Chí Tôn Vạn Đế
Chương 82

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:56:31 | Lượt xem: 5

Huyền Giới Học Viện. Bốn chữ này vang vọng trong tâm trí Lăng Tiêu, mang theo một trọng lượng khác hẳn so với những gì hắn từng biết về các thế lực ở Thiên Phong Thành. Quảng trường rộng lớn mà hắn đang đứng có thể chứa hàng vạn người, vậy mà vẫn chật kín. Những tòa kiến trúc hùng vĩ vươn thẳng lên trời, ẩn hiện trong sương mù linh khí dày đặc, mỗi phiến đá, mỗi cây cột đều như được chạm khắc từ năm tháng vô tận, toát lên vẻ cổ kính và trang nghiêm.

Lăng Tiêu hít thở sâu, cảm nhận linh khí nơi đây dồi dào gấp bội so với bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân đến. Đây chính là trung tâm tu luyện của Huyền Giới, là nơi hội tụ tinh hoa của vô số thế lực. Hắn đưa mắt quan sát những người xung quanh. Có những thiếu niên, thiếu nữ mang khí chất phi phàm, ánh mắt sắc bén như chim ưng, bước đi vững chãi như núi. Có kẻ khoác trên mình áo bào thêu rồng phượng, có người lại giản dị như thư sinh nhưng ẩn chứa nội lực thâm sâu. Hầu hết đều ở cảnh giới Hóa Linh, không ít đã chạm tới Hóa Linh đỉnh phong, và như hắn dự đoán, một vài người đã đột phá Linh Hải sơ kỳ, khiến những người khác phải kiêng dè.

Ánh mắt Lăng Tiêu dừng lại ở một thiếu niên vận y phục lụa vàng, dáng vẻ cao ngạo, xung quanh hắn là vài kẻ tùy tùng đang ra sức nịnh bợ. Khí tức từ thiếu niên này cuồn cuộn, vững chắc ở Linh Hải sơ kỳ, rõ ràng là một thiên tài đến từ thế lực lớn. Lăng Tiêu không quan tâm, hắn chỉ muốn kiểm chứng thực lực của bản thân và tìm kiếm cơ duyên. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn vẫn trầm mặc, nhưng từ khi rời khỏi Thiên Phong Thành, hắn cảm nhận được nó đang dần trở nên linh hoạt hơn, như thể đang hấp thụ một cách vô hình linh khí xung quanh để chuẩn bị cho một sự thức tỉnh lớn hơn.

Đột nhiên, một luồng uy áp mạnh mẽ từ trên cao giáng xuống, bao trùm toàn bộ quảng trường, khiến mọi tiếng ồn ào lập tức im bặt. Một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc trường bào màu xám tro, thân hình tuy gầy gò nhưng khí thế lại hùng vĩ như núi Thái Sơn, xuất hiện lơ lửng giữa không trung. Ánh mắt lão như hai vì sao sáng, quét qua đám đông, khiến không ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng.

“Chào mừng các vị thiên tài đến với Huyền Giới Học Viện!” Giọng nói của lão giả vang vọng như sấm, chấn động màng tai mọi người. “Ta là Trưởng Lão Trần Hạo, phụ trách các vòng tuyển chọn của Học Viện năm nay. Các ngươi đã trải qua hành trình dài để đến đây, điều đó chứng tỏ các ngươi có ý chí. Nhưng ý chí không phải là tất cả. Huyền Giới Học Viện chỉ chào đón những thiên tài thật sự.”

Trần Hạo ngừng lại một chút, để lời nói thấm vào lòng mỗi người. “Vòng tuyển chọn đầu tiên sẽ kiểm tra căn cốt, tuổi tác và cảnh giới tu luyện của các ngươi. Sẽ có ba đài kiểm tra được dựng lên. Lần lượt bước lên đài, đặt tay lên Thạch Bi Đo Lượng, linh khí sẽ tự động hiển thị thông tin của các ngươi. Ai không đạt chuẩn, xin mời rời đi. Không cần phí thời gian.”

