Chí Tôn Vạn Đế
Chương 58
Chương 58: Thanh Vân Thành Chi Chiến Sơ Khởi
Lăng Tiêu khép hờ mắt, tâm thần hoàn toàn đắm chìm vào công pháp. Linh khí trong Thiên Vân Các quả nhiên dồi dào hơn hẳn bên ngoài, từng luồng linh khí tinh thuần như những sợi tơ lụa mềm mại, không ngừng len lỏi vào từng kinh mạch, huyết quản của hắn. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể khẽ rung động, phát ra một lực hút vô hình, giống như một cái hố đen nuốt chửng tất cả, chuyển hóa linh khí thành năng lượng thuần túy, củng cố nền tảng tu vi của hắn.
Hắn cảm nhận rõ ràng từng tế bào đang reo vui, khao khát hấp thu. Chỉ trong vài canh giờ, tu vi đã vững chắc hơn rất nhiều. Hắn đã đạt tới Hậu Thiên Cảnh đỉnh phong từ lâu, nhưng luôn thiếu một chút cơ hội, một chút xúc tác để đột phá Tiên Thiên Cảnh – cảnh giới mà ở các thành trấn nhỏ đã được coi là cường giả. Giờ đây, với linh khí phong phú và sự thúc đẩy từ Chí Tôn Thần Tàng, bức tường ngăn cách giữa Hậu Thiên và Tiên Thiên dường như trở nên mỏng manh hơn bao giờ hết.
Ba ngày trôi qua trong nháy mắt. Lăng Tiêu không hề bước chân ra khỏi phòng. Hắn dành toàn bộ thời gian để tu luyện, liên tục hấp thu linh khí, cảm ngộ thiên địa. Vào đêm thứ ba, một luồng khí tức hùng hậu đột nhiên bùng phát từ cơ thể Lăng Tiêu. Các kinh mạch toàn thân co rút rồi giãn nở, linh khí như thủy triều dâng lên, xông thẳng vào đan điền. Một tiếng “ầm” vang vọng trong tâm hải, như có thứ gì đó vừa vỡ tan.
Tiên Thiên Cảnh! Hắn đã thành công đột phá. Khí tức toàn thân Lăng Tiêu trở nên thâm thúy, nội liễm hơn. Hắn cảm nhận được sức mạnh mới đang chảy tràn trong cơ thể, linh khí như hóa thành sương mù bao bọc, từng cử động đều mang theo một vẻ nhẹ nhàng, tự tại. Đây là một sự thăng hoa về cả thể chất lẫn tinh thần. Ngay cả thị giác, thính giác cũng trở nên nhạy bén gấp bội.
Lăng Tiêu thở hắt ra một hơi, luồng khí trắng đục như mũi tên xuyên qua không khí. Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc bén như kiếm. “Tiên Thiên Cảnh… Cuối cùng cũng đột phá.” Hắn đứng dậy, cảm nhận sự thay đổi rõ rệt. Giờ đây, hắn tự tin rằng ngay cả những cường giả Tiên Thiên Cảnh trung kỳ ở Thanh Vân Thành cũng khó lòng làm khó hắn.
Tuy nhiên, Lăng Tiêu hiểu rằng Tiên Thiên Cảnh chỉ là một khởi đầu mới. Ở một đại thành như Thanh Vân, Tiên Thiên Cảnh tuy không phải là yếu, nhưng tuyệt đối không phải là đỉnh cao. Hắn cần phải tìm hiểu thêm về thế giới này, về các cảnh giới cao hơn, và quan trọng nhất là manh mối về thân thế và kẻ thù đã phong ấn hắn.
Sáng hôm sau, Lăng Tiêu rời khỏi Thiên Vân Các. Hắn không vội vã, thong thả dạo bước trên những con phố nhộn nhịp của Thanh Vân Thành. Thành phố này quả nhiên lớn hơn rất nhiều so với những gì hắn từng thấy. Các cửa hàng san sát, bán đủ loại dược liệu, công pháp, binh khí, và cả những thứ kỳ lạ mà hắn chưa từng biết đến. Người qua lại tấp nập, trong đó có không ít cường giả mang theo khí tức ẩn chứa, rõ ràng không phải là người bình thường.
