Chí Tôn Vạn Đế
Chương 74
Chương 74: Vạn Sơn Triệu Lệnh – Cánh Cửa Huyền Giới
Đêm tại Lạc gia, tĩnh mịch như tờ. Dưới ánh trăng mờ ảo, Lăng Tiêu khoanh chân ngồi trên giường đá, thân thể như hòa làm một với không gian xung quanh. Hơi thở của hắn trầm ổn, mỗi lần hô hấp đều mang theo một luồng khí tức kỳ dị, tựa như đang giao hòa với thiên địa. Bên trong cơ thể, Chí Tôn Thần Tàng thỉnh thoảng lại phát ra một vầng sáng nhàn nhạt, chậm rãi hấp thụ linh khí trong phòng, chuyển hóa thành năng lượng tinh thuần nhất rót vào kinh mạch của hắn.
Kể từ sau khi đến Lạc Thủy Thành, Lăng Tiêu đã không ngừng tu luyện. Hắn biết, bản thân mình vẫn còn quá yếu ớt so với những kẻ đã phong ấn hắn, so với thế giới rộng lớn bên ngoài. Mỗi một ngày trôi qua, hắn đều cố gắng đạt đến một cảnh giới cao hơn, khai phá thêm một chút tiềm năng bị phong ấn. Tốc độ tu luyện của hắn, dưới sự thúc đẩy của Chí Tôn Thần Tàng, nhanh đến mức kinh người. Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, hắn đã từ một phế vật chân chính, đạt đến cảnh giới Khai Mạch Cảnh đỉnh phong, thậm chí còn mơ hồ chạm đến ngưỡng Tụ Khí Cảnh, cảnh giới mà ngay cả Lạc Thiên Hùng cũng phải ngưỡng mộ.
Lăng Tiêu mở mắt, một luồng tinh quang lóe lên trong đôi mắt đen láy. Hắn cảm nhận được, bức tường vô hình ngăn cách giữa phàm nhân và tu giả đang dần trở nên mỏng manh. Thế giới này, dù rộng lớn với những ngọn núi cao vút và sông dài cuồn cuộn, nhưng vẫn chỉ là một góc nhỏ bé của “phàm trần”. Linh khí ở đây cũng dần trở nên thiếu hụt, không đủ để hắn tiếp tục đột phá. Hắn cần một môi trường tu luyện tốt hơn, một thế giới rộng lớn hơn, nơi có những cường giả chân chính, những bí mật cổ xưa và những con đường đến với sức mạnh vĩnh hằng.
“Thời gian không còn nhiều nữa,” Lăng Tiêu thầm nghĩ. “Cảm giác bức bối này… ta cần phải rời đi.”
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ, Lạc Băng Nhi đã vội vã đến tìm Lăng Tiêu. Nàng không còn vẻ hoạt bát, tươi tắn như thường ngày, thay vào đó là sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt tú lệ. Lạc Thiên Hùng cũng đi cùng, sắc mặt trầm trọng không kém.
“Lăng Tiêu, có chuyện lớn rồi!” Lạc Băng Nhi vừa bước vào đã không kìm được mà thốt lên.
Lăng Tiêu nhướng mày, bình tĩnh hỏi: “Chuyện gì vậy, Lạc tiểu thư, Lạc gia chủ?”
Lạc Thiên Hùng thở dài, trên tay cầm một tấm lệnh bài màu đồng cũ kỹ, chạm khắc hình một ngọn núi hùng vĩ. “Là Vạn Sơn Triệu Lệnh. Nó được truyền xuống từ Vạn Sơn Quận, lệnh cho tất cả các gia tộc, tông môn trong toàn bộ vùng đất phàm trần này phải cử những thiên tài ưu tú nhất tham gia ‘Vạn Sơn Hội Võ’.”
“Vạn Sơn Quận?” Lăng Tiêu nhẩm lại cái tên, trong đầu hắn một phần ký ức bị phong ấn chợt lóe lên một cái tên tương tự, nhưng quá mờ nhạt để nắm bắt. “Đó là nơi nào?”
Lạc Thiên Hùng giải thích: “Vạn Sơn Quận là vùng đất trung tâm của toàn bộ khu vực phàm trần chúng ta đang sống. Nơi đó tập trung vô số cường giả, tông môn hùng mạnh, thậm chí có cả Hoàng Triều của phàm nhân. Và quan trọng hơn, Vạn Sơn Quận chính là cầu nối duy nhất dẫn đến Huyền Giới!”