Lời vừa dứt, ba đài cao bằng ngọc thạch phát sáng, trên mỗi đài là một khối thạch bi màu đen tuyền, khắc đầy phù văn cổ xưa. Dòng người bắt đầu di chuyển, chia thành ba hàng. Lăng Tiêu xếp vào một trong số đó, kiên nhẫn chờ đợi.

Không ít người bị loại ngay từ vòng đầu. Có kẻ linh căn quá kém, có người tuổi tác đã quá giới hạn mà cảnh giới lại thấp. Tiếng thở dài, tiếng khóc nức nở vang lên đây đó, nhưng không ai dám làm loạn trước uy thế của Trưởng Lão Trần Hạo. Hàng ngũ nhanh chóng vơi đi một phần ba.

Cuối cùng, đến lượt Lăng Tiêu. Hắn bước lên đài, đặt lòng bàn tay lên Thạch Bi Đo Lượng. Một luồng linh khí ấm áp từ thạch bi truyền vào cơ thể hắn, quét qua kinh mạch và đan điền. Ngay lập tức, trên bề mặt thạch bi hiện lên một hàng chữ phát sáng:

“Tên: Lăng Tiêu
Tuổi: 17
Căn Cốt: Thiên Cấp Cực Phẩm
Cảnh Giới: Hóa Linh Hậu Kỳ”

Một tiếng xì xào nhỏ vang lên. Tuổi 17, Hóa Linh Hậu Kỳ đã là một thành tích đáng nể, nhưng điều khiến mọi người chú ý hơn là “Thiên Cấp Cực Phẩm” căn cốt. Đây là loại linh căn hiếm có, chỉ những thiên tài xuất chúng nhất mới sở hữu. Vừa rồi, đa số đều là Địa Cấp Thượng Phẩm hoặc Thiên Cấp Hạ Phẩm, chỉ lác đác vài người đạt Thiên Cấp Trung Phẩm. Lăng Tiêu là người đầu tiên đạt tới mức Cực Phẩm.

Trưởng Lão Trần Hạo, đang nhắm mắt dưỡng thần, khẽ mở mắt ra, liếc nhìn Lăng Tiêu một cái. Ánh mắt lão thoáng qua vẻ kinh ngạc, rồi lại trở về vẻ bình thản. Lăng Tiêu bình tĩnh bước xuống, nhường chỗ cho người tiếp theo.

Sau khi vòng kiểm tra căn cốt kết thúc, Trưởng Lão Trần Hạo lại xuất hiện trên không trung.

“Những người còn lại, xin chúc mừng các ngươi đã vượt qua vòng đầu tiên. Vòng thứ hai, chúng ta sẽ kiểm tra thực chiến. Các ngươi sẽ tiến vào ‘Huyễn Linh Trận’. Bên trong trận pháp, các ngươi sẽ phải đối mặt với các Huyễn Linh Thú. Số lượng và sức mạnh của Huyễn Linh Thú các ngươi đánh bại trong một nén hương sẽ quyết định điểm số của các ngươi. Điểm càng cao, càng có cơ hội gia nhập các phân viện tinh anh.”

Trần Hạo nói xong, phất tay áo một cái. Một cánh cửa ánh sáng khổng lồ hiện ra ở cuối quảng trường. Từng nhóm mười người một, theo sự chỉ dẫn của các chấp sự, bước vào cánh cửa. Lăng Tiêu cũng theo đám đông, bước vào Huyễn Linh Trận.

Vừa bước qua cánh cửa, Lăng Tiêu cảm thấy không gian xung quanh xoay chuyển. Hắn đứng trong một không gian hư ảo, bốn phía là rừng cây rậm rạp, thỉnh thoảng có tiếng gầm gừ vọng lại. Đây là một không gian độc lập được tạo ra bởi trận pháp.

“Hừ, đám phế vật các ngươi đừng hòng cản đường bổn thiếu gia!”

