Chí Tôn Vạn Đế
Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:47:51 | Lượt xem: 5

Chương 65: Thanh Thế Trỗi Dậy, Chuẩn Bị Xuất Phát

Kể từ sau sự kiện ở Huyền Linh Sơn, Lăng Tiêu trở nên trầm mặc hơn, nhưng ánh mắt lại càng thêm sâu thẳm và kiên định. Hắn hiểu rõ, thế giới này không có chỗ cho kẻ yếu. Sức mạnh là lẽ sống, là quyền lên tiếng, là tấm khiên bảo vệ những gì mình trân quý. Ba tháng ngắn ngủi để chuẩn bị cho Thanh Vân Học Viện, Lăng Tiêu không hề lãng phí dù chỉ một khắc.

Trong khoảng thời gian đó, hắn gần như bế quan hoàn toàn trong phòng tu luyện. Với trí nhớ và tri thức vô tận từ Chí Tôn Thần Tàng, việc luyện chế đan dược trở nên dễ dàng như trở bàn tay. Mỗi ngày, Lăng Tiêu đều tiêu thụ một lượng lớn linh dược, kết hợp với các công pháp tu luyện tối thượng mà Chí Tôn Thần Tàng khai mở. Tốc độ tu luyện của hắn kinh người đến mức, nếu có kẻ ngoài nhìn thấy, e rằng sẽ kinh hãi đến thất thần.

Chỉ trong vòng một tháng, Lăng Tiêu đã vững vàng bước vào Khai Nguyên Cảnh hậu kỳ. Linh khí trong cơ thể hắn cuồn cuộn như sóng trào, mỗi kinh mạch đều được mở rộng và củng cố. Hắn không chỉ đơn thuần là tăng cảnh giới, mà còn là cải thiện chất lượng linh lực, khiến nó tinh thuần và mạnh mẽ hơn nhiều so với những tu sĩ cùng cấp khác. Hơn nữa, Chí Tôn Thần Tàng không chỉ cung cấp tri thức tu luyện, mà còn mở ra những công pháp chiến đấu cổ xưa, những chiêu thức ẩn chứa uy lực kinh người. Lăng Tiêu bắt đầu luyện tập một vài chiêu thức cơ bản, mặc dù chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, nhưng cũng đủ để hắn dễ dàng đối phó với những cường giả Khai Nguyên Cảnh đỉnh phong.

Hai tháng tiếp theo trôi qua, Lăng Tiêu đã đạt đến đỉnh phong của Khai Nguyên Cảnh, chỉ còn cách Ngưng Khí Cảnh một bước chân. Thậm chí, hắn còn cảm nhận được một luồng sức mạnh ẩn giấu sâu bên trong huyết mạch đang dần được giải phóng, dù rất nhỏ, nhưng đủ để hắn biết rằng “Chí Tôn Thần Tàng” không chỉ là một vật phẩm, mà còn liên quan mật thiết đến thân phận và huyết mạch của mình. Hắn có thể cảm nhận được cơ thể mình đang thay đổi từng ngày, trở nên mạnh mẽ, dẻo dai và tràn đầy sức sống hơn bao giờ hết.

Trong khi Lăng Tiêu bế quan, bên ngoài Lăng Gia, một biến cố nhỏ đã xảy ra. Một thế lực nhỏ tên là Hắc Phong Trại, vốn chỉ là một đám sơn tặc hoạt động ở vùng ngoại ô, gần đây bỗng nhiên trở nên hùng mạnh bất thường. Nghe nói chúng đã chiêu mộ được một vài cường giả Ngưng Khí Cảnh sơ kỳ và bắt đầu mở rộng địa bàn. Chúng không chỉ cướp bóc các thương đội, mà còn ngang nhiên chiếm đóng một vài mỏ khoáng sản nhỏ của các gia tộc yếu hơn, trong đó có một mỏ linh thạch quy mô nhỏ của Lăng Gia. Mặc dù mỏ đó không quá quan trọng, nhưng việc bị cướp đoạt công khai là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận đối với Lăng Gia. Lăng Thiên, tộc trưởng Lăng Gia, đã phái vài nhóm trưởng lão và hộ vệ đi thu hồi, nhưng tất cả đều thất bại, thậm chí còn có thương vong. Hắc Phong Trại công khai tuyên bố, nếu Lăng Gia không chịu cống nạp một phần tài nguyên hàng năm, chúng sẽ san bằng Lăng Gia.

