bước vào.

Bên ngoài, Trần Đồ nhìn chằm chằm vào bảng xếp hạng. Tên của Lăng Tiêu đang nhấp nháy ở tầng ba mươi, rồi đột nhiên, nó nhảy lên tầng ba mươi mốt! “Cái gì? Hắn… hắn vượt qua rồi! Hắn phá kỷ lục của Mạc Phong!”

Trần Đồ hít sâu một hơi. Đây là một sự kiện lớn! Mạc Phong là một thiên tài hiếm có của Huyền Giới Học Viện, được các trưởng lão và phó viện trưởng đánh giá rất cao. Vậy mà bây giờ, một học viên mới nhập học đã phá vỡ kỷ lục của hắn ta một cách dễ dàng như vậy.

Tầng ba mươi hai… Tầng ba mươi ba…

Tốc độ của Lăng Tiêu tuy có chậm lại một chút, nhưng vẫn tiếp tục tăng lên một cách ổn định. Ông Trần Đồ không còn giữ được vẻ bình tĩnh nữa, hai mắt dán chặt vào bảng xếp hạng. Các học viên khác đi ngang qua cũng bắt đầu chú ý đến sự thay đổi trên bảng. Một cái tên mới, “Lăng Tiêu”, đang nổi bật lên một cách chói mắt.

“Ai là Lăng Tiêu vậy? Tên này mới à?”

“Nhìn xem, hắn đã vượt qua tầng ba mươi lăm rồi!”

“Cái gì? Mạc Phong sư huynh cũng chỉ đạt tầng ba mươi thôi mà!”

Những tiếng xì xào bàn tán bắt đầu vang lên. Không ít học viên dừng lại, kinh ngạc nhìn bảng xếp hạng. Một làn sóng chấn động nhỏ bắt đầu lan truyền trong khu vực Thí Luyện Tháp.

Trong Thí Luyện Tháp, Lăng Tiêu đang đối mặt với thử thách của tầng bốn mươi. Một con Cổ Mộc Thần Vệ cao ba trượng, toàn thân được bao phủ bởi lớp vỏ cây cứng như thép, tay cầm một cây búa lớn, đang đứng chắn ngang đường. Nó có sức mạnh tương đương tu sĩ cấp Linh Hải Cảnh sơ kỳ, một cấp độ mà ngay cả những thiên tài hàng đầu của Huyền Giới Học Viện cũng phải chật vật.

“Linh Hải Cảnh sao? Thú vị đấy.” Lăng Tiêu ánh mắt lóe lên. Hắn chưa từng đối đầu trực diện với một đối thủ có sức mạnh Linh Hải Cảnh. Đây là cơ hội tốt để hắn kiểm nghiệm thực lực của mình.

Cổ Mộc Thần Vệ gầm lên một tiếng, vung búa bổ xuống. Kình phong sắc bén xé rách không khí. Lăng Tiêu không né tránh, mà dồn toàn bộ chân nguyên vào cánh tay, tung ra một chiêu “Phá Thiên Quyền”.

ẦM!

Hai luồng sức mạnh va chạm dữ dội, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất. Mặt đất rung chuyển. Lăng Tiêu cảm thấy một lực phản chấn cực lớn truyền đến, khiến hắn lùi lại nửa bước. Nhưng Cổ Mộc Thần Vệ cũng không khá hơn, thân hình khổng lồ của nó lảo đảo, trên cánh tay cầm búa xuất hiện những vết nứt.

“Chỉ có vậy thôi sao?” Lăng Tiêu cười khẩy. Hắn đã hiểu rõ sức mạnh của đối thủ. Dù là Linh Hải Cảnh, nhưng Cổ Mộc Thần Vệ chỉ là một khôi lỗi, không có sự linh hoạt và mưu trí của con người.

Hắn bắt đầu vận dụng “Vô Ảnh Thân Pháp”, tốc độ nhanh đến mức chỉ còn lại một chuỗi tàn ảnh. Hắn liên tục di chuyển quanh Cổ Mộc Thần Vệ, tìm kiếm sơ hở. Sau đó, hắn đột ngột xuất hiện phía sau lưng nó, dồn toàn bộ sức mạnh vào một chưởng “Chấn Thiên Thủ” đánh thẳng vào khớp nối yếu ớt ở lưng.

RẮC! KÈO KẸO!

Cổ Mộc Thần Vệ phát ra tiếng kêu ken két, sau đó thân hình đồ sộ của nó đổ sập xuống, hóa thành vô số mảnh gỗ vụn và năng lượng. Cánh cửa lên tầng bốn mươi mốt hiện ra.

