Chí Tôn Vạn Đế
Chương 69
Chương 69: Bí Cảnh Thanh Vân
Ánh trăng dần lặn, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi sáng căn phòng đơn sơ của Lăng Tiêu. Hắn giật mình thức giấc, cảm giác tinh thần sảng khoái đến lạ thường. Đêm qua, sau khi rời khỏi Tàng Thư Các, những suy nghĩ về Chí Tôn Thần Tàng, về thân thế bí ẩn và kẻ thù phong ấn mình đã bùng cháy trong lòng hắn, biến thành một ngọn lửa khát khao mãnh liệt. Hắn không còn là thiếu niên yếu ớt, cam chịu số phận bị định đoạt nữa. Từ nay, mỗi bước đi của hắn đều phải vững chắc, mỗi cơ hội đều phải nắm giữ.
Lăng Tiêu ngồi dậy, vận chuyển công pháp Khai Thiên Quyết. Năng lượng linh khí trong không khí như được dẫn dụ, cuồn cuộn tràn vào kinh mạch của hắn. Mỗi một chu thiên vận chuyển, hắn đều cảm nhận được một luồng sức mạnh cổ xưa, huyền bí khẽ dao động trong huyết mạch. Đó chính là một phần nhỏ của Chí Tôn Thần Tàng đang dần thức tỉnh, âm thầm cải tạo cơ thể và tiềm năng của hắn. Tốc độ tu luyện của hắn, so với trước đây, đã tăng lên gấp bội. Chỉ sau một đêm, hắn cảm thấy tu vi của mình đã có một bước tiến nhỏ, tuy chưa đột phá cảnh giới nhưng nền tảng đã vững chắc hơn rất nhiều.
“Sức mạnh này… nó thật sự tồn tại trong ta,” Lăng Tiêu thầm nghĩ. “Cuốn cổ tịch đó không nói dối. Chí Tôn Thần Tàng không phải là một vật phẩm, mà là một phần bản nguyên của ta, bị phong ấn.” Sự thật này khiến hắn vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ. Nếu Chí Tôn Thần Tàng là bản nguyên của hắn, vậy thì một ngày nào đó, hắn nhất định sẽ khôi phục lại toàn bộ sức mạnh và ký ức của mình.
Khi mặt trời lên cao, Lăng Tiêu rời khỏi phòng. Hôm nay là ngày học viện công bố các hoạt động mới. Hắn quyết tâm tham gia vào bất kỳ sự kiện nào có thể giúp hắn tăng cường thực lực và tìm kiếm cơ duyên.
Vừa đến quảng trường trung tâm của Thanh Vân Học Viện, Lăng Tiêu đã thấy một đám đông học viên đang tụ tập, xì xào bàn tán. Trên đài cao, một vị trưởng lão với mái tóc bạc phơ, khuôn mặt nghiêm nghị đang đứng, tay cầm một cuộn da dê cổ kính.
“Các học viên!” Giọng nói trầm ấm của trưởng lão vang vọng khắp quảng trường, “Hôm nay, ta có một tin tức quan trọng muốn thông báo. Như các ngươi đã biết, ba năm một lần, Bí Cảnh Thanh Vân sẽ mở ra. Năm nay, thời điểm đã đến!”
Cả quảng trường lập tức dậy sóng. Bí Cảnh Thanh Vân! Đó là một tiểu thế giới cổ xưa, được phong ấn từ hàng ngàn năm trước, nằm sâu trong lòng núi Thanh Vân, nơi học viện tọa lạc. Mỗi khi mở ra, nó đều mang đến vô số cơ duyên và nguy hiểm. Những thiên tài địa bảo, công pháp thất truyền, thậm chí là truyền thừa của cường giả cổ đại đều có thể được tìm thấy bên trong.
“Bí Cảnh Thanh Vân sẽ mở trong ba ngày tới. Tất cả các học viên từ cấp độ Luyện Khí Kỳ tầng ba trở lên đều có thể đăng ký tham gia,” trưởng lão tiếp tục. “Tuy nhiên, nguy hiểm trong bí cảnh là không thể lường trước. Học viện sẽ không chịu trách nhiệm về bất kỳ thương vong nào. Ai muốn tìm kiếm cơ duyên, hãy tự lượng sức mình!”
Lăng Tiêu đứng giữa đám đông, trái tim đập thình thịch. Bí Cảnh Thanh Vân! Đây chính là cơ hội mà hắn đang tìm kiếm. Một nơi đầy rẫy nguy hiểm nhưng cũng ẩn chứa vô vàn cơ duyên. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, như thể có điều gì đó trong bí cảnh đang kêu gọi hắn.
“Luyện Khí Kỳ tầng ba…” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Hắn hiện tại đã đạt tới Luyện Khí Kỳ tầng năm, hoàn toàn đủ điều kiện. Hắn không hề do dự, bước thẳng đến bàn đăng ký.
Khi Lăng Tiêu vừa đi tới, một giọng nói chói tai vang lên từ phía sau.
“Ồ, xem ai đây? Lăng phế vật cũng muốn tham gia Bí Cảnh Thanh Vân sao?”
