Chí Tôn Vạn Đế
Chương 75
Chương 75: Bước Chân Huyền Giới
Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, đoàn người của Lạc gia dần dần rời xa những bức tường thành cổ kính của Lạc Thủy Thành. Lăng Tiêu ngồi trên lưng con Hắc Phong Mã cao lớn, cảm nhận từng cơn gió lướt qua mang theo hơi lạnh của buổi sớm. Bên cạnh hắn là Lạc Băng Nhi, vẻ mặt nàng đượm chút quyến luyến nhưng đôi mắt lại sáng rực niềm hy vọng. Phía sau họ là mười mấy tinh anh của Lạc gia, tất cả đều được Lạc Thiên Hùng đích thân tuyển chọn, có nhiệm vụ hộ tống hai người đến một vùng đất an toàn hơn, gần với trung tâm của Huyền Giới.
Lăng Tiêu quay đầu nhìn lại Lạc Thủy Thành lần cuối. Những mái ngói rêu phong, những con đường quen thuộc, tất cả đều đang lùi dần vào phía sau. Nơi đây, hắn đã trải qua những tháng ngày tủi nhục nhất, nhưng cũng chính nơi đây, hắn đã thức tỉnh, đã đứng dậy và bắt đầu hành trình của một cường giả. Lạc gia đã cưu mang hắn, Lạc Băng Nhi đã tin tưởng hắn. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn. Hắn sẽ không bao giờ quên ơn nghĩa này.
“Huynh đang nghĩ gì vậy?” Lạc Băng Nhi thấy hắn trầm tư, khẽ hỏi.
Lăng Tiêu lắc đầu, ánh mắt hướng về phía chân trời xa thẳm, nơi những dãy núi trùng điệp hòa vào sắc xanh ngắt của bầu trời. “Ta đang nghĩ, từ nay về sau, cuộc đời chúng ta sẽ hoàn toàn khác. Huyền Giới, một thế giới rộng lớn hơn, nguy hiểm hơn, nhưng cũng hứa hẹn vô vàn cơ hội.”
Lạc Băng Nhi gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ kiên định. “Dù có thế nào, Băng Nhi cũng sẽ đi cùng huynh. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả.”
Lời nói của nàng như một luồng gió ấm thổi qua trái tim Lăng Tiêu. Hắn nắm chặt tay nàng, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. “Ừm, chúng ta sẽ cùng nhau.”
Chuyến đi ban đầu khá thuận lợi. Đoàn người của Lạc gia đều là những Võ Sư có kinh nghiệm, dẫn đường qua những con đường mòn hiểm trở nhưng ít người qua lại. Càng đi sâu vào vùng đất phía Bắc, cảnh quan càng trở nên hoang dã và hùng vĩ. Những ngọn núi cao chót vót, những khu rừng nguyên sinh bạt ngàn, và đôi khi, họ còn bắt gặp những dấu vết của linh thú cấp thấp.
Lăng Tiêu không ngừng tu luyện trong suốt chuyến đi. Hắn cảm thấy “Chí Tôn Thần Tàng” trong cơ thể đang ngày càng hòa hợp với hắn, mỗi ngày đều có những đột phá nhỏ. Sức mạnh của hắn đã vượt xa cảnh giới Võ Hoàng đỉnh phong, tiệm cận Võ Tôn, nhưng hắn vẫn giữ kín, không muốn gây quá nhiều chú ý. Hắn biết, ở Huyền Giới, Võ Hoàng chỉ là một khởi đầu, Võ Tôn cũng chỉ được coi là cường giả cấp thấp. Có lẽ chỉ khi đạt đến Võ Thánh, hắn mới có chút tiếng nói.
Một tuần trôi qua, đoàn người đã đi được hơn ngàn dặm. Họ đã rời xa lãnh thổ của Lạc gia, tiến sâu vào một khu vực ít người qua lại, nơi mà các thế lực lớn thường không để mắt tới. Đây là vùng đệm giữa các thành trì lớn, cũng là nơi tập trung của nhiều băng nhóm cường đạo và linh thú hoang dã. Ánh mắt Lăng Tiêu ngày càng trở nên sắc bén. Hắn cảm nhận được nguy hiểm đang dần tiếp cận.
Đêm đó, khi đoàn người đang nghỉ chân trong một khe núi khuất gió, Lăng Tiêu đột nhiên mở mắt. Một luồng sát khí lạnh lẽo lướt qua giác quan của hắn. Hắn khẽ giơ tay, ra hiệu cho đội trưởng đội hộ tống của Lạc gia, một lão nhân tên Lạc Sơn, cảnh giác.
Lạc Sơn là một Võ Hoàng sơ kỳ, kinh nghiệm giang hồ lão luyện. Ông ta cũng cảm nhận được điều gì đó bất thường, lập tức ra lệnh cho mọi người chuẩn bị chiến đấu.
