Chí Tôn Vạn Đế
Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:50:25 | Lượt xem: 5

CHƯƠNG 70: Bí Cảnh Thanh Vân – Thần Tàng Khẽ Rung

Đoàn người khổng lồ của Thanh Vân Học Viện, với khí thế hừng hực, cuối cùng cũng đã tiến sâu vào vùng lõi của Thanh Vân Sơn. Càng vào sâu, cảnh vật càng trở nên hoang sơ và cổ kính. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến nỗi vài người ôm không xuể, cành lá rậm rạp che khuất cả ánh mặt trời, tạo nên một không gian u tối và huyền bí. Không khí ẩm ướt, mang theo mùi của đất đá, rêu phong và một chút hương vị khoáng chất đặc trưng của những nơi ẩn chứa linh khí.

Tiếng hò reo ban đầu dần lắng xuống, thay vào đó là những tiếng xì xào bàn tán nhỏ nhẹ, xen lẫn sự thận trọng. Ngay cả những học viên kiêu ngạo nhất cũng phải thu liễm bớt sự khoa trương của mình trước vẻ uy nghiêm của thiên nhiên. Các vị trưởng lão và giáo sư đi đầu, thần sắc nghiêm nghị, liên tục quan sát xung quanh, đề phòng bất trắc. Lăng Tiêu đi giữa dòng người, ánh mắt tinh tường quét qua từng ngóc ngách. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ đang tỏa ra từ phía trước, nơi được cho là lối vào Bí Cảnh Thanh Vân.

Sau gần nửa ngày hành trình, đoàn người dừng lại trước một vách đá sừng sững, cao vút chạm mây. Điều kỳ lạ là, ở giữa vách đá lại có một khoảng không gian trống rỗng, nơi không có đá, không có cây cối, chỉ có một luồng sương mù màu xanh nhạt lượn lờ, xoáy tròn chậm rãi. Sương mù không ngừng biến ảo, đôi khi hiện ra hình ảnh những ngọn núi xa xăm, đôi khi lại là những con thú hoang dã cổ xưa, sống động như thật. Đó chính là cổng vào Bí Cảnh Thanh Vân!

“Đây chính là lối vào Bí Cảnh Thanh Vân!” Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, thân hình tráng kiện, giọng nói vang vọng như chuông đồng, giới thiệu. “Bí Cảnh Thanh Vân là một không gian độc lập được hình thành từ hàng vạn năm trước, bên trong ẩn chứa vô số cơ duyên và nguy hiểm. Các ngươi sẽ có ba ngày ba đêm để thám hiểm. Mục tiêu chính là thu thập Thiên Tài Địa Bảo, hoặc tìm kiếm công pháp, vũ khí cổ xưa. Ai có thể mang về những thứ có giá trị, học viện sẽ có phần thưởng hậu hĩnh!”

Vị trưởng lão tiếp tục giải thích các quy tắc và cảnh báo. “Bên trong bí cảnh có đủ loại yêu thú, từ cấp thấp đến cấp cao, thậm chí có cả những con đã sống từ thời viễn cổ. Hơn nữa, những trận pháp cổ xưa còn sót lại cũng cực kỳ nguy hiểm. Tuyệt đối không được quá tham lam. Nếu gặp nguy hiểm chết người, hãy bóp nát ngọc bài này để được truyền tống ra ngoài. Nhưng hãy nhớ, mỗi người chỉ có một cơ hội duy nhất. Một khi ngọc bài bị kích hoạt, các ngươi sẽ bị tước bỏ tư cách tiếp tục tham gia!”

Nói đoạn, các vị trưởng lão lần lượt phát cho mỗi học viên một miếng ngọc bài màu xanh ngọc. Lăng Tiêu cầm ngọc bài trong tay, cảm nhận được một luồng năng lượng ấm áp từ nó. Hắn biết, đây là vật cứu mạng duy nhất của họ.

“Được rồi, các ngươi có thể tiến vào. Hãy cẩn thận!” Vị trưởng lão phất tay ra hiệu. Ngay lập tức, luồng sương mù xanh nhạt trước vách đá bắt đầu xoáy mạnh hơn, tạo thành một vòng xoáy không gian rực rỡ, phát ra ánh sáng chói mắt.

Từng tốp học viên, đầy phấn khích và lo lắng, bắt đầu lao vào vòng xoáy không gian. Lăng Tiêu không vội vàng. Hắn nhìn qua đám đông, thấy Liễu Phi Tuyết và những người bạn của mình cũng đang chuẩn bị tiến vào. Hắn gật đầu nhẹ với họ, rồi hít một hơi thật sâu, bước chân dứt khoát tiến vào cánh cổng bí cảnh.