Lăng Tiêu thở hắt ra một hơi, trên trán lấm tấm mồ hôi. Dù đã chiến thắng, nhưng đối thủ cấp Linh Hải Cảnh vẫn khiến hắn phải vận dụng hết sức lực. Hắn nhìn cánh cửa ánh sáng, rồi lại nhìn xuống cơ thể mình. Chân nguyên đã tiêu hao gần một nửa. Nếu tiếp tục, hắn sẽ gặp nguy hiểm.

“Tầng bốn mươi… cũng đủ rồi.” Hắn thầm nhủ. Mục đích ban đầu là để kiểm tra thực lực và gây chút tiếng vang. Vượt qua tầng bốn mươi đã là một thành tích kinh thiên động địa đối với một học viên năm nhất. Tiếp tục nữa có thể sẽ lộ ra quá nhiều điều.

Hắn không bước vào cánh cửa tầng bốn mươi mốt, mà chọn cách kích hoạt lệnh bài để rời khỏi Tháp.

Bên ngoài, Trần Đồ trưởng lão đã hoàn toàn hóa đá. Ông nhìn chằm chằm vào bảng xếp hạng, nơi tên của Lăng Tiêu đang chễm chệ ở vị trí cao nhất trong số các học viên năm nhất, với thành tích “Tầng 40”.

“Tầng… tầng bốn mươi!” Ông lẩm bẩm, giọng run run. Đây không chỉ là phá kỷ lục của Mạc Phong, mà là tạo ra một kỷ lục mới, một kỷ lục mà có lẽ phải rất lâu nữa mới có người sánh kịp. Tầng bốn mươi của Thí Luyện Tháp, đó là cấp độ mà ngay cả những học viên năm ba, năm tư hàng đầu cũng phải chật vật mới vượt qua được.

Đúng lúc này, cánh cửa đá của Thí Luyện Tháp từ từ mở ra. Lăng Tiêu bước ra, vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra, chỉ là sắc mặt có chút tái nhợt do tiêu hao chân nguyên.

Trần Đồ vội vàng bước tới, ánh mắt phức tạp nhìn Lăng Tiêu. “Ngươi… ngươi đã vượt qua tầng bốn mươi sao?”

Lăng Tiêu khẽ gật đầu. “Vâng, trưởng lão. Sức lực có hạn, nên ta đã dừng lại.”

Sức lực có hạn? Trần Đồ suýt nữa thì sặc nước bọt. Một học viên năm nhất vừa nhập học, lần đầu tiên vào Thí Luyện Tháp, đã vượt qua tầng bốn mươi, đánh bại đối thủ cấp Linh Hải Cảnh, mà lại nói là “sức lực có hạn”? Nếu đây là “hạn”, vậy thì những thiên tài khác trong học viện phải gọi là gì?

“Tốt, tốt lắm!” Trần Đồ liên tục gật đầu, trong lòng không ngừng cảm thán. “Thật không ngờ, Huyền Giới Học Viện chúng ta lại có thể chiêu mộ được một thiên tài như ngươi. Thành tích của ngươi sẽ được ghi vào lịch sử của học viện!”

Ông vẫy tay, một tia sáng bay vào lệnh bài của Lăng Tiêu. “Ngươi sẽ nhận được một lượng lớn Điểm Học Viện và tài nguyên tương ứng với thành tích này. Ngươi có thể dùng điểm để đổi lấy công pháp, linh dược, hoặc thậm chí là đi vào các khu vực tu luyện đặc biệt.”

Lăng Tiêu nhận lấy lệnh bài, cảm nhận một luồng năng lượng mới chảy vào đó. Hắn nhìn thoáng qua bảng xếp hạng. Tên hắn chói lọi ở vị trí đầu tiên, cao hơn Mạc Phong đến mười tầng. Điều này chắc chắn sẽ gây ra một làn sóng lớn trong học viện.

“Đa tạ trưởng lão.” Lăng Tiêu cúi đầu. Hắn biết, thành tích này sẽ mang lại cho hắn không ít phiền phức, nhưng đồng thời cũng là cơ hội để hắn có được tài nguyên tốt hơn, nhanh chóng nâng cao thực lực. Mục tiêu của hắn không chỉ dừng lại ở Huyền Giới Học Viện.

Trần Đồ nhìn theo bóng lưng Lăng Tiêu rời đi, ánh mắt đầy suy tư. “Lăng Tiêu… Một cái tên chắc chắn sẽ khuấy động cả Huyền Giới Học Viện, thậm chí là toàn bộ Huyền Giới!”

Quả nhiên, chỉ trong vòng nửa canh giờ, tin tức về Lăng Tiêu vượt qua tầng bốn mươi của Thí Luyện Tháp đã lan truyền khắp Huyền Giới Học Viện như một cơn bão. Từ các học viên năm nhất cho đến các học viên kỳ cựu, ai nấy đều bàn tán xôn xao. Tên của Lăng Tiêu, từ một cái tên xa lạ, đã trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Một kỷ nguyên mới, một thiên tài mới, đã chính thức xuất hiện.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8