Chỉ trong chốc lát, từ bóng tối của khu rừng, hơn hai mươi bóng người lao ra, bao vây đoàn người của Lạc gia. Chúng đều mặc đồ đen, che mặt, vũ khí sắc lạnh phản chiếu ánh trăng. Khí tức của bọn chúng đều đạt đến Võ Tướng, thậm chí có vài tên đã bước vào cảnh giới Võ Vương. Kẻ cầm đầu là một hắc y nhân cao lớn, khí tức ẩn chứa sát khí nồng đậm, rõ ràng là một Võ Vương đỉnh phong.
“Giao ra tất cả tài vật, và hai nữ nhân kia! Bằng không, đừng trách anh em chúng ta không khách khí!” Tên cầm đầu gằn giọng, ánh mắt tham lam quét qua Lạc Băng Nhi và một nữ tỳ khác.
Lạc Sơn bước tới, mặt biến sắc. Ông ta biết đối phương không phải loại dễ đối phó. “Các hạ là ai? Tại sao lại chặn đường chúng ta?”
“Ha ha, không cần biết chúng ta là ai. Chỉ cần biết, nơi này là địa bàn của Hắc Long Trại ta. Muốn qua đây, phải để lại ‘lộ phí’!” Tên hắc y nhân cười khẩy, liếm môi nhìn Lạc Băng Nhi. “Đặc biệt là tiểu mỹ nhân này, chắc chắn sẽ là món quà tuyệt vời cho trại chủ!”
Nghe vậy, sắc mặt Lạc Sơn và các tinh anh Lạc gia trở nên giận dữ. Bọn chúng không chỉ muốn cướp bóc mà còn có ý đồ đê tiện. Lạc Băng Nhi cũng khẽ run lên, nép sát vào Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu vỗ nhẹ tay Lạc Băng Nhi, ánh mắt lạnh lẽo như băng. Hắn đã kiềm chế quá đủ. “Các ngươi muốn chết?”
Tên hắc y nhân cùng đồng bọn nghe vậy thì ngẩn người, sau đó phá lên cười lớn. “Thằng nhóc ranh con này, ngươi nói gì? Muốn chết? Ha ha ha!”
“Đừng phí lời với chúng, đại ca. Giết hết bọn đàn ông, cướp đồ, rồi mang hai nữ nhân về!” Một tên khác nhe răng nói.
“Được!” Tên cầm đầu phất tay. “Giết!”
Ngay lập tức, hơn hai mươi tên cường đạo lao vào. Lạc Sơn cùng các tinh anh Lạc gia lập tức nghênh chiến. Tuy nhiên, số lượng và thực lực của đối phương vượt trội hơn hẳn. Lạc Sơn đối phó với tên Võ Vương đỉnh phong kia, còn lại những tên Võ Vương khác thì lao thẳng về phía đoàn xe và Lăng Tiêu. Tình thế trở nên nguy cấp.
“Lạc Sơn trưởng lão, các ngươi bảo vệ Lạc Băng Nhi và đoàn người. Những kẻ này, để ta.” Lăng Tiêu lạnh lùng nói, rồi bước ra.
Lạc Sơn đang chật vật đỡ đòn, nghe vậy thì giật mình. Ông ta biết Lăng Tiêu mạnh, nhưng đối phương có tới ba tên Võ Vương và hơn chục Võ Tướng. Hắn có thể đối phó được sao?
Không đợi Lạc Sơn phản ứng, Lăng Tiêu đã ra tay. Hắn không dùng vũ khí, chỉ dùng nắm đấm. Một tên Võ Vương xông đến, Thanh Long đao bổ thẳng xuống đầu Lăng Tiêu. Lăng Tiêu chỉ khẽ nghiêng người, tránh thoát lưỡi đao sắc bén, sau đó tung một quyền. Quyền này không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh kinh hoàng.
“Phập!”
Âm thanh trầm đục vang lên. Nắm đấm của Lăng Tiêu xuyên thủng lồng ngực tên Võ Vương kia như xuyên qua đậu phụ. Máu tươi bắn tung tóe, tên Võ Vương mở to mắt, vẻ mặt đầy khó tin, sau đó ngã gục xuống, chết không nhắm mắt.
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người tại chỗ đều kinh hãi. Một quyền giết chết một Võ Vương! Đây là sức mạnh gì?
Tên hắc y nhân cầm đầu đang giao chiến với Lạc Sơn cũng phải giật mình, quay đầu nhìn lại. Hắn ta thấy đồng bọn của mình đã chết, lập tức nổi giận. “Tiểu tử, ngươi dám!”
Lăng Tiêu không đáp lời. Hắn như một cơn gió lốc, lao vào giữa đám cường đạo. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo khí thế hung mãnh, mỗi cú đấm, cú đá đều chuẩn xác và tàn khốc. Hắn không cần dùng đến bất kỳ công pháp tu luyện cao cấp nào, chỉ dựa vào sức mạnh cơ thể đã được Chí Tôn Thần Tàng cường hóa, cùng với kinh nghiệm chiến đấu của kiếp trước.
“Bốp!” “Rắc!”