Hắn đi ngang qua một khu chợ đông đúc, nơi các tiểu thương bày bán đủ loại hàng hóa. Ánh mắt hắn lướt qua một quầy hàng nhỏ, nơi một ông lão râu bạc đang bán các loại phù triện và ngọc giản cổ xưa. Lăng Tiêu dừng lại, trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ.
Đúng lúc đó, một nhóm người ăn mặc sang trọng, khí thế ngạo mạn đi tới. Kẻ dẫn đầu là một thiếu niên khoảng mười tám, mười chín tuổi, mặt mày trắng bệch, ánh mắt lộ vẻ khinh thường. Hắn mặc y phục lụa là, bên hông đeo một thanh kiếm trang trí tinh xảo, nhưng không hề có khí tức tu luyện. Rõ ràng là một công tử bột chỉ biết ăn chơi.
“Lão già, ngươi dám bán thứ đồ phế thải này cho bản công tử sao?” Thiếu niên kia quát lớn, giơ lên một khối ngọc giản đã nứt toác. “Ngọc giản này rõ ràng là giả, dám lừa gạt ta?”
Ông lão bán hàng run rẩy, vội vàng giải thích: “Công tử, oan uổng cho lão già này! Đây là ngọc giản mà ta đã tìm thấy trong một di tích cổ, tuy có chút hư hao nhưng nội dung bên trong vẫn còn nguyên vẹn. Nó tuyệt đối không phải đồ giả!”
“Hừ! Còn dám cãi?” Thiếu niên giơ tay tát một cái thật mạnh vào mặt ông lão, khiến ông lão ngã lăn ra đất, máu mũi chảy dài. “Đồ chó già, dám lừa gạt Lạc Thiên công tử ta sao? Ngươi có biết ta là ai không? Ta là thiếu chủ Lạc gia, dám đối xử như vậy với ta, ngươi chán sống rồi sao?”
Đám vệ sĩ phía sau Lạc Thiên cười ha hả, không hề có ý định ngăn cản. Xung quanh đó, những người đi đường chỉ dám đứng xa xa xem náo nhiệt, không ai dám tiến lại gần can thiệp. Lạc gia là một trong những gia tộc có thế lực ở Thanh Vân Thành, không ai muốn rước họa vào thân.
Lăng Tiêu đứng đó, ánh mắt dần lạnh đi. Hắn đã trải qua quá nhiều sự khinh miệt, bị coi là phế vật, nên hắn đặc biệt chán ghét những kẻ ỷ thế hiếp người như vậy. Hơn nữa, việc ông lão nói về “di tích cổ” và “ngọc giản” khiến hắn có chút để tâm.
“Buông tha cho ông lão đi.” Lăng Tiêu cất giọng, bước tới. Giọng nói không lớn, nhưng lại mang theo một sự uy nghiêm khiến Lạc Thiên và đám người kia khựng lại.
Lạc Thiên quay đầu lại, nhìn thấy Lăng Tiêu chỉ là một thiếu niên bình thường, y phục cũng không quá sang trọng, lập tức bật cười khinh miệt. “Ha! Ở đâu ra cái thằng nhãi ranh không biết sống chết này? Ngươi là ai? Dám xen vào chuyện của Lạc gia ta?”
Lăng Tiêu không đáp, chỉ nhìn thẳng vào Lạc Thiên. “Ngươi ỷ vào gia thế mà ức hiếp người yếu, không biết liêm sỉ là gì sao?”
“Chà chà, còn dám giáo huấn ta?” Lạc Thiên cười phá lên. “Đám chó săn, lên cho ta! Dạy cho cái thằng nhóc này biết thế nào là quy tắc của Thanh Vân Thành!”
Bốn tên vệ sĩ của Lạc gia lập tức xông tới. Chúng đều là tu sĩ Hậu Thiên Cảnh, hai tên Hậu Thiên trung kỳ, hai tên Hậu Thiên sơ kỳ. Dù không quá mạnh mẽ, nhưng đối phó với một thiếu niên bình thường thì dư sức.
Lăng Tiêu lắc đầu, ánh mắt lóe lên vẻ khinh thường. “Không biết tự lượng sức!”