Tin tức này khiến toàn bộ Lăng Gia chấn động. Các trưởng lão, vốn đã quen với cuộc sống an nhàn, giờ đây hoảng sợ. Lăng Thiên tuy tức giận nhưng cũng bất lực. Lăng Gia hiện tại không có cường giả Ngưng Khí Cảnh nào đủ sức đối phó với Hắc Phong Trại, và việc cầu viện các gia tộc lớn hơn là điều không tưởng, vì họ sẽ không bỏ qua cơ hội thôn tính Lăng Gia.

Đúng lúc sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm, Lăng Tiêu kết thúc bế quan. Hắn bước ra khỏi phòng tu luyện, cảm nhận được bầu không khí nặng nề bao trùm Lăng Gia. Nghe ngóng tình hình, hắn lập tức cau mày. Hắc Phong Trại, một thế lực nhỏ bé mà dám cả gan sỉ nhục Lăng Gia, lại còn có liên quan đến mỏ linh thạch. Mỏ đó tuy nhỏ, nhưng lại nằm trên một mạch khoáng đặc biệt, nơi hắn đã từng cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, có thể liên quan đến Chí Tôn Thần Tàng. Hắn không thể để nó rơi vào tay kẻ khác.

Trong đại sảnh, các trưởng lão đang tranh cãi kịch liệt. Lăng Tiêu bước vào, lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Vẻ ngoài của hắn đã thay đổi đáng kể. Không còn là thiếu niên yếu ớt, xanh xao ngày nào, thay vào đó là một khí chất bình tĩnh, tự tin, và một đôi mắt sắc bén như chim ưng. Lăng Thiên thấy con trai mình, lòng vừa mừng vừa lo.

“Tiêu nhi, con ra rồi à?” Lăng Thiên hỏi, giọng có chút mệt mỏi.

“Phụ thân, con đã nghe về chuyện Hắc Phong Trại.” Lăng Tiêu nói thẳng, “Để con đi giải quyết.”

Lời nói của Lăng Tiêu như một gáo nước lạnh tạt vào những trưởng lão đang tranh cãi. Một trưởng lão lớn tuổi cười khẩy: “Lăng Tiêu, con đừng nói đùa. Hắc Phong Trại có cường giả Ngưng Khí Cảnh. Con mới chỉ Khai Nguyên Cảnh trung kỳ, sao có thể đối phó?”

Lăng Tiêu khẽ nhếch mép, không nói gì, chỉ phóng thích một phần nhỏ khí tức của mình. Khí tức này tuy không phải Ngưng Khí Cảnh, nhưng lại cường đại và tinh thuần hơn hẳn Khai Nguyên Cảnh đỉnh phong thông thường, khiến các trưởng lão có mặt đều cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên ngực. Hắn đã đạt đến Khai Nguyên Cảnh đỉnh phong, nhưng khí tức tỏa ra lại mang đến cảm giác như một thanh kiếm sắc bén, sẵn sàng xuyên phá mọi thứ.

“Con đã đạt đến Khai Nguyên Cảnh đỉnh phong, và con có đủ tự tin để giải quyết Hắc Phong Trại.” Lăng Tiêu nói, giọng điệu không cho phép nghi ngờ.

Lăng Thiên nhìn vào mắt con trai, thấy được sự tự tin và quyết đoán chưa từng có. Ông gật đầu, “Được, Tiêu nhi. Phụ thân tin con. Nhưng con hãy cẩn thận.”

