Chí Tôn Vạn Đế
Chương 63
Chương 63: Thiên Phong Thành – Bí Mật Huyền Giới
Lăng Tiêu đứng trên một ngọn đồi thoai thoải, hít sâu luồng linh khí trong lành, đậm đặc hơn gấp trăm lần so với phàm giới. Cảm giác thông suốt, minh mẫn lan tỏa khắp cơ thể, tựa như mỗi tế bào đều đang được gột rửa và nuôi dưỡng. Hắn nhắm mắt, cảm nhận sự rung động của đại địa, tiếng gió rít qua kẽ lá mang theo hơi thở của những sinh vật mạnh mẽ ẩn mình trong rừng sâu. Đây chính là Huyền Giới, một thế giới hoàn toàn khác biệt, nơi quy tắc sức mạnh được đẩy lên một tầm cao mới.
Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai. Từ một thiếu niên phế vật ở phàm trần đến Đại Đế thống ngự vạn giới, đó là một hành trình dài và cô độc. Nhưng ngọn lửa khát khao trong lòng hắn chưa bao giờ tắt. Chí Tôn Thần Tàng vẫn còn ẩn chứa vô vàn bí mật, và kẻ thù đã phong ấn sức mạnh của hắn vẫn đang lẩn khuất đâu đó. Hắn cần mạnh mẽ hơn, nhanh hơn, để không chỉ sống sót mà còn vươn lên, lật đổ mọi định luật, trở thành bá chủ của chính mình.
Hướng mắt về phía chân trời, một dải mây hồng ẩn hiện một vệt sáng mờ ảo, đó là nơi hắn cảm nhận được sự tụ tập của sinh linh và kiến trúc đồ sộ. Chắc hẳn là một thành phố lớn. Lăng Tiêu không chần chừ, cất bước tiến về phía đó. Tốc độ của hắn cực nhanh, thân pháp linh hoạt tựa chim én lướt qua rừng cây. Dọc đường, hắn gặp không ít linh thú có hình thù kỳ dị, mạnh mẽ hơn nhiều so với phàm giới. Một con linh báo toàn thân mọc vảy sắt, cấp bậc tương đương Ngưng Đan Cảnh của phàm giới, bất ngờ lao ra định tấn công. Lăng Tiêu chỉ khẽ nhíu mày, vung tay áo, một luồng chân nguyên vô hình bộc phát, trực tiếp đánh bay con linh báo vào vách núi, khiến nó rên rỉ rồi bỏ chạy mất dạng. Sức mạnh của hắn, dù vẫn còn bị phong ấn phần lớn, nhưng cũng đủ để đối phó với những tồn tại cấp thấp của Huyền Giới.
Sau gần một ngày đường, cuối cùng, một tòa thành khổng lồ sừng sững hiện ra trước mắt Lăng Tiêu. Tường thành cao vút, được xây bằng đá cổ kính và pha lẫn những khối kim loại phát sáng, trên đỉnh tường khắc họa vô số phù văn phức tạp, tỏa ra khí tức phòng ngự mạnh mẽ. Cổng thành rộng mở, dòng người ra vào tấp nập, trong đó không ít người cưỡi linh thú, hoặc mang theo pháp khí lấp lánh ánh sáng. Đây chính là Thiên Phong Thành, một trong những thành trì lớn nhất ở khu vực biên giới Thái Cổ Linh Khê.
Bước qua cổng thành, Lăng Tiêu lập tức bị cuốn vào một thế giới hoàn toàn mới. Đường phố rộng lớn, lát đá xanh phẳng lì, hai bên là những cửa hàng san sát, bán đủ loại bảo vật, đan dược, công pháp, và các loại linh liệu quý hiếm. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng bàn tán xôn xao hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng sống động của sự phồn thịnh. Điều khiến Lăng Tiêu chú ý nhất là số lượng tu sĩ. Ở đây, gần như mỗi người đều là tu sĩ, từ những thiếu niên mới nhập môn với khí tức yếu ớt đến những lão giả râu tóc bạc phơ mang theo uy áp kinh người. Cảnh giới tu luyện dường như được phân chia rõ ràng hơn, và Lăng Tiêu cảm nhận được sự hiện diện của không ít cường giả mà hắn chưa từng gặp ở phàm giới.
Lăng Tiêu tìm đến một quán trà nhỏ, yên tĩnh hơn để quan sát. Hắn gọi một ấm linh trà, chậm rãi nhấp từng ngụm, lắng nghe những câu chuyện phiếm từ các tu sĩ xung quanh. Từ đó, hắn dần nắm bắt được bức tranh tổng quát về Huyền Giới và các cảnh giới tu luyện.