Hắn không lùi bước, mà tiến lên một bước. Thân pháp như điện, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt tên vệ sĩ đầu tiên. Một quyền tung ra, không hề có chiêu thức hoa lệ, chỉ là một quyền đơn giản nhưng mạnh mẽ. “Bốp!” Tên vệ sĩ kia còn chưa kịp phản ứng, đã bị đánh bay xa mấy trượng, ngã vật xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Ba tên còn lại sững sờ. Chúng không ngờ Lăng Tiêu lại nhanh và mạnh đến vậy. Nhưng chúng vẫn xông lên, tên Hậu Thiên trung kỳ còn lại rút kiếm, chém thẳng vào Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu khẽ nghiêng người tránh thoát, sau đó tung ra một cước. Tốc độ quá nhanh, tên vệ sĩ không kịp phòng bị, bị đạp trúng ngực, xương sườn rắc rắc gãy lìa, văng ra xa, máu tươi phun ra.
Hai tên Hậu Thiên sơ kỳ còn lại thấy vậy thì hoảng sợ, không dám tiến lên nữa mà lùi lại. Lăng Tiêu không cho chúng cơ hội, thân hình như quỷ mị lướt qua, hai tay vung lên, hai tiếng “bốp bốp” vang lên, hai tên vệ sĩ còn lại cũng ngã vật xuống đất, ôm mặt kêu la thảm thiết.
Chỉ trong chớp mắt, bốn tên vệ sĩ đã bị đánh gục hoàn toàn. Cả khu chợ chìm vào im lặng. Mọi người đều kinh ngạc nhìn Lăng Tiêu. Một thiếu niên trẻ tuổi như vậy, lại có thể dễ dàng đánh bại bốn tu sĩ Hậu Thiên Cảnh? Hắn rốt cuộc là ai?
Lạc Thiên đứng chôn chân tại chỗ, sắc mặt trắng bệch. Hắn chưa từng thấy cảnh tượng nào như vậy. Bốn tên vệ sĩ mà hắn luôn tự hào, lại bị một người chỉ dùng tay không đánh bại dễ dàng như vậy? Hắn bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
Lăng Tiêu quay đầu, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Lạc Thiên. “Ngươi có tin không, ta có thể khiến ngươi cũng giống như bọn chúng?”
Lạc Thiên lùi lại mấy bước, nuốt khan một tiếng. “Ngươi… ngươi dám! Ta là thiếu chủ Lạc gia! Ngươi dám động vào ta, Lạc gia sẽ không tha cho ngươi!”
“Lạc gia?” Lăng Tiêu khinh thường cười lạnh. “Một đám sâu mọt ỷ thế hiếp người, sớm muộn gì cũng bị diệt vong. Hôm nay ta sẽ cho ngươi một bài học!”
Hắn bước tới, Lạc Thiên hoảng sợ kêu lên. “Đừng! Ngươi muốn gì? Ta cho ngươi tiền, cho ngươi linh thạch! Chỉ cần ngươi đừng động vào ta!”
Lăng Tiêu không quan tâm, nắm lấy cổ áo Lạc Thiên, nhấc bổng hắn lên. “Kẻ như ngươi, không đáng để ta động thủ.” Hắn nói, sau đó đột nhiên vung tay, một lực đạo vô hình đánh vào đan điền của Lạc Thiên. Không phải là phế bỏ tu vi, mà là phong bế một phần kinh mạch, khiến hắn ta trong vòng nửa năm không thể vận chuyển linh khí, trở thành một phế nhân thực sự. “Trong vòng nửa năm, ngươi sẽ không thể tu luyện. Đây là cái giá cho việc ngươi ức hiếp người khác.”
Lạc Thiên cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo xông vào cơ thể, đan điền đau nhói. Hắn ngã phịch xuống đất, hai tay ôm bụng, sắc mặt trắng bệch. Hắn biết mình đã gặp phải một kẻ cứng rắn.
Lăng Tiêu bỏ qua Lạc Thiên đang nằm quằn quại, quay sang đỡ ông lão bán hàng dậy. “Ông lão, ông không sao chứ?”