Một giọng nói kiêu ngạo vang lên. Lăng Tiêu quay đầu nhìn lại, đó chính là thiếu niên mặc áo lụa vàng ban nãy, Vân Phi. Hắn ta đang nhìn những người xung quanh với vẻ khinh thường tột độ, rồi lập tức hóa thành một đạo lưu quang, lao thẳng vào rừng sâu. Những người khác cũng không muốn bị tụt lại, vội vàng tản ra tìm kiếm Huyễn Linh Thú.

Lăng Tiêu không vội vã. Hắn nhắm mắt lại, Linh Thức nhanh chóng tản ra xung quanh. Tuy chỉ là Huyễn Linh Trận, nhưng cảm giác chân thực đến kinh ngạc. Hắn cảm nhận được vô số luồng khí tức của Huyễn Linh Thú đang ẩn nấp. Hắn muốn tìm kiếm những mục tiêu mạnh nhất, để thực sự thể hiện năng lực của mình.

“Ở đây!”

Lăng Tiêu mở mắt, khóe miệng khẽ cong lên. Hắn đã phát hiện ra một nhóm Huyễn Linh Thú cấp độ Hóa Linh đỉnh phong đang tụ tập. Hắn không né tránh, trực tiếp xông vào.

Một con Huyễn Linh Báo có tốc độ cực nhanh, móng vuốt sắc bén như dao cạo, lao tới tấn công Lăng Tiêu. Lăng Tiêu không sử dụng bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ đơn thuần là một quyền trực diện. “Băng Quyền”!

Nắm đấm của hắn phát ra một luồng khí lạnh thấu xương, không khí xung quanh như bị đóng băng. Con Huyễn Linh Báo chưa kịp tiếp cận đã bị chấn động bởi lực lượng kinh khủng, toàn thân cứng đờ, sau đó hóa thành vô số đốm sáng biến mất. Sức mạnh của Lăng Tiêu đã vượt xa cảnh giới Hóa Linh thông thường, hắn có thể dễ dàng đánh bại Huyễn Linh Thú cùng cấp mà không tốn chút sức lực.

Lăng Tiêu tiếp tục tiến sâu hơn. Hắn gặp phải một nhóm Huyễn Linh Lang, rồi Huyễn Linh Hổ, Huyễn Linh Xà… Tất cả đều là Huyễn Linh Thú có sức mạnh tương đương Hóa Linh Trung Kỳ đến Hậu Kỳ. Nhưng dưới tay Lăng Tiêu, chúng không thể chống cự nổi một chiêu. Hắn như một cơn lốc, càn quét mọi chướng ngại vật trên đường đi.

Sau khi giải quyết gần hai mươi con Huyễn Linh Thú cấp Hóa Linh Hậu Kỳ, Lăng Tiêu cảm thấy một luồng khí tức mạnh mẽ hơn nhiều. Hắn cười nhạt, cuối cùng cũng có thứ gì đó thú vị hơn. Đó là một con Huyễn Linh Ngưu khổng lồ, toàn thân phủ đầy vảy cứng, đôi mắt đỏ rực. Khí tức của nó đã đạt đến Linh Hải sơ kỳ.

“Đúng lúc lắm.” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Hắn muốn thử xem sức mạnh của mình đến đâu khi đối đầu với Linh Hải sơ kỳ Huyễn Linh Thú.

Con Huyễn Linh Ngưu gầm lên một tiếng, giậm chân khiến mặt đất rung chuyển, rồi lao thẳng tới Lăng Tiêu, khí thế hung hãn. Lăng Tiêu đứng yên tại chỗ, chờ đợi nó đến gần. Khi khoảng cách chỉ còn vài trượng, hắn đột ngột tung ra một chưởng. “Phá Sơn Chưởng!”

Một đạo chưởng cương màu vàng kim rực rỡ, mang theo sức mạnh phá núi tạc đá, bay thẳng tới Huyễn Linh Ngưu. Con Ngưu không kịp phản ứng, bị chưởng cương đánh trúng ngay giữa trán. Một tiếng nổ lớn vang lên, thân thể khổng lồ của nó chấn động dữ dội, rồi nứt ra từng mảng, cuối cùng tan biến vào không khí.