Ngay hôm đó, Lăng Tiêu một mình rời Lăng Gia, thẳng tiến đến Hắc Phong Trại. Hắn không cần mang theo bất kỳ ai, bởi vì hắn hiểu, đây là trận chiến để khẳng định bản thân, để dọn dẹp chướng ngại vật cuối cùng trước khi bước ra thế giới rộng lớn hơn.

Khi đến Hắc Phong Trại, Lăng Tiêu thấy một nhóm sơn tặc đang canh gác cổng. Chúng thấy một thiếu niên đơn độc đến gần, lập tức cười nhạo. “Nhóc con, lạc đường hả? Nơi này không phải chỗ cho ngươi chơi đùa!”

Lăng Tiêu không nói nhiều, chỉ tung ra một quyền. Quyền phong mạnh mẽ, ẩn chứa linh lực tinh thuần, trực tiếp đánh bay ba tên sơn tặc Ngưng Khí Cảnh sơ kỳ đang đứng gần đó, khiến chúng bất tỉnh nhân sự ngay lập tức. Cú đánh này không chỉ thể hiện sức mạnh vượt trội, mà còn cho thấy sự chính xác và kiểm soát linh lực đáng kinh ngạc của Lăng Tiêu.

Tiếng động lớn và cảnh tượng kinh hoàng lập tức làm chấn động toàn bộ Hắc Phong Trại. Một cường giả Ngưng Khí Cảnh trung kỳ, thủ lĩnh Hắc Phong Trại, một gã đàn ông râu quai nón hung tợn, xông ra cùng hai tên phó thủ lĩnh Ngưng Khí Cảnh sơ kỳ khác. Hắn nhìn thấy ba thủ hạ của mình nằm bất động, ánh mắt tóe lửa.

“Ngươi là ai? Dám đến Hắc Phong Trại ta gây sự!” Gã thủ lĩnh gầm lên.

“Lăng Gia, Lăng Tiêu.” Hắn đáp lời, “Trả lại mỏ linh thạch và cút khỏi đây, ta sẽ tha mạng cho các ngươi.”

“Ha ha ha! Một thằng nhãi ranh Khai Nguyên Cảnh đỉnh phong mà dám nói lời ngông cuồng?” Gã thủ lĩnh cười lớn, nhưng trong lòng lại có chút kinh ngạc trước khí thế của Lăng Tiêu. “Lên cho ta! Bắt lấy hắn!”

Hai phó thủ lĩnh và gần chục tên sơn tặc khác xông lên. Lăng Tiêu đứng yên tại chỗ, ánh mắt lạnh như băng. Hắn vận chuyển linh lực, một đạo quyền ấn màu xanh nhạt bùng nổ, mang theo uy lực kinh người. Đây là một trong những chiêu thức cơ bản từ Chí Tôn Thần Tàng, “Phá Sơn Quyền”. Dù chỉ là chiêu thức sơ đẳng, nhưng qua tay Lăng Tiêu, nó lại mang sức mạnh hủy diệt.

Quyền ấn xé gió, va chạm với đao kiếm của đám sơn tặc. Chỉ trong khoảnh khắc, binh khí gãy vụn, thân thể chúng bị đánh văng, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất. Ngay cả hai tên phó thủ lĩnh Ngưng Khí Cảnh sơ kỳ cũng không chịu nổi một đòn, bị trọng thương, nằm rên rỉ trên mặt đất.

Thủ lĩnh Hắc Phong Trại, tên là Hắc Long, sắc mặt tái mét. Hắn không ngờ một thiếu niên Khai Nguyên Cảnh đỉnh phong lại có sức mạnh khủng khiếp đến vậy, một mình dễ dàng đánh bại toàn bộ thủ hạ của hắn. Hắc Long không dám khinh suất, rút ra một thanh đại đao to lớn, vận dụng toàn bộ linh lực Ngưng Khí Cảnh trung kỳ, xông thẳng về phía Lăng Tiêu. “Để ta xem, ngươi có bản lĩnh gì!”