Ánh mắt Lăng Tiêu lóe lên. “Cầu nối Huyền Giới?”
Lạc Thiên Hùng gật đầu nặng nề. “Đúng vậy. Cứ mỗi mười năm, Vạn Sơn Quận lại tổ chức Vạn Sơn Hội Võ. Không chỉ để chọn ra những thiên tài xuất chúng nhất của phàm trần, mà còn là để các tông môn, học viện lớn của Huyền Giới tuyển chọn đệ tử. Những người có thể lọt vào mắt xanh của họ, sẽ được đưa đến Huyền Giới, bước vào thế giới tu luyện chân chính.”
Lạc Băng Nhi tiếp lời, giọng nói đầy vẻ ao ước và xen lẫn lo lắng: “Cha ta nói, đây là cơ hội ngàn năm có một đối với chúng ta. Nhưng cũng là một cuộc cạnh tranh khốc liệt. Hàng vạn thiên tài từ khắp nơi sẽ tụ hội, và chỉ một số ít mới có thể thành công.”
Lăng Tiêu trầm ngâm. Đây chính là điều hắn đang chờ đợi. Một cánh cửa dẫn đến thế giới rộng lớn hơn, một cơ hội để hắn tìm kiếm sự thật và sức mạnh. Cảm giác bức bối trong lòng hắn như được giải tỏa một phần.
“Lạc gia có ai tham gia không?” Lăng Tiêu hỏi, nhìn về phía Lạc Băng Nhi.
Lạc Thiên Hùng mỉm cười gượng gạo. “Vốn dĩ, ta định cử Băng Nhi tham gia. Nàng là thiên phú tốt nhất trong Lạc gia ta. Nhưng dù sao, nàng cũng chỉ mới ở Khai Mạch Cảnh trung kỳ. Tham gia Hội Võ lần này… chỉ sợ là khó có thể cạnh tranh với những thiên tài từ các quận lớn khác.”
Lạc Băng Nhi cúi đầu, có chút thất vọng. Nàng biết cha nói đúng. Thiên phú của nàng ở Lạc Thủy Thành đã là đỉnh cao, nhưng đặt trong toàn bộ phàm trần, nàng vẫn còn kém xa.
Lăng Tiêu nhìn Lạc Thiên Hùng và Lạc Băng Nhi, trong lòng đã có quyết định. “Lạc gia chủ, Lạc tiểu thư, ta muốn tham gia Vạn Sơn Hội Võ.”
Lạc Thiên Hùng và Lạc Băng Nhi đồng thời ngẩng đầu, vẻ mặt kinh ngạc. Lạc Thiên Hùng là người đầu tiên phản ứng. “Ngươi… ngươi muốn tham gia? Ngươi đã đạt đến Khai Mạch Cảnh đỉnh phong, thậm chí còn có khả năng chạm đến Tụ Khí Cảnh. Nếu ngươi tham gia, cơ hội của Lạc gia chúng ta sẽ lớn hơn rất nhiều!” Vẻ mặt ông ta từ kinh ngạc chuyển sang mừng rỡ.
Lạc Băng Nhi cũng nhìn Lăng Tiêu với đôi mắt sáng rực. Nàng đã chứng kiến sự mạnh mẽ của hắn trong cuộc đối đầu với Trương gia. Nàng tin Lăng Tiêu có thể làm được điều phi thường.
“Đúng vậy. Ta cần một cơ hội để bước ra ngoài, để tìm kiếm con đường tu luyện của riêng mình.” Lăng Tiêu nói, ánh mắt kiên định. “Và ta cũng muốn báo đáp ơn cưu mang của Lạc gia.”
Lạc Thiên Hùng xúc động vô cùng. “Được! Tốt quá! Nếu ngươi có thể thành công, đó sẽ là vinh quang lớn nhất của Lạc gia chúng ta!” Ông ta vỗ vai Lăng Tiêu, không giấu được sự phấn khích.
“Vậy thì, Lạc gia chủ, chúng ta cần chuẩn bị những gì?” Lăng Tiêu hỏi. Hắn biết, để đến Vạn Sơn Quận, không phải là một hành trình dễ dàng.
