Chí Tôn Vạn Đế
Chương 59

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:44:37 | Lượt xem: 6

Chương 59: Ngọc Giản Thần Bí, Lạc Gia Truy Sát

Những từ ngữ vang vọng trong tâm trí Lăng Tiêu: “Chí Tôn… Vạn Giới… phong ấn…” Chúng như những tia sét xẹt qua đêm tối, soi sáng một phần ký ức bị che lấp, một phần chân tướng mà hắn hằng khao khát tìm hiểu. Khối ngọc giản cổ xưa trong tay, lúc này không còn là một vật phẩm vô tri, mà là một cánh cửa, một mảnh ghép dẫn lối đến thân thế bí ẩn và kẻ thù kinh thiên của hắn.

Lăng Tiêu siết chặt ngọc giản, cảm nhận hơi ấm cổ xưa truyền đến lòng bàn tay. Hắn đã đột phá Tiên Thiên Cảnh, một bước tiến vĩ đại mà cách đây không lâu hắn còn không dám mơ tới. Giờ đây, hắn không chỉ có sức mạnh để bảo vệ bản thân, mà còn có một manh mối quan trọng. Thanh Vân Thành, không còn là điểm dừng chân cuối cùng, mà là một bàn đạp, một thử thách đầu tiên trên con đường vạn trượng.

Hắn lùi về phòng trọ của mình, tâm trí vẫn quay cuồng. Khóa cửa cẩn thận, Lăng Tiêu đặt ngọc giản lên bàn. Dưới ánh nến lờ mờ, nó phát ra một thứ ánh sáng xanh nhạt, huyền ảo. Hắn đưa tay chạm nhẹ, một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ, tràn ngập sự uy nghiêm mà hắn chưa từng cảm nhận được, ập thẳng vào thức hải.

Không phải là một công pháp, cũng không phải là một chiêu thức. Đó là một hình ảnh, một khung cảnh chớp nhoáng: một vầng trăng máu treo lơ lửng trên không, dưới chân là vô số thi thể của những sinh linh khổng lồ, những vì sao vỡ nát như thủy tinh. Một bàn tay khổng lồ, đen kịt như vực sâu, vươn ra từ hư vô, ấn xuống một thực thể rực rỡ, phát ra ánh sáng chói lòa như mặt trời, rồi ánh sáng đó dần vụt tắt, hóa thành vô số mảnh vỡ bay tán loạn vào không gian. Cùng với đó là một tiếng thét phẫn nộ, thống khổ, và một giọng nói lạnh lẽo, vô tình: “Phong ấn!”

Lăng Tiêu hít sâu một hơi. Hình ảnh đó quá chân thực, quá hùng vĩ, vượt xa mọi giới hạn tưởng tượng của hắn. “Chí Tôn… phong ấn…” Những từ đó lặp lại trong đầu hắn, gắn liền với cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi. Chẳng lẽ, thực thể rực rỡ kia chính là “Chí Tôn” mà ngọc giản nhắc tới? Và bản thân hắn, Lăng Tiêu, có liên quan gì đến nó?

Hắn cố gắng tìm hiểu thêm, nhưng ngọc giản dường như đã cạn kiệt năng lượng, ánh sáng xanh nhạt mờ dần, rồi hoàn toàn biến mất. Nó trở lại thành một khối đá bình thường, không còn chút khí tức nào. Lăng Tiêu thất vọng, nhưng cũng hiểu rằng, một vật phẩm có thể chứa đựng bí mật kinh thiên động địa như vậy, không thể dễ dàng bị hắn khám phá toàn bộ.

Tuy nhiên, một điều chắc chắn là, chính hình ảnh và thông tin thoáng qua đó đã gợi mở một phần nhỏ của Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn. Hắn cảm thấy một dòng năng lượng ấm áp, tinh khiết hơn cả linh khí trời đất, bắt đầu lưu chuyển trong kinh mạch. Dòng năng lượng này không gia tăng sức mạnh tức thời, nhưng lại có tác dụng củng cố nền tảng tu luyện của hắn, khiến mỗi thớ thịt, mỗi xương cốt như được tẩy rửa, trở nên bền bỉ và mạnh mẽ hơn.