Lăng Tiêu bình tĩnh đón đỡ. Hắn không dùng Phá Sơn Quyền nữa, mà thay vào đó là một bộ pháp linh hoạt, thân pháp như mây trôi nước chảy, tránh né những cú chém hung hãn của Hắc Long. Sau đó, hắn bất ngờ áp sát, tung ra một chuỗi đòn đánh nhanh như chớp. Mỗi quyền, mỗi cước đều nhắm vào những điểm yếu trên cơ thể Hắc Long, những nơi mà chỉ có những kẻ có kinh nghiệm chiến đấu phong phú mới biết. Đây là những kỹ năng được tôi luyện từ vô số kiếp sống trong Chí Tôn Thần Tàng.

Hắc Long bị Lăng Tiêu áp đảo hoàn toàn. Hắn cảm thấy như đang đối mặt với một chiến thần, chứ không phải một thiếu niên. Chỉ trong vài chiêu, Lăng Tiêu đã tìm được sơ hở, một chưởng đánh thẳng vào đan điền của Hắc Long. Linh lực cuồng bạo xâm nhập, phá hủy căn cơ của hắn. Hắc Long phun ra một ngụm máu lớn, ngã vật xuống đất, toàn thân co giật, tu vi bị phế hoàn toàn.

Toàn bộ Hắc Phong Trại im lặng như tờ. Những tên sơn tặc còn lại sợ hãi đến mức quỳ rạp xuống đất, run rẩy cầu xin tha mạng. Lăng Tiêu không giết chúng, chỉ ra lệnh cho chúng cút khỏi địa bàn của Lăng Gia và không bao giờ được xuất hiện nữa. Hắn cũng không quên thu hồi toàn bộ tài nguyên, linh thạch mà Hắc Phong Trại đã cướp đoạt, và đặc biệt là kiểm tra kỹ lưỡng mỏ linh thạch kia. Đúng như dự đoán, hắn phát hiện một vài dấu hiệu của năng lượng Chí Tôn Thần Tàng ẩn chứa sâu bên dưới, nhưng hiện tại hắn vẫn chưa đủ sức để khai thác.

Trở về Lăng Gia, Lăng Tiêu mang theo chiến lợi phẩm và tin tức về sự diệt vong của Hắc Phong Trại. Tin tức này khiến toàn bộ Lăng Gia chấn động mạnh mẽ. Các trưởng lão nhìn Lăng Tiêu bằng ánh mắt kính sợ, không còn dám khinh thường như trước. Ngay cả những thế lực xung quanh cũng phải nhìn Lăng Gia bằng con mắt khác. Danh tiếng của “thiếu niên phế vật” Lăng Tiêu đã hoàn toàn bị lột bỏ, thay vào đó là “thiên tài chiến thần” Lăng Tiêu, người đã một mình san bằng Hắc Phong Trại.

Lăng Thiên nhìn con trai, trong lòng tràn ngập tự hào và vui mừng. Ông biết, Lăng Gia đã sản sinh ra một nhân vật bất phàm. Nhưng ông cũng hiểu, Lăng Gia quá nhỏ bé để giữ chân một con rồng như Lăng Tiêu.

Ba tháng đã trôi qua. Lăng Tiêu đã hoàn thành mọi chuẩn bị. Hắn đã củng cố tu vi, chứng minh thực lực, và dọn dẹp mối họa cho gia tộc. Đêm trước ngày lên đường, hắn đứng trên đỉnh núi sau Lăng Gia, nhìn về phía chân trời xa xăm. Thanh Vân Học Viện chỉ là một điểm khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, còn vô vàn thử thách, nhưng Lăng Tiêu không hề sợ hãi. Trong lòng hắn, ngọn lửa Chí Tôn đã rực cháy, dẫn lối cho hành trình vạn dặm.

“Chí Tôn Vạn Đế… ta đến đây!” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tinh quang, đầy khát vọng và quyết tâm. Hắn biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu của một huyền thoại vĩ đại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8