Chí Tôn Vạn Đế
Chương 64

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:47:22 | Lượt xem: 5

Chương 64: Thiên Phong Thành – Bí Ẩn Khai Mở

Lăng Tiêu ngồi xếp bằng trên giường ngọc trong phòng tu luyện của hách điếm, toàn thân bao phủ trong một tầng linh quang nhàn nhạt. Linh khí Huyền Giới quả nhiên nồng đậm hơn phàm trần gấp trăm lần, mỗi hơi thở đều như nuốt vào linh đan diệu dược, gột rửa phàm thai. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn như một cái động không đáy, điên cuồng hấp thu, chuyển hóa linh khí thành chân nguyên tinh thuần nhất.

Hắn cảm nhận rõ ràng từng kinh mạch, từng huyệt vị đang được mở rộng, củng cố. Từng dòng năng lượng ấm áp chảy khắp châu thân, mang theo cảm giác mạnh mẽ, sảng khoái chưa từng có. Chỉ trong vài canh giờ, tốc độ tu luyện của hắn đã vượt xa tổng thời gian tu luyện ở phàm giới. Chí Tôn Thần Tàng không chỉ là một kho báu tiềm tàng, nó còn là một lò luyện đan, một cỗ máy tu luyện hoàn hảo, giúp hắn loại bỏ tạp chất, nâng cao hiệu suất đến cực hạn.

Một tháng trôi qua trong chớp mắt. Trong suốt thời gian này, Lăng Tiêu gần như không bước chân ra khỏi phòng. Hắn dốc toàn lực để hấp thụ linh khí Huyền Giới, đồng thời ôn lại các công pháp, bí kỹ mà Chí Tôn Thần Tàng đã phong ấn trong ký ức của hắn. Hắn không thể khôi phục toàn bộ ký ức kiếp trước một cách đột ngột, nhưng những tri thức về tu luyện, luyện đan, luyện khí, trận pháp… thì lại được giải phong từng chút một, giúp hắn có được sự thấu hiểu sâu sắc mà ngay cả những lão quái vật ở Huyền Giới cũng khó sánh kịp.

Nhờ Chí Tôn Thần Tàng cùng với sự chăm chỉ phi thường, Lăng Tiêu đã thành công đột phá khỏi cảnh giới Phàm Nhân, chính thức bước vào Khai Nguyên Cảnh, đạt tới Khai Nguyên Cảnh trung kỳ. Đây là một tốc độ tu luyện kinh người mà ngay cả những thiên tài đỉnh cấp nhất của Huyền Giới cũng phải kinh hãi. Hắn cảm nhận được sức mạnh chân nguyên cuồn cuộn trong đan điền, chỉ một cái phất tay cũng có thể tạo ra uy lực kinh người, gấp vạn lần so với khi còn ở phàm giới.

Sức mạnh tăng vọt mang lại cho Lăng Tiêu sự tự tin nhất định, nhưng hắn biết đây chỉ là khởi đầu. Huyền Giới rộng lớn, cường giả như mây, Khai Nguyên Cảnh chỉ là một cảnh giới nhập môn. Mục tiêu của hắn là Thanh Vân Học Viện, nơi hội tụ vô số thiên tài. Hắn cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng.

Một buổi sáng, Lăng Tiêu rời khỏi hách điếm. Hắn đã thay một bộ trường bào màu xanh sẫm đơn giản, mái tóc đen cột gọn gàng sau gáy, gương mặt tuấn tú toát lên vẻ bình tĩnh và kiên nghị. Thành phố mà hắn đang ở tên là Thiên Phong Thành, một trong những thành phố lớn nhất tọa lạc gần Thanh Vân Học Viện. Khác hẳn với những thành trấn nhỏ bé ở phàm giới, Thiên Phong Thành sầm uất, náo nhiệt gấp bội. Các tòa nhà cao tầng vút lên trời, được xây dựng bằng những loại đá quý hiếm, ẩn chứa linh khí. Cả đường phố tấp nập những người tu luyện, kẻ cưỡi phi kiếm, người dạo bước trên mây, ánh sáng thần thông lấp lánh như sao trời.