Đây chính là cơ duyên lớn nhất của hắn! Không chỉ là Tiên Thiên Cảnh, mà là một sức mạnh tiềm ẩn, một con đường tu luyện hoàn toàn mới đang chờ hắn khám phá.

Bên ngoài phòng trọ, trong màn đêm tĩnh mịch của Thanh Vân Thành, những đôi mắt thù hận đang theo dõi. Lạc Thiên Phong, con trai của Lạc gia chủ, đã trở về nhà trong tình trạng thê thảm. Cánh tay bị Lăng Tiêu bẻ gãy, và sự sỉ nhục trước mặt bao nhiêu người đã khiến hắn ta điên tiết. Lạc gia, một trong tứ đại gia tộc của Thanh Vân Thành, tuyệt đối không thể nuốt trôi mối nhục này.

“Tìm cho ta! Bất kể sống chết, ta muốn tên tiểu tử đó phải trả giá gấp trăm lần!” Lạc Thiên Phong gầm lên, khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn và hận thù. Lạc gia chủ, Lạc Bách Xuyên, ngồi trên ghế thái sư, ánh mắt lạnh lẽo. Thanh Vân Thành này, bao năm qua chưa từng có kẻ nào dám ngang nhiên sỉ nhục Lạc gia đến vậy.

“Hừ, một tên tiểu tử không rõ lai lịch, dám đắc tội Lạc gia ta? Cho dù hắn có là thiên tài đi chăng nữa, cũng phải chết!” Lạc Bách Xuyên vung tay. “Truyền lệnh xuống, phái Lạc Ảnh Vệ đi điều tra thân phận hắn. Đồng thời, phái hai vị trưởng lão Lạc Hổ và Lạc Báo, bí mật bắt sống hắn. Ta muốn hắn phải quỳ gối trước Thiên Phong, sau đó lột da rút gân!”

Lạc Ảnh Vệ là đội quân ám sát tinh nhuệ của Lạc gia, chuyên xử lý những vấn đề nhạy cảm. Còn hai vị trưởng lão Lạc Hổ và Lạc Báo, đều là cường giả Tiên Thiên Cảnh trung kỳ, với kinh nghiệm chiến đấu phong phú, chắc chắn sẽ không thất bại.

Sáng hôm sau, Lăng Tiêu rời khỏi phòng trọ. Hắn cần tìm một nơi yên tĩnh để tiếp tục tu luyện và nghiên cứu ngọc giản thần bí. Dòng năng lượng ấm áp từ Chí Tôn Thần Tàng vẫn luân chuyển trong cơ thể, khiến hắn cảm thấy tràn đầy sức sống và tự tin. Hắn biết mình không thể ở lại Thanh Vân Thành quá lâu, nhưng trước khi rời đi, hắn cần phải mạnh mẽ hơn.

Khi đi ngang qua một con hẻm vắng, Lăng Tiêu bỗng cảm thấy một luồng sát khí lạnh lẽo. Trực giác của một cường giả Tiên Thiên Cảnh, cùng với sự nhạy bén bất ngờ từ Chí Tôn Thần Tàng, đã cảnh báo hắn. Hắn dừng bước, ánh mắt sắc bén quét qua con hẻm tối tăm.

“Tiểu tử, ngươi rất nhạy bén.” Một giọng nói khàn khàn vang lên. Hai bóng người từ trong bóng tối bước ra. Một người cao lớn vạm vỡ như hổ, người kia nhanh nhẹn như báo. Chính là Lạc Hổ và Lạc Báo của Lạc gia.

