Chí Tôn Vạn Đế
Chương 78
Chương 78: Thiên Phong Bí Cảnh – Bước Đầu Tranh Bá
Dòng năng lượng cuộn trào trong đan điền Lăng Tiêu dần lắng xuống, nhưng cảm giác mạnh mẽ, tràn đầy sinh lực vẫn còn vẹn nguyên. Linh Hải mênh mông, rộng lớn đến kinh ngạc, tựa như một đại dương vô tận chứa đựng linh lực tinh thuần. Hắn đã đột phá Linh Hải Cảnh, không chỉ đơn thuần là đột phá, mà là một sự lột xác hoàn toàn. Sức mạnh của hắn giờ đây, dù mới chỉ là giai đoạn đầu của Linh Hải Cảnh, cũng đủ để khiến những tu sĩ cùng cấp phải giật mình.
“Linh Hải Cảnh… Đây mới là khởi đầu.” Lăng Tiêu khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng luồng linh lực luân chuyển trong cơ thể. Hắn biết, con đường tu luyện còn dài, nhưng với Linh Hải Cảnh, hắn đã có tư cách để đặt chân vào Huyền Giới, đối mặt với những thử thách lớn hơn.
Khi mở mắt ra, ánh bình minh đã le lói ngoài cửa sổ. Thời gian đã điểm. Thiên Phong Bí Cảnh sắp mở cửa. Hắn đứng dậy, chỉnh trang lại y phục, ánh mắt kiên định. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể vẫn ẩn chứa vô số bí mật, và Lăng Tiêu tin rằng, trong những bí cảnh cổ xưa như Thiên Phong Bí Cảnh, hắn có thể tìm thấy thêm manh mối, hoặc chí ít, là những cơ duyên giúp hắn mạnh mẽ hơn.
Rời khỏi phòng, Lăng Tiêu nhanh chóng xuống sảnh chính của khách điếm. Nơi đây đã tấp nập hơn hẳn, đủ loại tu sĩ với đủ loại trang phục, khí tức khác nhau đang bàn tán xôn xao về Thiên Phong Bí Cảnh. Một số người mang theo vẻ hưng phấn tột độ, số khác lại lộ rõ sự lo lắng. Lăng Tiêu lướt qua họ, không gây sự chú ý, hòa mình vào dòng người đang đổ ra đường lớn.
Thiên Phong Thành vào buổi sáng sớm đã trở nên sôi động lạ thường. Những con đường vốn rộng lớn giờ đây chật kín người. Tất cả đều hướng về phía Đông thành, nơi có một ngọn núi đá vôi sừng sững, được cho là lối vào của Thiên Phong Bí Cảnh. Lăng Tiêu theo dòng người, cảm nhận được vô số khí tức cường đại đang ẩn hiện xung quanh. Có những tu sĩ Linh Hải Cảnh đỉnh phong, thậm chí là những cường giả Khai Sơn Cảnh ẩn mình trong đám đông, họ không tham gia bí cảnh nhưng có lẽ đến để hộ tống vãn bối hoặc tìm kiếm cơ hội riêng.
Chẳng mấy chốc, một quảng trường khổng lồ hiện ra trước mắt Lăng Tiêu, nằm dưới chân ngọn núi đá vôi. Hàng ngàn, thậm chí hàng vạn tu sĩ đã tụ tập tại đây. Các gia tộc lớn, các tông môn nhỏ của Thiên Phong Thành và các vùng lân cận đều đã phái người đến. Cờ xí của các thế lực bay phấp phới trong gió, thể hiện uy thế của mỗi bên. Các thiên tài trẻ tuổi đứng kiêu hãnh giữa đám đông, được trưởng bối bao bọc, ánh mắt tràn đầy tự tin và khát vọng chinh phục.
Lăng Tiêu không vội vàng chen chúc, hắn chọn một vị trí tương đối khuất tầm nhìn, âm thầm quan sát. Hắn nhận thấy có ba thế lực nổi bật nhất: Thiên Phong Tông, gia tộc Liễu và gia tộc Trần. Ba thế lực này chiếm giữ những vị trí tốt nhất, xung quanh họ là các thiên tài trẻ tuổi với khí tức mạnh mẽ, đều đã đạt tới Linh Hải Cảnh trung kỳ hoặc thậm chí là hậu kỳ. Đặc biệt, Lăng Tiêu chú ý đến một thanh niên mặc y phục màu xanh lam của Thiên Phong Tông, khí chất ngạo mạn, đôi mắt sắc bén, quanh thân tỏa ra một luồng linh lực mạnh mẽ đến mức khiến những tu sĩ Linh Hải Cảnh sơ kỳ phải dè chừng. Hắn đoán đây chính là Tông Tử của Thiên Phong Tông, Liễu Phong.
