Chí Tôn Vạn Đế
Chương 49

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:40:02 | Lượt xem: 5

Chương 49: Vô Cực Tầng Hai Mươi Mốt – Huyễn Cảnh Thần Thủ

Cánh cửa lên tầng hai mươi mốt của Vô Cực Điện từ từ mở ra, không phải là một hành lang dài hun hút hay một sảnh đường rộng lớn thường thấy. Thay vào đó, Lăng Tiêu bước vào một không gian hoàn toàn khác biệt. Đó là một vùng đất hoang vu, phủ đầy sương mù trắng xóa, tầm nhìn bị hạn chế nghiêm trọng. Không khí lạnh lẽo thấu xương, mang theo một mùi hương lạ lẫm, vừa như đất đá cổ xưa, lại vừa như kim loại rỉ sét. Trên đỉnh đầu, không có trần nhà, chỉ có một vòm trời xám xịt, dường như bị bóp méo bởi một loại lực lượng vô hình nào đó.

Lăng Tiêu cảnh giác cao độ. Hắn biết, càng lên cao, các thử thách trong Vô Cực Điện càng trở nên quỷ dị và nguy hiểm. Bước chân hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mỗi tiếng động đều bị sương mù nuốt chửng, tạo ra một cảm giác cô độc và áp lực nặng nề.

“Vù… vù…”

Đột nhiên, từ sâu trong màn sương, một tiếng rít ghê rợn vang lên, như tiếng kim loại cọ xát vào nhau, hoặc tiếng một con quái vật khổng lồ đang thở. Sương mù cuộn trào dữ dội, một bóng dáng khổng lồ dần hiện rõ. Đó là một bức tượng chiến binh cổ xưa, được tạo thành từ những mảnh kim loại đen kịt rỉ sét, cao hơn ba trượng, đôi mắt rực lên ánh sáng đỏ rực như hai đốm lửa ma quái. Trên tay nó là một cây rìu chiến khổng lồ, lưỡi rìu sắc bén ánh lên vẻ chết chóc.

Vô Cực Thủ Hộ Giả – đó là danh xưng mà Lăng Tiêu cảm nhận được từ sâu thẳm trong tiềm thức. Khác với những kẻ địch trước đó, Thủ Hộ Giả này không có bất kỳ khí tức sinh mệnh nào, nhưng lại tỏa ra một áp lực mạnh mẽ đến nghẹt thở, như thể nó đã canh giữ nơi này hàng vạn năm.

“Keng!”

Không chờ Lăng Tiêu kịp phản ứng, Thủ Hộ Giả đã vung rìu, bổ thẳng xuống với tốc độ kinh hoàng. Một luồng gió mạnh kèm theo tiếng xé gió chói tai ập tới. Lăng Tiêu vội vàng né tránh, thân pháp linh hoạt như một cơn gió, tránh thoát lưỡi rìu hiểm ác chỉ trong gang tấc.

Hắn biết, đây không phải là một đối thủ có thể đánh bại bằng sức mạnh đơn thuần. Khí tức của nó đã đạt đến đỉnh cao của cảnh giới Luyện Khí, thậm chí là chạm tới ngưỡng của Cường Thân Cảnh – một cấp độ mà hắn hiện tại chỉ có thể mơ ước. Nhưng Lăng Tiêu không hề sợ hãi. Trái lại, trong huyết quản hắn lại dâng lên một dòng nhiệt huyết cuồn cuộn. Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc chiến sinh tử.

Vận chuyển “Hỗn Nguyên Bá Thể Quyết”, Lăng Tiêu bùng nổ sức mạnh. Làn da hắn ánh lên một màu đồng thau nhàn nhạt, cơ bắp cuồn cuộn. Hắn không né tránh nữa, mà chủ động lao vào. “Thiên Long Trảo” liên tục xuất kích, mỗi trảo đều mang theo sức mạnh phá đá, nhắm vào những khớp nối trên thân thể Thủ Hộ Giả.

Nhưng Thủ Hộ Giả quá cứng rắn. Những đòn tấn công của Lăng Tiêu chỉ tạo ra những tiếng “keng keng” chói tai, không để lại bất kỳ vết xước nào. Ngược lại, những cú bổ rìu của nó lại cực kỳ uy lực, mỗi lần chạm đất đều tạo ra một vết nứt sâu hoắm, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội.