“Huyền Giới chúng ta, cảnh giới tu luyện được chia thành: Huyền Sĩ, Địa Nguyên, Thiên Cương, Hóa Hư, Vấn Đạo, Đạo Tôn, Bán Đế và Đại Đế. Mỗi cảnh giới lại chia thành Sơ Kỳ, Trung Kỳ, Hậu Kỳ và Đỉnh Phong. Ngươi xem, vừa rồi có một vị Địa Nguyên Cảnh Trung Kỳ đi ngang qua, khí thế thật sự không tầm thường!” Một tu sĩ trẻ tuổi hớn hở kể cho bạn mình nghe.
Lăng Tiêu thầm gật đầu. Huyền Sĩ Cảnh có lẽ tương đương với Đại Thừa Cảnh ở phàm giới, nhưng nền tảng và sức mạnh chân nguyên lại vượt trội hơn hẳn. Hắn hiện tại, với sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng và những công pháp đỉnh cao từ kiếp trước, có thể dễ dàng đánh bại một Huyền Sĩ Cảnh Đỉnh Phong, thậm chí là đối đầu với Địa Nguyên Cảnh Sơ Kỳ. Tuy nhiên, nếu đối mặt với Địa Nguyên Cảnh Trung Kỳ trở lên, hắn sẽ cần phải dốc toàn lực, hoặc sử dụng đến những lá bài tẩy của mình. Hắn vẫn còn quá yếu so với những cường giả thực sự của Huyền Giới.
Sau khi nắm bắt được những thông tin cơ bản, Lăng Tiêu rời quán trà, tìm đến một nơi gọi là “Tụ Bảo Lâu”. Đây là một tòa tháp cao chọc trời, kiến trúc tinh xảo, tỏa ra khí tức xa hoa và thần bí. Tụ Bảo Lâu không chỉ là nơi giao dịch bảo vật, đấu giá, mà còn là trung tâm thu thập và buôn bán tin tức hàng đầu của Thiên Phong Thành.
Bên trong Tụ Bảo Lâu, một nữ nhân xinh đẹp, yểu điệu, mặc trường bào lụa là, mỉm cười chào đón Lăng Tiêu. “Công tử cần gì ạ?”
Lăng Tiêu điềm nhiên nói: “Ta muốn một bản đồ chi tiết của Thái Cổ Linh Khê, và một vài tài liệu giới thiệu về các tông môn, học viện danh tiếng trong khu vực này, đặc biệt là những nơi có tiềm năng tu luyện tốt.”
Nữ nhân nghe vậy, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc. Người đến Tụ Bảo Lâu thường là những tu sĩ có địa vị, nhưng yêu cầu của Lăng Tiêu lại giống như một tân thủ vừa đặt chân đến Huyền Giới. Tuy nhiên, nàng vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp: “Mời công tử theo ta đến khu vực thông tin.”
Tại một căn phòng riêng biệt, Lăng Tiêu được giới thiệu với một lão giả râu bạc phơ, ánh mắt tinh tường, tựa như có thể nhìn thấu mọi bí mật. Lão giả tên là Liễu Phàm, phụ trách mảng thông tin cao cấp của Tụ Bảo Lâu.
“Bản đồ Thái Cổ Linh Khê, chi tiết đến từng ngọn núi, dòng sông, cùng với các khu vực cấm địa, di tích cổ xưa. Giá một trăm linh thạch hạ phẩm. Về tài liệu, chúng ta có danh sách các tông môn, học viện hàng đầu như Thiên Huyền Tông, Vạn Kiếm Các, Thanh Vân Học Viện, cùng với các gia tộc lớn. Mỗi tài liệu có giá khác nhau, tùy thuộc vào độ chi tiết và tính bảo mật. Công tử muốn tìm hiểu về nơi nào cụ thể?” Liễu Phàm chậm rãi nói, tay vuốt chòm râu bạc.
Lăng Tiêu trầm ngâm một lát. “Ta muốn tài liệu về Thanh Vân Học Viện. Nghe nói đây là nơi hội tụ các thiên tài trẻ tuổi.”
Liễu Phàm mỉm cười, gật đầu: “Thanh Vân Học Viện quả thực là một lựa chọn tốt cho các thiên tài trẻ tuổi. Học Viện này có lịch sử lâu đời, tài nguyên phong phú, và có nhiều cường giả Đạo Tôn Cảnh tọa trấn. Đặc biệt, Thanh Vân Học Viện nổi tiếng với chính sách tuyển sinh rộng rãi, không phân biệt xuất thân, chỉ xét tài năng. Cứ ba năm một lần, học viện sẽ tổ chức kỳ thi tuyển sinh quy mô lớn. Kỳ thi gần nhất sẽ diễn ra sau ba tháng nữa, tại tổng bộ Học Viện ở Thanh Vân Sơn Mạch.”