Bên cạnh Liễu Phong là một cô gái xinh đẹp, y phục màu hồng nhạt, khuôn mặt thanh tú nhưng ánh mắt lại lạnh lùng. Nàng là Liễu Tuyết, đến từ gia tộc Liễu, một trong những thiên tài hiếm có của Thiên Phong Thành. Và đối diện họ, một thanh niên vạm vỡ, toàn thân tràn đầy cơ bắp, khí tức cuồng bạo như một mãnh thú, là Trần Hùng, thiên tài của gia tộc Trần.
Ánh mắt của Liễu Phong lướt qua đám đông, đầy vẻ khinh thường. “Một lũ ô hợp. Thiên Phong Bí Cảnh lần này, ngoại trừ Liễu Tuyết và Trần Hùng ra, không ai có thể tranh giành cơ duyên với ta.” Hắn nói với giọng điệu ngạo mạn, không hề che giấu.
Liễu Tuyết chỉ khẽ nhíu mày, không đáp lời. Trần Hùng thì cười ha hả: “Liễu Phong, ngươi đừng quá tự mãn. Bí cảnh còn chưa mở, ai biết bên trong có gì. Hơn nữa, những kẻ mạnh thực sự chưa chắc đã lộ diện.”
Lăng Tiêu đứng từ xa, khẽ nhếch mép. Những thiên tài địa phương này, tuy mạnh mẽ trong mắt người thường, nhưng đối với hắn, con đường của hắn còn xa hơn rất nhiều. Hắn không quan tâm đến những lời khoe khoang của họ, thứ hắn cần là cơ duyên, là sức mạnh.
Đúng lúc này, một luồng hào quang rực rỡ từ trên đỉnh núi đá vôi bỗng nhiên bùng phát. Một cánh cổng không gian khổng lồ, được tạo thành từ vô số phù văn cổ xưa, từ từ hiện ra giữa không trung. Những luồng linh khí nguyên thủy từ bên trong cánh cổng tràn ra, khiến tất cả mọi người đều cảm thấy tinh thần sảng khoái, tu vi dường như cũng được củng cố.
“Mở rồi! Thiên Phong Bí Cảnh mở rồi!” Một tiếng reo hò vang lên, phá vỡ sự im lặng của quảng trường. Hàng ngàn tu sĩ bắt đầu xôn xao, nhốn nháo, ai nấy đều muốn xông vào trước tiên.
Các trưởng lão từ Thiên Phong Tông, gia tộc Liễu và gia tộc Trần lập tức xuất hiện, trấn an đám đông. Một trưởng lão của Thiên Phong Tông, với tu vi Khai Sơn Cảnh đỉnh phong, cất giọng sang sảng: “Thiên Phong Bí Cảnh mở ra ba ngày. Sau ba ngày, cánh cổng sẽ tự động đóng lại. Những ai không kịp ra ngoài sẽ bị nhốt vĩnh viễn bên trong. Nhớ kỹ, trong bí cảnh nguy hiểm trùng trùng, cẩn thận vạn phần! Giới hạn tu vi, chỉ tu sĩ dưới Khai Sơn Cảnh mới có thể vào!”
Ngay sau lời tuyên bố, hàng trăm, hàng ngàn tu sĩ trẻ tuổi không kịp chờ đợi, hóa thành những luồng sáng lao thẳng vào cánh cổng không gian. Liễu Phong, Liễu Tuyết và Trần Hùng cũng không chậm trễ. Liễu Phong đi đầu, thân pháp như gió, lao vào trước nhất. Theo sau là Liễu Tuyết uyển chuyển như mây, và Trần Hùng mạnh mẽ như hổ vồ mồi.
Lăng Tiêu không vội vã. Hắn đợi cho đám đông thưa dần, rồi mới bước đi thong thả. Hắn không cần phải tranh giành tốc độ với những kẻ tầm thường. Với sức mạnh Linh Hải Cảnh của mình, hắn tin rằng mình có đủ khả năng để đối phó với bất kỳ tình huống nào.
Khi Lăng Tiêu bước qua cánh cổng, một cảm giác choáng váng nhẹ ập đến, rồi biến mất ngay lập tức. Trước mắt hắn là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Không phải là rừng rậm hay hoang mạc, mà là một không gian rộng lớn với những ngọn núi đá kỳ lạ lơ lửng trên không trung, được nối với nhau bằng những cây cầu dây leo chằng chịt. Linh khí nơi đây nồng đậm hơn bên ngoài gấp nhiều lần, mang theo một mùi hương cổ xưa, hoang dã. Ánh sáng mờ ảo, không có mặt trời hay mặt trăng, chỉ có những viên đá phát sáng lơ lửng, chiếu rọi khắp nơi.