Ngoài Huyễn Linh Trận, trên đài cao, Trưởng Lão Trần Hạo và các vị chấp sự khác đang theo dõi diễn biến bên trong trận pháp thông qua một tấm gương linh quang. Mỗi khi một ứng viên tiêu diệt một Huyễn Linh Thú, một điểm sáng sẽ hiện lên trên tên của họ.

Vân Phi, thiếu niên áo lụa vàng, đang dẫn đầu với gần ba mươi điểm, tất cả đều là Huyễn Linh Thú cấp Hóa Linh Hậu Kỳ. Các chấp sự đều gật gù tán thưởng. “Vân Phi này không tồi, đúng là thiên tài của Vân Lĩnh Tông.”

Nhưng ngay sau đó, một điểm sáng khác đột nhiên bứt tốc kinh hoàng. Đó là Lăng Tiêu. Điểm số của hắn tăng lên nhanh chóng, vượt qua cả những người đang ở vị trí thứ hai, thứ ba.

“Ồ? Lăng Tiêu? Hóa Linh Hậu Kỳ mà lại có tốc độ này sao?” Một chấp sự kinh ngạc. “Xem ra hắn không chỉ có linh căn Thiên Cấp Cực Phẩm mà còn có kỹ năng chiến đấu vượt trội.”

Rồi khi Lăng Tiêu tiêu diệt con Huyễn Linh Ngưu cấp Linh Hải sơ kỳ, một tia sáng chói lọi hơn hẳn các điểm khác xuất hiện trên tấm gương. Cả Trưởng Lão Trần Hạo và các chấp sự đều phải sững sờ.

“Linh Hải sơ kỳ Huyễn Linh Thú? Hắn ta là Hóa Linh Hậu Kỳ mà có thể làm được điều đó?” Trần Hạo nhíu mày, ánh mắt lộ rõ sự hứng thú. “Thú vị. Rất thú vị. Xem ra Huyền Giới Học Viện năm nay lại có một mầm non tốt.”

Lăng Tiêu không biết bên ngoài đang diễn ra những gì. Hắn chỉ cảm thấy một luồng năng lượng thuần khiết từ Huyễn Linh Ngưu tan biến truyền vào cơ thể, giúp hắn củng cố thêm cảnh giới. Đây chính là lợi ích của việc tiêu diệt Huyễn Linh Thú trong trận pháp. Hắn tiếp tục tìm kiếm những mục tiêu mạnh hơn, cho đến khi một nén hương cháy hết. Cánh cửa ánh sáng lại xuất hiện, đưa hắn trở về quảng trường.

Khi Lăng Tiêu bước ra, hắn cảm nhận được ánh mắt của rất nhiều người đổ dồn vào mình. Có sự kinh ngạc, có sự ghen tị, và cả sự hoài nghi. Hắn liếc nhìn Vân Phi đang đứng ở một góc, gương mặt hắn ta có vẻ khó coi. Rõ ràng, Vân Phi đã nhận ra hắn không còn là người dẫn đầu.

Trưởng Lão Trần Hạo lại xuất hiện, gương mặt lão mang theo một nụ cười nhạt. “Được rồi, một nén hương đã hết. Tất cả những người đã vượt qua hai vòng thi, xin chúc mừng các ngươi. Huyền Giới Học Viện sẽ chào đón các ngươi. Danh sách các phân viện và cấp độ học viên sẽ được công bố sau. Giờ thì, hãy theo các chấp sự để làm thủ tục nhập học.”

Lời Trần Hạo vừa dứt, một tràng reo hò vang lên khắp quảng trường. Lăng Tiêu mỉm cười. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Huyền Giới Học Viện, hắn đã bước chân vào. Con đường tranh bá Huyền Giới, con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế, đang dần hiện rõ trước mắt hắn.

Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Kẻ thù của hắn, thế lực đã phong ấn Chí Tôn Thần Tàng và ký ức của hắn, chắc chắn không phải là những kẻ yếu kém. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai và thử thách. Nhưng hắn không sợ hãi. Bởi vì, hắn là Lăng Tiêu, người được định sẵn để đứng trên đỉnh vạn giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8