Lăng Tiêu không vội vã, hắn đi bộ qua những con phố đông đúc, quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn cần nắm bắt thông tin về Thiên Phong Thành, về Thanh Vân Học Viện, và về các thế lực trong vùng. Hắn đi vào một quán trà nhỏ, gọi một ấm trà linh hương, lắng nghe những câu chuyện phiếm của các vị khách.

“Nghe nói năm nay Thanh Vân Học Viện tuyển sinh, yêu cầu còn nghiêm ngặt hơn mọi năm,” một lão giả râu bạc vuốt râu nói.

“Đúng vậy, đặc biệt là tin đồn về ‘Linh Hải Mở Rộng’ năm nay, bất cứ ai có thể thức tỉnh Linh Hải đều sẽ được đặc cách. Chỉ tiếc là, từ trước đến nay, người có thể tự mình thức tỉnh Linh Hải chỉ đếm trên đầu ngón tay,” một trung niên tu sĩ thở dài.

Lăng Tiêu nhíu mày. “Linh Hải Mở Rộng”? Đây là một khái niệm mới mà hắn chưa từng nghe qua trong số ký ức được giải phong. Hắn nhận ra, dù có kiến thức từ kiếp trước, nhưng Huyền Giới cũng không ngừng phát triển, có những điều mới mẻ mà hắn cần phải tìm hiểu.

Sau khi uống trà, Lăng Tiêu đi đến một cửa hàng dược liệu lớn nhất thành phố, Vạn Bảo Các. Hắn cần mua một vài loại linh thảo để luyện chế một loại đan dược củng cố căn cơ, giúp hắn chuẩn bị tốt hơn cho kỳ thi của Thanh Vân Học Viện.

Bên trong Vạn Bảo Các, mùi hương thảo dược thơm ngát thoang thoảng. Các kệ hàng bày la liệt đủ loại linh dược từ cấp thấp đến cấp cao, tỏa ra những luồng linh khí khác nhau. Lăng Tiêu đi vòng quanh, ánh mắt tinh tường nhanh chóng tìm thấy những loại linh thảo cần thiết. Khi hắn vừa cầm lấy một gốc “Huyền Linh Thảo” còn vương sương sớm, một giọng nói ngang ngược từ phía sau vang lên.

“Này tiểu tử, gốc Huyền Linh Thảo đó, bổn thiếu gia muốn!”

Lăng Tiêu quay đầu lại, thấy một thiếu niên mặc cẩm bào hoa lệ, mặt mũi ngạo mạn, đi theo sau là hai tên tùy tùng vẻ mặt hung tợn. Thiếu niên này có tu vi Khai Nguyên Cảnh hậu kỳ, rõ ràng là con cháu của một gia tộc có thế lực trong Thiên Phong Thành.

“Huyền Linh Thảo này do ta chọn trước,” Lăng Tiêu bình thản nói, không hề nao núng.

Thiếu niên cẩm bào cười khẩy: “Chọn trước thì sao? Ở Thiên Phong Thành này, thứ mà Liễu Vân ta muốn, chưa từng có ai dám tranh. Mau buông ra, đừng để ta phải động thủ.”

Hai tên tùy tùng cũng tiến lên một bước, tỏa ra áp lực. Một người trong số đó nói: “Tiểu tử, ngươi nhìn không ra đây là ai sao? Đây là Liễu thiếu gia của Liễu gia, một trong tứ đại gia tộc của Thiên Phong Thành. Ngươi không muốn rước họa vào thân chứ?”

Lăng Tiêu liếc nhìn Liễu Vân, khóe môi khẽ nhếch. “Liễu gia? Ta chưa từng nghe qua.”