“Đây chính là Thiên Phong Bí Cảnh sao?” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí tràn vào cơ thể, khiến Linh Hải trong đan điền càng thêm cuộn trào.
Xung quanh hắn, những tu sĩ khác cũng vừa mới tiến vào, đang ngỡ ngàng trước cảnh tượng trước mắt. Một số đã nhanh chóng di chuyển, tìm kiếm cơ duyên. Một số khác thì thận trọng quan sát xung quanh. Lăng Tiêu không phí thời gian, thần thức của hắn lập tức lan tỏa, thăm dò mọi ngóc ngách.
Ngay lập tức, hắn phát hiện ra một điều bất thường. Ở một góc khuất, dưới chân một ngọn núi đá lơ lửng, có một luồng sinh khí yếu ớt đang dao động. Những tu sĩ khác dường như không nhận ra, hoặc cho rằng đó chỉ là những thực vật bình thường.
Lăng Tiêu khẽ nhếch môi, thân pháp nhanh nhẹn, lao thẳng về phía đó. Hắn nhảy vọt qua những khe nứt, tránh né những luồng gió xoáy đột ngột. Trong bí cảnh, những thứ như gió xoáy, đá lở đều là những nguy hiểm tiềm tàng. Nhưng với Lăng Tiêu, chúng không đáng kể.
Khi đến gần, hắn nhìn thấy một gốc linh thảo nhỏ bé, toàn thân xanh biếc, tỏa ra ánh sáng yếu ớt. Đó là một cây Huyết Linh Chi, một loại linh dược quý hiếm, có tác dụng tăng cường khí huyết, củng cố kinh mạch. Đối với tu sĩ Linh Hải Cảnh, đây là một bảo vật không nhỏ. Điều đặc biệt là, nó đang mọc trên một mỏm đá cheo leo, gần như bị ẩn mình hoàn toàn.
“Quả nhiên, cơ duyên luôn dành cho kẻ có mắt.” Lăng Tiêu mỉm cười, vươn tay hái lấy Huyết Linh Chi. Hắn không lập tức hấp thụ, mà cẩn thận cất vào không gian trữ vật. Hắn biết, trong bí cảnh, càng sâu càng có nhiều bảo vật quý giá hơn. Huyết Linh Chi này chỉ là món khai vị.
Khi hắn vừa cất xong Huyết Linh Chi, một tiếng gầm gừ vang lên từ phía sau. Lăng Tiêu quay lại, thấy một con mãnh thú hình dạng giống chó sói nhưng toàn thân được bao phủ bởi những tinh thể đá sắc nhọn, đôi mắt đỏ rực. Khí tức của nó đạt tới cấp độ tương đương Linh Hải Cảnh sơ kỳ, là một con Thạch Lang Thú.
Con Thạch Lang Thú lao tới, móng vuốt sắc bén xé tan không khí. Lăng Tiêu không hề hoảng sợ, Linh Hải trong đan điền khẽ chấn động, một luồng linh lực hùng hậu lập tức tuôn ra. Hắn không dùng bất kỳ chiêu thức phức tạp nào, chỉ đơn giản là tung ra một quyền. Quyền phong mạnh mẽ, mang theo sức mạnh của Linh Hải Cảnh, trực tiếp đánh trúng đầu con Thạch Lang Thú.
“Rầm!”
Con Thạch Lang Thú thậm chí còn chưa kịp rên rỉ, thân thể đã nổ tung thành vô số mảnh đá vụn, máu tươi vương vãi trên mặt đất. Một viên nội đan sáng chói lơ lửng giữa không trung. Lăng Tiêu tiện tay chộp lấy, thu vào trong không gian trữ vật.
Sức mạnh của Linh Hải Cảnh thật sự khác biệt. Lăng Tiêu cảm nhận được sự tự tin dâng trào. Những con quái vật cấp thấp này, không thể làm khó được hắn. Hắn tiếp tục tiến sâu vào bí cảnh, ánh mắt quét qua những ngọn núi đá lơ lửng, những cây cầu dây leo. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng bí ẩn, cổ xưa đang dẫn dắt hắn, một luồng năng lượng khiến Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn khẽ rung động.
“Cảm giác này… không phải là linh khí bình thường. Có lẽ Thiên Phong Bí Cảnh này ẩn chứa một bí mật lớn hơn nhiều so với những gì Thiên Phong Thành biết.” Lăng Tiêu thì thầm. Hắn biết, hành trình thực sự chỉ vừa mới bắt đầu.