Ông lão run rẩy, nhìn Lăng Tiêu bằng ánh mắt phức tạp. Vừa có sự sợ hãi, vừa có sự biết ơn. “Ta… ta không sao. Đa tạ thiếu hiệp đã ra tay tương trợ.”
Lăng Tiêu nhìn khối ngọc giản nứt toác trên mặt đất. “Khối ngọc giản này, ông nói là tìm được trong di tích cổ?”
Ông lão gật đầu. “Đúng vậy. Nó được tìm thấy trong tàn tích của Cổ Thần Tông, một tông môn đã bị diệt vong từ hàng vạn năm trước. Tuy đã bị hư hại, nhưng ta tin nội dung bên trong vẫn còn. Chỉ là ta không có khả năng sửa chữa nó.”
Cổ Thần Tông? Lăng Tiêu nhíu mày. Cái tên này hắn chưa từng nghe qua, nhưng lại có cảm giác quen thuộc đến lạ. Hắn cúi xuống nhặt khối ngọc giản lên. Khí tức cổ xưa của nó khiến Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn khẽ rung động. Đây không phải là một khối ngọc giản bình thường.
“Khối ngọc giản này, ta muốn mua.” Lăng Tiêu nói, lấy ra một túi linh thạch trung phẩm đặt vào tay ông lão. “Số linh thạch này đủ để ông dưỡng thương và sống an ổn.”
Ông lão nhìn số linh thạch, đôi mắt già nua rưng rưng. “Thiếu hiệp… thiếu hiệp không cần nhiều như vậy. Ngài đã cứu ta, ta không thể nhận.”
“Cứ nhận đi. Đây là việc ta nên làm.” Lăng Tiêu cười nhẹ. “Nếu ông có thông tin gì về Cổ Thần Tông hoặc các di tích cổ khác, xin hãy nói cho ta biết. Ta sẽ trọng thưởng.”
Ông lão gật đầu lia lịa. “Vâng, vâng! Thiếu hiệp cứ yên tâm, nếu có bất kỳ tin tức gì, lão già này nhất định sẽ báo cho ngài biết!”
Lăng Tiêu gật đầu, sau đó quay người rời đi, để lại Lạc Thiên đang nằm co quắp và đám đông vẫn còn đang xì xào bàn tán. Vụ việc này chắc chắn sẽ nhanh chóng lan truyền khắp Thanh Vân Thành.
Trở về Thiên Vân Các, Lăng Tiêu ngồi xuống giường, lấy khối ngọc giản ra. Với sức mạnh Tiên Thiên Cảnh và sự nhạy bén của Chí Tôn Thần Tàng, hắn cẩn thận đưa linh khí vào trong ngọc giản. Từ từ, những hoa văn cổ xưa bắt đầu hiện lên, và một vài đoạn văn tự lờ mờ xuất hiện.
Tuy nhiên, ngọc giản đã bị hư hại quá nặng, hắn chỉ có thể đọc được một vài từ ngữ rời rạc: “…Cổ Thần… Vạn Giới… Chí Tôn… phong ấn…”
Những từ ngữ này khiến trái tim Lăng Tiêu đập mạnh. “Chí Tôn… phong ấn…” Hắn lẩm bẩm. Chẳng lẽ khối ngọc giản này có liên quan đến thân thế và kẻ thù của hắn? Càng tìm hiểu, hắn càng cảm thấy một bức màn bí ẩn đang dần được vén lên.
Việc đắc tội Lạc gia chắc chắn sẽ mang lại phiền phức. Nhưng Lăng Tiêu không hối hận. Hắn đã đột phá Tiên Thiên Cảnh, và bây giờ hắn có một manh mối mới. Thanh Vân Thành này, không chỉ là nơi để hắn tu luyện, mà còn là bàn đạp để hắn tìm kiếm sự thật về quá khứ của mình. Hắn sẽ phải mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn, để đối phó với những thế lực ẩn mình trong thành phố này, và rồi, vượt ra khỏi nó, bước vào thế giới tu luyện rộng lớn hơn. Hành trình trở thành Chí Tôn Vạn Đế, đang dần hé lộ những chương mới đầy thử thách.