Một cảm giác choáng váng nhẹ ập đến, không gian xung quanh như bị bóp méo trong giây lát. Khi Lăng Tiêu mở mắt ra, hắn đã đứng trong một thế giới hoàn toàn khác. Đó là một khu rừng cổ đại, nhưng khác hẳn với bên ngoài. Cây cối ở đây cao lớn hơn, lá cây có màu sắc kỳ lạ hơn, từ xanh ngọc bích đến đỏ thẫm, tím than. Không khí nồng đậm linh khí, khiến mỗi hơi thở đều mang lại cảm giác sảng khoái. Mặt đất được bao phủ bởi lớp rêu dày, mềm mại, và những thân cây mục nát khổng lồ nằm rải rác, tạo thành những con đường mòn tự nhiên.

Tuy nhiên, sự yên bình này chỉ là vẻ bề ngoài. Ngay lập tức, Lăng Tiêu nghe thấy tiếng gầm gừ từ xa, và những tiếng va chạm binh khí lanh canh. Hắn biết, cuộc cạnh tranh đã bắt đầu.

Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể Lăng Tiêu bỗng nhiên rung động mạnh mẽ hơn, như một ngọn hải đăng đang được kích hoạt. Một luồng khí tức ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, khiến các giác quan của hắn trở nên nhạy bén gấp bội. Hắn có thể nghe rõ tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tiếng côn trùng rỉ rả, thậm chí là tiếng mạch máu chảy trong cơ thể mình. Đặc biệt, hắn cảm nhận được một lực hút yếu ớt, nhưng rõ ràng, đang kéo hắn về một hướng cụ thể.

“Cơ duyên đang ở phía đó sao?” Lăng Tiêu lẩm cẩm. Hắn không chần chừ, lập tức di chuyển theo hướng mà Chí Tôn Thần Tàng đang dẫn dắt. Hắn biết rằng, với tình trạng hiện tại của mình, mọi thứ tìm được trong bí cảnh đều sẽ là tài nguyên quý giá để hắn mạnh lên.

Trên đường đi, Lăng Tiêu gặp phải một vài con yêu thú cấp thấp, chủ yếu là các loại Sói Lửa hoặc Hổ Cốt. Chúng không quá mạnh, nhưng số lượng đông đảo và bản tính hung hãn. Tuy nhiên, với kinh nghiệm chiến đấu phong phú và kỹ năng võ học được rèn luyện từ kiếp trước (dù ký ức chưa hoàn toàn phục hồi, nhưng bản năng chiến đấu vẫn còn đó), Lăng Tiêu dễ dàng né tránh và phản công. Hắn không dùng quá nhiều Linh Khí, mà chủ yếu dựa vào tốc độ và sự khéo léo, kết thúc trận chiến nhanh gọn để tránh gây sự chú ý.

Sau khi giải quyết xong một bầy Sói Lửa, Lăng Tiêu tiếp tục tiến sâu hơn. Cảnh vật dần thay đổi. Những cây cổ thụ nhường chỗ cho các khối đá khổng lồ, được bao phủ bởi những loại dây leo kỳ lạ phát ra ánh sáng lờ mờ. Hắn đi qua một khe núi hẹp, và trước mắt hắn hiện ra một cảnh tượng khiến hắn phải dừng lại.

Đó là một khu phế tích cổ xưa, dường như là tàn tích của một công trình kiến trúc nào đó. Những cột đá đổ nát, những bức tường vỡ vụn, tất cả đều được bao phủ bởi rêu xanh và dây leo. Không khí ở đây nặng nề hơn, mang theo một cảm giác tang thương và uy nghiêm. Chính từ nơi này, lực hút của Chí Tôn Thần Tàng trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Lăng Tiêu thận trọng tiến vào phế tích. Hắn có thể cảm nhận được những luồng năng lượng yếu ớt, nhưng rất cổ xưa, đang lưu chuyển trong không khí. Phế tích này chắc chắn đã tồn tại từ rất lâu, có lẽ là từ thời đại mà các vị thần và đế vương còn thống trị.

Hắn đi qua một hành lang đổ nát, rồi đến một căn phòng lớn hơn, mà trần nhà đã sụp đổ một phần. Ở trung tâm căn phòng, có một bệ đá cổ xưa, trên đó đặt một vật thể hình cầu màu xám tro, kích thước bằng nắm tay. Vật thể đó trông không có gì đặc biệt, nhưng từ nó lại phát ra một luồng khí tức quen thuộc đến lạ kỳ, giống hệt với khí tức của Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn.

“Đây là… một mảnh của Chí Tôn Thần Tàng sao?” Lăng Tiêu không khỏi kinh ngạc. Hắn tiến lại gần bệ đá, đưa tay ra chạm vào vật thể hình cầu. Ngay khi đầu ngón tay hắn chạm vào nó, vật thể đó bỗng nhiên phát ra một luồng sáng chói mắt, rồi nhanh chóng tan chảy, hóa thành một dòng năng lượng thuần túy, lập tức xuyên qua lòng bàn tay hắn, nhập vào cơ thể.