Lời nói của hắn khiến Liễu Vân và hai tên tùy tùng trợn mắt há mồm. Một kẻ phàm nhân ở Thiên Phong Thành mà dám nói chưa từng nghe qua Liễu gia? Đây là sự sỉ nhục trắng trợn!

“Ngươi… ngươi tìm chết!” Liễu Vân giận tím mặt, giơ tay định tát Lăng Tiêu.

Nhưng ngay khi tay hắn vừa vung lên, Lăng Tiêu đã nhanh hơn một bước. Hắn chỉ nhẹ nhàng xoay người, tránh thoát cú tát, đồng thời dùng ngón tay thon dài điểm nhẹ vào cổ tay của Liễu Vân. Một luồng chân nguyên tinh thuần, sắc bén như kim châm xuyên qua kinh mạch, khiến Liễu Vân đau đớn rụt tay lại, toàn thân tê dại.

“Ngươi… ngươi làm gì ta?” Liễu Vân kinh hãi lùi lại, ôm lấy cổ tay. Hắn rõ ràng cảm nhận được một cỗ lực lượng vượt xa Khai Nguyên Cảnh hậu kỳ đang ẩn chứa trong người Lăng Tiêu. Luồng chân nguyên kia tinh khiết đến mức khiến hắn cảm thấy sợ hãi.

Hai tên tùy tùng thấy chủ tử bị thương, vội vàng rút binh khí ra, định xông lên. Nhưng Lăng Tiêu chỉ lạnh lùng quét mắt qua, một luồng uy áp vô hình tỏa ra từ Chí Tôn Thần Tàng, khiến hai tên tùy tùng cảm thấy như bị một ngọn núi đè nặng, chân mềm nhũn, không dám tiến lên.

“Huyền Linh Thảo này, ta mua.” Lăng Tiêu thản nhiên nói, đặt gốc linh thảo lên quầy. “Giá bao nhiêu?”

Người bán hàng từ đầu đến cuối đã chứng kiến mọi chuyện, sợ hãi đến tái mặt. Hắn vội vàng nói: “Tiểu… tiểu công tử, 50 linh thạch hạ phẩm.”

Lăng Tiêu lấy ra 50 linh thạch đặt lên bàn, sau đó cầm lấy Huyền Linh Thảo, quay người rời đi, không thèm liếc nhìn Liễu Vân và đám tùy tùng một lần nữa. Liễu Vân tức giận đến run rẩy, nhưng không dám đuổi theo. Hắn biết, mình đã đụng phải một khối sắt thép, một thiên tài ẩn giấu nào đó.

Rời khỏi Vạn Bảo Các, Lăng Tiêu không quay về hách điếm ngay mà tìm một nơi yên tĩnh hơn để tiếp tục tìm hiểu thông tin. Hắn không muốn gây rắc rối, nhưng cũng không thể để bất kỳ ai chèn ép. Sự kiện vừa rồi chỉ là một lời nhắc nhở rằng, ở thế giới này, thực lực là tất cả.

Trở về phòng, Lăng Tiêu lập tức sử dụng Huyền Linh Thảo cùng các loại linh dược khác để luyện chế đan dược. Với kiến thức luyện đan phong phú từ Chí Tôn Thần Tàng, hắn dễ dàng thành công. Viên đan dược tỏa ra mùi hương thanh nhã, ẩn chứa năng lượng tinh thuần.

Hắn nuốt đan dược vào bụng, cảm nhận được một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa, nhanh chóng củng cố căn cơ, ổn định tu vi Khai Nguyên Cảnh trung kỳ. Đồng thời, một số kinh mạch nhỏ hơn trong cơ thể cũng được khai thông, giúp linh khí lưu chuyển mượt mà hơn.

“Thanh Vân Học Viện…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên định. “Ba tháng nữa, ta sẽ tới đó. Và từ đó, con đường Chí Tôn Vạn Đế của ta sẽ chính thức bắt đầu!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8