“Lạc gia?” Lăng Tiêu nhíu mày. Hắn đã đoán trước được sự trả thù, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy. Hơn nữa, hai người này đều là cường giả Tiên Thiên Cảnh, và khí tức của họ còn mạnh hơn hắn một bậc.

Lạc Hổ cười khẩy: “Ngươi dám đắc tội thiếu chủ của Lạc gia, đúng là không biết sống chết. Hôm nay, Lạc gia sẽ cho ngươi biết, thế nào là hậu quả!”

“Nếu là Lạc Thiên Phong đến, ta còn có chút hứng thú. Còn hai kẻ vô danh các ngươi, không đủ tư cách.” Lăng Tiêu lạnh lùng đáp trả. Hắn biết mình đang đối mặt với nguy hiểm, nhưng hắn không thể lùi bước. Hắn cần phải chiến đấu để kiểm chứng sức mạnh mới của mình, và để hiểu rõ hơn về tiềm năng của Chí Tôn Thần Tàng.

“Ngươi nói gì?” Lạc Báo nổi giận, thân hình lướt nhanh như một làn khói, tung ra một chưởng mang theo kình phong sắc bén về phía Lăng Tiêu. Hắn ta là Tiên Thiên Cảnh trung kỳ, tốc độ và sức mạnh đều vượt trội so với Lăng Tiêu vừa mới đột phá.

Lăng Tiêu không lùi, thay vào đó, hắn chủ động đón đỡ. Trong khoảnh khắc này, một tia sáng lóe lên trong đầu hắn. Ngọc giản tuy không còn phát sáng, nhưng dường như đã mở ra một cánh cửa trong tâm trí hắn, cho phép hắn cảm nhận và vận dụng năng lượng từ Chí Tôn Thần Tàng một cách tinh tế hơn.

Hắn vung tay, không dùng chiêu thức hoa lệ, mà chỉ là một cú đấm đơn giản, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ. Khí huyết toàn thân Lăng Tiêu sôi trào, dòng năng lượng thần bí từ Chí Tôn Thần Tàng bùng nổ, bao bọc lấy nắm đấm của hắn. Đây là một loại sức mạnh nguyên thủy, thuần túy, vượt lên trên mọi công pháp thông thường.

“Ầm!”

Hai quyền va chạm, một tiếng nổ lớn vang lên, chấn động cả con hẻm. Lạc Báo cảm thấy một luồng lực kinh khủng truyền đến, không phải là linh lực đơn thuần, mà là một sức mạnh thô bạo, cổ xưa, trực tiếp đánh thẳng vào nội tạng hắn. Hắn ta rên lên một tiếng, thân hình bay ngược ra sau, đập mạnh vào tường.

“Sao có thể?” Lạc Hổ kinh hãi. Hắn biết Lạc Báo không phải là đối thủ của Lăng Tiêu, nhưng một quyền đã đánh bay Lạc Báo, đây không phải là sức mạnh của một Tiên Thiên Cảnh sơ kỳ bình thường!

Lăng Tiêu không đợi Lạc Hổ phản ứng, thân hình hắn lao vút tới như một mũi tên. Hắn đã cảm nhận được sự khác biệt trong sức mạnh của mình. Dòng năng lượng từ Chí Tôn Thần Tàng không chỉ cường hóa cơ thể, mà còn gia tăng tốc độ phản ứng và sự bùng nổ trong từng chiêu thức.

“Phá Thiên Quyền!” Lạc Hổ gầm lên, tung ra chiêu mạnh nhất của mình, một luồng quyền kình mãnh liệt mang theo uy thế như muốn xé rách bầu trời. Hắn ta dồn toàn bộ sức mạnh Tiên Thiên Cảnh trung kỳ vào cú đấm này.

Nhưng Lăng Tiêu, với ánh mắt kiên định, không hề nao núng. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm linh hồn, thôi thúc hắn vượt qua mọi giới hạn. Hắn không có công pháp quyền thuật cao siêu, nhưng hắn có Chí Tôn Thần Tàng. Hắn vươn tay, không phải là một chiêu thức, mà là một động tác bản năng, một sự bùng nổ của ý chí và sức mạnh nguyên thủy.