Lăng Tiêu gật đầu, trong lòng đã có quyết định. Gia nhập một học viện là con đường nhanh nhất để hắn tiếp cận tài nguyên, công pháp, và tìm kiếm manh mối về Chí Tôn Thần Tàng. Hắn mua bản đồ, tài liệu về Thanh Vân Học Viện, và một số kiến thức phổ thông về Huyền Giới. Tổng cộng tốn của hắn ba trăm linh thạch hạ phẩm. Đây là một con số không nhỏ, nhưng hắn biết đó là sự đầu tư cần thiết cho tương lai.
Rời khỏi Tụ Bảo Lâu, Lăng Tiêu cảm thấy kiến thức của mình về Huyền Giới đã phong phú hơn rất nhiều. Hắn biết mình cần phải tăng cường thực lực trước khi tham gia kỳ thi tuyển sinh của Thanh Vân Học Viện. Ba tháng là thời gian không quá dài, nhưng cũng đủ để hắn tiến bộ vượt bậc với sự giúp đỡ của Chí Tôn Thần Tàng.
Hắn quyết định tìm một khách sạn để nghỉ ngơi và tu luyện vài ngày, đồng thời tìm cách kiếm thêm linh thạch. Với kinh nghiệm tu luyện từ kiếp trước, cộng thêm sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng, hắn có thể dễ dàng luyện chế đan dược hoặc khắc trận pháp cấp thấp để bán lấy tiền. Hoặc đơn giản hơn, tham gia một nhiệm vụ treo thưởng nào đó trong thành.
Khi Lăng Tiêu đang đi trên đường, một nhóm tu sĩ trẻ tuổi, ăn mặc hoa lệ, hùng hổ chặn đường hắn. Kẻ cầm đầu là một thanh niên ngạo mạn, ánh mắt tràn đầy khinh thường khi nhìn Lăng Tiêu, dường như vì hắn ăn mặc quá đỗi bình thường so với những tu sĩ khác trong thành. “Thằng nhà quê từ đâu đến thế? Dám chắn đường bọn ta?”
Lăng Tiêu khẽ nhíu mày, không muốn gây sự. “Tránh đường.”
“Ngươi nói gì? Ngươi có biết ta là ai không? Ta là Liễu Phong, thiếu gia của Liễu gia, một trong tứ đại gia tộc của Thiên Phong Thành này! Mau quỳ xuống xin lỗi, bằng không đừng trách ta không khách khí!” Liễu Phong cười khẩy, khí tức Huyền Sĩ Cảnh Hậu Kỳ bộc phát, muốn áp chế Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu cảm thấy phiền phức. Hắn không có thời gian để chơi trò trẻ con này. “Lăn.” Hắn chỉ thốt ra một từ lạnh lùng, nhưng trong đó ẩn chứa một uy áp vô hình, khiến Liễu Phong và đám tùy tùng cảm thấy tim đập thình thịch, chân run rẩy không kiểm soát.
Liễu Phong giận tím mặt, định ra tay, nhưng ngay lập tức bị một lực lượng vô hình đẩy lùi về phía sau, ngã lăn ra đất. Hắn kinh hãi nhìn Lăng Tiêu, không thể tin được sức mạnh của mình lại bị một thiếu niên trông có vẻ yếu ớt đánh bay dễ dàng như vậy. Đám tùy tùng cũng sợ hãi không dám nhúc nhích.
Lăng Tiêu không thèm nhìn bọn chúng, ung dung bước đi, để lại Liễu Phong nằm bệt trên đất, ánh mắt vừa tức giận vừa sợ hãi nhìn bóng lưng hắn khuất dần. Một vài tu sĩ xung quanh chứng kiến cảnh này đều không khỏi thầm kinh ngạc, thầm đoán thân phận của Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu tìm được một khách điếm tương đối yên tĩnh, thuê một phòng tu luyện. Hắn ngồi xếp bằng trên giường, bắt đầu vận chuyển công pháp. Linh khí Huyền Giới cuồn cuộn tràn vào cơ thể, từng chút một gột rửa kinh mạch, tăng cường chân nguyên. Hắn cảm thấy mình đang ở trên một đường đua mới, nơi mỗi bước tiến đều phải đổ mồ hôi và máu. Nhưng hắn không sợ hãi. Hắn có Chí Tôn Thần Tàng, có ký ức và kinh nghiệm từ kiếp trước, và quan trọng nhất, hắn có một ý chí sắt đá, không bao giờ khuất phục.
Thanh Vân Học Viện, ba tháng nữa. Đó là mục tiêu đầu tiên của hắn ở Huyền Giới. Hắn sẽ gia nhập học viện, bộc lộ tài năng, tìm kiếm cơ duyên, và từng bước vén màn bí mật về thân thế, về kẻ thù đã phong ấn hắn. Con đường Chí Tôn Vạn Đế, từ nay sẽ không còn là một giấc mơ xa vời, mà là một hiện thực mà hắn sẽ tự tay kiến tạo.