Một cảm giác ấm áp và mạnh mẽ lan tỏa khắp toàn thân. Lăng Tiêu cảm thấy một dòng năng lượng khổng lồ đang chảy trong kinh mạch, dường như đang bổ sung và củng cố Chí Tôn Thần Tàng bên trong hắn. Đồng thời, một số hình ảnh mơ hồ, rời rạc chợt lóe lên trong tâm trí hắn – những mảnh ghép của một thế giới xa lạ, những khuôn mặt mờ ảo, và những tiếng gầm rống đầy uy lực.

Dù chỉ là một mảnh nhỏ, nhưng nó đã mang lại cho Lăng Tiêu một sự thay đổi đáng kể. Linh Khí trong cơ thể hắn trở nên tinh khiết hơn, cường độ cũng tăng lên một bậc. Các kinh mạch được mở rộng, khả năng hấp thụ linh khí của hắn cũng được nâng cao. Quan trọng hơn, hắn cảm thấy sự kết nối với Chí Tôn Thần Tàng càng trở nên sâu sắc. Nó không còn chỉ là một nguồn sức mạnh ẩn giấu, mà dường như đang dần trở thành một phần không thể thiếu của hắn.

Bất ngờ, một tiếng gầm vang vọng từ bên ngoài phế tích, phá tan sự tĩnh lặng. Lăng Tiêu nhanh chóng thu liễm khí tức, cảnh giác nhìn ra ngoài. Có vẻ như tiếng động từ sự kiện vừa rồi đã thu hút sự chú ý của thứ gì đó.

Một bóng đen khổng lồ lao qua lối vào đổ nát. Đó là một con Hắc Viên Cự Thú, cao hơn hai trượng, toàn thân được bao phủ bởi lớp lông đen nhánh cứng như thép, đôi mắt đỏ rực hung tợn. Nó là một yêu thú cấp cao trong Bí Cảnh Thanh Vân, tương đương với cường giả Hóa Linh Cảnh cấp trung kỳ của nhân loại.

Hắc Viên Cự Thú gầm lên một tiếng, giậm chân khiến mặt đất rung chuyển, rồi vung nắm đấm khổng lồ lao thẳng về phía Lăng Tiêu. Nó đã bị thu hút bởi luồng năng lượng vừa phát ra, coi Lăng Tiêu như kẻ xâm phạm lãnh địa.

Lăng Tiêu không hoảng sợ. Với sự gia tăng sức mạnh vừa đạt được, hắn cảm thấy tự tin hơn rất nhiều. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn vẫn đang âm ỉ hoạt động, cung cấp cho hắn một nguồn sức mạnh dồi dào. Đây là cơ hội tốt để hắn kiểm tra thực lực mới của mình.

Hắn lùi lại một bước, tránh cú đấm như trời giáng của Hắc Viên. Sau đó, hắn tung ra một quyền. Quyền pháp đơn giản, không hoa mỹ, nhưng mang theo một lực đạo mạnh mẽ, được gia cường bởi dòng năng lượng mới. “Phanh!” Nắm đấm của Lăng Tiêu va chạm trực diện với cánh tay của Hắc Viên. Một tiếng xương cốt rắc rắc vang lên, con Hắc Viên Cự Thú gầm lên đau đớn, lùi lại vài bước, cánh tay nó bị đánh bật ra, lộ ra những vết nứt.

Lăng Tiêu không cho nó cơ hội phản công. Hắn lao tới như một mũi tên, liên tục tung quyền, cước, mỗi đòn đều nhắm vào những điểm yếu của con yêu thú. Hắn không còn là thiếu niên yếu ớt ngày nào. Giờ đây, hắn đã có đủ sức mạnh để đối đầu trực diện với những cường giả cấp Hóa Linh Cảnh.

Chỉ trong chốc lát, Hắc Viên Cự Thú đã bị Lăng Tiêu đánh cho bầm dập, cuối cùng ngã vật xuống đất, không còn sức chống cự. Một cảm giác kiệt sức nhưng đầy phấn khích lan tỏa trong Lăng Tiêu. Hắn đã thành công. Đây là lần đầu tiên hắn tự mình đánh bại một yêu thú cấp cao mạnh mẽ đến vậy.

Hắn thu thập lõi tinh và một vài dược liệu quý hiếm từ cơ thể Hắc Viên, rồi quay lại nhìn mảnh vỡ của Chí Tôn Thần Tàng. Mặc dù nó đã hòa vào cơ thể hắn, nhưng phế tích này chắc chắn còn ẩn chứa nhiều bí mật. Hắn không vội rời đi, mà bắt đầu cẩn thận dò xét xung quanh, hy vọng tìm thêm được manh mối nào đó. Con đường từ phế vật đến Chí Tôn, từ giờ phút này, đã được mở rộng thêm một bước vững chắc. Bí Cảnh Thanh Vân này, có lẽ còn nhiều điều bất ngờ đang chờ đợi hắn khám phá.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8