Lăng Tiêu quay đầu lại, nhìn thấy Lăng Thiên Vũ, Lăng Thiên Long và một vài đệ tử Lăng gia khác đang đi tới, vẻ mặt khinh thường. Lăng Thiên Vũ là một trong số những kẻ thường xuyên gây khó dễ cho hắn từ khi còn ở Lăng gia, sau này vào học viện cũng không ngừng chèn ép. Hắn đã đạt tới Luyện Khí Kỳ tầng bảy, được coi là một thiên tài nhỏ trong Lăng gia.
“Bí Cảnh Thanh Vân không phải là nơi để ngươi diễn trò đâu, Lăng Tiêu. Ngươi nghĩ với cái thể chất phế vật của mình mà có thể sống sót trở ra sao?” Lăng Thiên Long cười khẩy, giọng điệu đầy mỉa mai.
Một học viên khác, Trương Minh, người cũng từng là đồng môn của Lăng Tiêu ở Lăng gia, cũng hùa theo: “Ngươi vẫn còn nhớ lần ngươi xém chết trong khu rừng sau Lăng gia chứ? Bí cảnh còn đáng sợ hơn gấp vạn lần. Tốt nhất là ngoan ngoãn ở trong học viện mà đọc sách đi, đừng có tìm chết.”
Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Hắn đã quen với những lời lẽ này, nhưng giờ đây, chúng không còn khiến hắn cảm thấy tự ti hay yếu đuối nữa. Thay vào đó, chúng chỉ càng củng cố thêm quyết tâm của hắn.
“Ngươi lo cho bản thân mình trước đi, Lăng Thiên Vũ,” Lăng Tiêu lạnh lùng đáp. “Đừng để đến lúc ta mang cơ duyên lớn trở về, còn ngươi thì tay trắng.”
Lăng Thiên Vũ và những kẻ khác ngẩn người trước sự thay đổi trong thái độ của Lăng Tiêu. Không còn là cái dáng vẻ sợ sệt, cúi đầu như trước. Ánh mắt hắn sắc bén, tràn đầy tự tin, khiến họ cảm thấy có chút bất an.
“Hừ! Miệng lưỡi mạnh mẽ đấy. Rồi xem ai mới là kẻ đáng bị vứt bỏ!” Lăng Thiên Vũ gằn giọng, nhưng không dám làm gì thêm ở nơi công cộng. Hắn hừ lạnh một tiếng rồi kéo đám người Lăng gia đi đăng ký.
Lăng Tiêu không để tâm đến những lời lẽ khinh miệt đó. Hắn biết, cách tốt nhất để đáp trả là dùng hành động. Hắn ghi tên mình vào danh sách, nhận lấy một tấm ngọc phù có khắc ký hiệu của Bí Cảnh Thanh Vân.
Ba ngày trôi qua nhanh chóng. Trong ba ngày này, Lăng Tiêu dành phần lớn thời gian để điều chỉnh trạng thái, củng cố tu vi, và đọc thêm một số điển tịch về các loại linh dược, quái vật thường gặp trong các bí cảnh nhỏ. Hắn không có công pháp chiến đấu hoa mỹ, nhưng Khai Thiên Quyết đã mang lại cho hắn một nền tảng vững chắc và sức mạnh nội tại bền bỉ.
Đặc biệt, trong quá trình tu luyện, Lăng Tiêu phát hiện ra một điều kỳ lạ. Mỗi khi hắn tập trung tinh thần và vận chuyển Khai Thiên Quyết đến cực hạn, trong đầu hắn lại hiện lên những hình ảnh mơ hồ, những ký ức vụn vặt về các loại thần thông, pháp thuật cổ xưa. Tuy chỉ là những mảnh ghép rời rạc, không thể nắm bắt trọn vẹn, nhưng chúng đã cho hắn một cái nhìn thoáng qua về sự hùng vĩ của Chí Tôn Thần Tàng, và một cảm giác quen thuộc đến khó tả. Hắn tin rằng, một khi hắn đủ mạnh, những ký ức này sẽ hoàn toàn thức tỉnh.
Sáng sớm ngày thứ tư, hàng trăm học viên đã tập trung tại cổng chính của Thanh Vân Học Viện. Khí thế ngút trời, tiếng hò reo, tiếng bàn tán rộn ràng. Ai nấy đều mang theo vẻ mặt hưng phấn, háo hức xen lẫn chút căng thẳng. Các vị trưởng lão và giáo sư đứng ở phía trước, dẫn dắt đoàn người.
Lăng Tiêu đứng giữa đám đông, ánh mắt kiên định. Hắn nhìn về phía ngọn núi Thanh Vân hùng vĩ, nơi Bí Cảnh Thanh Vân đang chờ đợi. Hắn biết, chuyến đi này sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng là cơ hội để hắn lột xác, để hắn chứng minh giá trị của mình. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn đang khẽ rung động, như đang chờ đợi được giải phóng. Con đường từ phế vật đến Chí Tôn, bắt đầu từ đây!
“Xuất phát!” Một tiếng hô vang dội, và đoàn người bắt đầu tiến vào sâu trong núi Thanh Vân, hướng về vị trí cổng vào của bí cảnh.