Từng tiếng xương cốt gãy vụn vang lên. Từng tên cường đạo, dù là Võ Tướng hay Võ Vương, đều không thể chống đỡ được một chiêu của Lăng Tiêu. Có kẻ bị đánh nát đầu, kẻ bị gãy xương sườn, kẻ bị đá bay vào vách đá, thân thể nổ tung thành một vũng máu. Chỉ trong nháy mắt, hơn mười tên cường đạo đã gục ngã, máu nhuộm đỏ cả mặt đất.
Tên hắc y nhân cầm đầu nhìn thấy cảnh tượng này thì run rẩy. Hắn ta không thể tin vào mắt mình. Sức mạnh này… quá kinh khủng! Hắn ta chỉ là một Võ Vương đỉnh phong, nhưng Lăng Tiêu lại có thể dễ dàng giết chết đồng bọn của hắn, thậm chí còn mạnh hơn hắn. Hắn ta cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên trong lòng.
“Ngươi… Ngươi rốt cuộc là ai?” Tên hắc y nhân buông Lạc Sơn ra, lùi lại mấy bước, ánh mắt đầy hoảng sợ.
Lăng Tiêu từ từ bước tới, ánh mắt lạnh như băng. “Các ngươi không xứng biết.”
“Đại ca, chạy đi!” Một tên cường đạo cuối cùng còn sống sót, run rẩy hét lên.
Tên hắc y nhân không chút do dự, quay đầu bỏ chạy. Hắn ta biết mình đã đá phải một tấm thép, thậm chí là một khối sắt thần. Ở lại chỉ có con đường chết.
“Muốn chạy?” Lăng Tiêu cười khẩy. Hắn giơ tay, một luồng chân khí mạnh mẽ bùng nổ, hóa thành một đạo kiếm quang vô hình, xé rách không khí. “Phập!”
Kiếm quang xuyên qua lưng tên hắc y nhân. Hắn ta rên lên một tiếng thảm thiết, thân thể cứng đờ giữa không trung, sau đó rơi xuống đất, máu tươi phun ra như suối, chết ngay lập tức.
Cả chiến trường im lặng như tờ. Lạc Sơn và các tinh anh Lạc gia đứng ngây người, nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu. Họ đã biết Lăng Tiêu không còn là phế vật năm xưa, hắn là một thiên tài, một cường giả. Nhưng họ không ngờ, hắn lại mạnh đến mức này! Một mình hắn đã quét sạch một băng cường đạo có Võ Vương dẫn đầu, thậm chí không tốn chút sức lực nào.
Lạc Băng Nhi cũng nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt phức tạp. Nàng đã quen với việc hắn mạnh mẽ, nhưng mỗi lần hắn ra tay, nàng lại cảm thấy hắn mạnh hơn những gì nàng tưởng tượng. Hắn như một vực sâu không đáy, không ai biết được giới hạn của hắn.
Lăng Tiêu phủi tay, vẻ mặt bình thản như vừa làm một việc không đáng kể. “Thu dọn chiến trường. Chúng ta sẽ rời khỏi đây ngay lập tức.”
Lạc Sơn bừng tỉnh, vội vàng gật đầu. “Vâng, Lăng Tiêu công tử!” Ông ta lập tức ra lệnh cho các thuộc hạ lục soát thi thể cường đạo, thu thập tài vật và dọn dẹp dấu vết. Tuy nhiên, trong lòng ông ta vẫn còn chấn động sâu sắc. Lăng Tiêu công tử này, không chỉ là thiên tài, mà còn là một quái vật!
Sau khi xử lý xong xuôi, đoàn người tiếp tục lên đường. Lần này, không khí trầm lắng hơn. Các tinh anh Lạc gia nhìn Lăng Tiêu bằng ánh mắt kính sợ. Họ đã hoàn toàn bị sức mạnh của hắn thuyết phục.
Lăng Tiêu biết, cuộc chạm trán này chỉ là một khởi đầu nhỏ. Huyền Giới rộng lớn hơn nhiều, và chắc chắn sẽ có vô số cường giả mạnh hơn tên Võ Vương đó gấp trăm ngàn lần. Hắn cần phải mạnh hơn nữa, mạnh đến mức có thể đối mặt với mọi thử thách, khám phá thân thế thực sự của mình và đối phó với kẻ thù đã phong ấn hắn.
“Thiên Phong Thành.” Lăng Tiêu lẩm bẩm cái tên này. Đó là một thành phố lớn, một trung tâm giao thương và tu luyện ở vùng biên giới của Huyền Giới, nơi mà Lạc Thiên Hùng đã dặn dò hắn. Hắn sẽ đến đó, thu thập thông tin, tìm kiếm tài nguyên, và có lẽ, tìm một con đường để gia nhập một thế lực lớn hơn.
Đoàn người tiếp tục tiến về phía trước, dưới ánh trăng mờ ảo. Phía chân trời xa xa, một ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh đang dần hé lộ. Một kỷ nguyên mới, một hành trình mới, đang chờ đợi Lăng Tiêu.