Một luồng khí tức chí tôn vô hình bao phủ lấy hắn. Hắn vung tay, một khắc đó, dường như cả không gian xung quanh hắn đều bị bóp méo. Cú đấm của Lạc Hổ, uy mãnh là thế, lại như đâm vào một bức tường vô hình, bị phân tán và suy yếu.

“Ầm!”

Lăng Tiêu tung ra một chưởng, lòng bàn tay hắn phát ra một thứ ánh sáng vàng nhạt, không chói lóa nhưng lại ẩn chứa một uy lực kinh hồn. Đó là sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng, được hắn vận dụng một cách bản năng, chưa hoàn chỉnh nhưng đã đủ để khiến cường giả phải kinh hãi.

Lạc Hổ cảm thấy một cơn đau thấu xương truyền đến. Cả người hắn ta run rẩy, nội tạng như bị nghiền nát. Hắn ta phun ra một ngụm máu tươi, thân hình nặng nề ngã xuống đất, ánh mắt tràn ngập sự khó tin và sợ hãi. Hắn ta không thể tin được, một Tiên Thiên Cảnh sơ kỳ lại có thể mạnh đến mức này, đánh bại hắn ta chỉ bằng một chưởng.

“Đừng… đừng giết ta!” Lạc Hổ thều thào. Hắn đã hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu. Lăng Tiêu, trong mắt hắn, không còn là một thiếu niên, mà là một quái vật.

Lăng Tiêu đứng đó, thở dốc. Hắn đã thắng, nhưng cũng nhận ra rằng mình vẫn còn quá yếu. Hắn chỉ mới chạm đến một phần nhỏ của sức mạnh Chí Tôn Thần Tàng. Nếu hắn có thể hoàn toàn thức tỉnh nó, thì sao?

Hắn không giết chết hai trưởng lão Lạc gia. Hắn không muốn gây ra quá nhiều phiền phức không cần thiết ở Thanh Vân Thành, ít nhất là lúc này. Mục tiêu của hắn là tìm kiếm sự thật, không phải là tàn sát vô cớ. Hắn cần thời gian, cần tài nguyên, và cần một nơi an toàn để lớn mạnh.

“Về nói với Lạc Thiên Phong, nếu hắn muốn báo thù, hãy tự mình đến tìm ta. Còn nữa, Lạc gia nếu dám làm hại người vô tội vì ta, ta sẽ khiến các ngươi hối hận.” Lăng Tiêu lạnh lùng nói, ánh mắt quét qua hai kẻ đang nằm thoi thóp trên đất. Hắn biết lời đe dọa này có thể không đủ để ngăn cản Lạc gia, nhưng ít nhất, nó sẽ khiến họ phải suy nghĩ.

Hắn quay lưng, bước đi trong con hẻm tối. Cuộc đối đầu này đã cho hắn thấy rõ tiềm năng của mình, nhưng cũng cho hắn biết, thế giới bên ngoài còn rộng lớn và nguy hiểm hơn rất nhiều. Lạc gia chỉ là một gia tộc nhỏ bé trong một thành trấn hẻo lánh. Kẻ thù đã phong ấn hắn, thế lực đã tạo ra Chí Tôn Thần Tàng, chắc chắn mạnh hơn Lạc gia gấp vạn lần.

Ngọc giản thần bí trong không gian trữ vật của hắn vẫn im lìm, nhưng Lăng Tiêu biết, nó vẫn đang chờ hắn khám phá. Hắn sẽ phải mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn, để đối phó với những thế lực ẩn mình trong thành phố này, và rồi, vượt ra khỏi nó, bước vào thế giới tu luyện rộng lớn hơn. Hành trình trở thành Chí Tôn Vạn Đế, đang dần hé lộ những chương mới đầy thử thách.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8