“Vạn Sơn Quận cách Lạc Thủy Thành chúng ta khoảng một tháng lộ trình. Chúng ta sẽ phải vượt qua nhiều vùng núi, thậm chí là những khu rừng có yêu thú. Vạn Sơn Triệu Lệnh yêu cầu chúng ta phải đến trong vòng ba tháng. Chúng ta sẽ có đủ thời gian chuẩn bị.” Lạc Thiên Hùng giải thích. “Ta sẽ chuẩn bị một đội hộ tống nhỏ, chủ yếu là để dẫn đường và lo liệu các chi phí dọc đường. Ngươi và Băng Nhi sẽ là đại diện của Lạc gia. Ta sẽ thông báo cho các trưởng lão để họ chuẩn bị tốt nhất.”
Lạc Băng Nhi nhìn Lăng Tiêu, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Vui mừng vì được đồng hành cùng hắn, nhưng cũng lo lắng cho chặng đường sắp tới. Nàng biết, sau Vạn Sơn Hội Võ, Lăng Tiêu có thể sẽ bước vào một thế giới mà nàng không thể chạm tới.
“Lăng Tiêu, ngươi có chắc không?” Nàng khẽ hỏi.
Lăng Tiêu mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự tự tin và quyết đoán. “Ta chắc chắn. Đây là con đường ta phải đi.”
Trong những ngày tiếp theo, Lạc gia bắt đầu gấp rút chuẩn bị cho chuyến đi. Tin tức về Vạn Sơn Triệu Lệnh cũng nhanh chóng lan truyền khắp Lạc Thủy Thành, gây ra một làn sóng chấn động. Các gia tộc khác cũng bắt đầu chọn lựa những thiên tài trẻ tuổi nhất của mình để chuẩn bị lên đường. Không ít người ngạc nhiên khi biết Lạc gia sẽ cử Lăng Tiêu, người từng bị coi là phế vật, tham gia. Nhưng sau khi nghe ngóng về những gì hắn đã thể hiện, đặc biệt là trong cuộc chiến với Trương gia, sự nghi ngờ dần chuyển thành tò mò và kính nể.
Trong khi Lạc gia bận rộn, Lăng Tiêu vẫn không ngừng tu luyện. Hắn dành thời gian cuối cùng này để củng cố cảnh giới Khai Mạch Cảnh đỉnh phong, đồng thời cố gắng tìm hiểu sâu hơn về Chí Tôn Thần Tàng. Hắn cảm nhận được, Thần Tàng này không chỉ là một nguồn sức mạnh, mà còn là một kho tàng tri thức vô tận, chỉ chờ được hắn khai phá.
Một buổi tối nọ, khi Lăng Tiêu đang ngồi thiền, trong sâu thẳm ý thức của hắn, một luồng ánh sáng chói lòa chợt bùng lên. Một giọng nói cổ xưa, trầm hùng, vang vọng như đến từ cõi hư vô, thoáng qua trong tâm trí hắn:
“Huyền Giới… mở ra… con đường của Đế Vương… khởi đầu…”
Giọng nói chỉ tồn tại trong chớp mắt rồi biến mất, nhưng nó để lại trong lòng Lăng Tiêu một sự chấn động sâu sắc. Hắn biết, đó là một phần nhỏ của ký ức hoặc một lời dẫn dắt từ Chí Tôn Thần Tàng. Huyền Giới, con đường của Đế Vương, khởi đầu… Tất cả đều khẳng định rằng quyết định của hắn là đúng đắn.
Hắn hít thở sâu, đôi mắt tràn đầy quyết tâm. Con đường phía trước chắc chắn sẽ đầy rẫy chông gai và nguy hiểm, nhưng cũng hứa hẹn vô số cơ duyên và thử thách để hắn trưởng thành. Từ một phế vật bị ruồng bỏ, hắn đã từng bước đứng dậy, và giờ đây, hắn sắp sửa bước vào một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới mà hắn sẽ dùng ý chí và sức mạnh của mình để chinh phục.
Ba ngày sau, đoàn người của Lạc gia đã chuẩn bị tươm tất. Lạc Thiên Hùng cùng các trưởng lão tiễn đưa Lăng Tiêu và Lạc Băng Nhi ra khỏi Lạc Thủy Thành. Trên lưng ngựa, Lăng Tiêu quay đầu nhìn lại thành trì nhỏ bé này lần cuối. Nơi đây đã cho hắn một mái nhà tạm thời, một điểm tựa để hắn bắt đầu hành trình của mình. Nhưng giờ đây, hắn phải rời đi, hướng về phía chân trời rộng lớn.
Huyền Giới… Ta đến đây!