Trong lúc giao chiến, Lăng Tiêu nhận ra một điều kỳ lạ. Thủ Hộ Giả này không chỉ mạnh về thể chất, mà còn có khả năng tạo ra ảo ảnh. Những bóng dáng của nó đột nhiên xuất hiện khắp nơi trong sương mù, khiến Lăng Tiêu khó lòng phân biệt đâu là thật, đâu là giả. Hắn đã bị một ảo ảnh đánh lừa, suýt chút nữa bị lưỡi rìu chém trúng.

“Huyễn cảnh sao?” Lăng Tiêu nhíu mày. Hắn đã từng đối phó với ảo cảnh, nhưng không gian sương mù này lại khuếch đại khả năng đó lên gấp bội. “Không, không chỉ là ảo ảnh đơn thuần. Nó đang khai thác những nỗi sợ hãi, những nghi ngờ trong tâm trí ta!”

Đột nhiên, trước mắt Lăng Tiêu hiện lên hình ảnh của Lăng Gia, những khuôn mặt khinh miệt, những lời lẽ sỉ nhục. Hắn thấy mình lại là một phế vật yếu ớt, bị vứt bỏ trong một góc tối tăm. Nỗi đau, sự bất lực của quá khứ ùa về, muốn nhấn chìm hắn.

Nhưng ngay lập tức, Lăng Tiêu chấn động tinh thần. “Không! Ta không phải là phế vật đó nữa! Ta là Lăng Tiêu, người sẽ trở thành Chí Tôn Vạn Đế!”

Trong khoảnh khắc ấy, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể Lăng Tiêu bỗng nhiên rung động dữ dội. Một dòng năng lượng ấm áp, rực rỡ bùng lên, lan tỏa khắp tứ chi bách hài. Nó không chỉ củng cố sức mạnh thể chất, mà còn thanh tẩy tâm trí, xua tan mọi ảo ảnh và nỗi sợ hãi.

Đôi mắt Lăng Tiêu bỗng lóe lên một tia sáng vàng kim, xuyên thấu qua màn sương mù dày đặc. Hắn nhìn rõ được luồng năng lượng chân thực đang vận hành trong cơ thể Thủ Hộ Giả, nhận ra được điểm yếu cốt lõi của nó – không phải là các khớp nối, mà là một hạt nhân năng lượng ẩn sâu bên trong lồng ngực.

Cùng lúc đó, một mảnh ký ức vụn vỡ lướt qua tâm trí hắn. Hắn thấy một chiến trường rộng lớn, vô số chiến binh kim loại khổng lồ đang giao chiến với những sinh vật kỳ dị. Và ở trung tâm, một người đàn ông áo choàng đen, với đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm, đang điều khiển những chiến binh kim loại đó bằng một loại bí pháp thần kỳ. Một cái tên vang vọng trong tâm trí Lăng Tiêu, một cái tên hắn chưa từng nghe thấy, nhưng lại cảm thấy vô cùng quen thuộc: “U Minh Ma Thần Điện!”

Mảnh ký ức này quá nhanh, quá mơ hồ, nhưng đủ để Lăng Tiêu hiểu rằng kẻ thù của hắn không chỉ là một thế lực nhỏ bé, mà là một tổ chức cổ xưa, có khả năng điều khiển những sinh vật kim loại mạnh mẽ này. Và Vô Cực Điện này, rất có thể có liên quan đến chúng!

Với sự thức tỉnh mới, Lăng Tiêu không còn bị ảo ảnh quấy nhiễu. Hắn vận dụng toàn bộ sức mạnh, “Thiên Long Trảo” không ngừng biến hóa, không còn tấn công bừa bãi mà nhắm thẳng vào những điểm yếu mà hắn đã nhìn thấu. Mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh kinh người, và quan trọng hơn, nó chứa đựng một ý chí kiên định, không gì lay chuyển được.

“ẦM!”

Lăng Tiêu tung ra một cú đấm chí mạng, “Cửu Trọng Lãng” bùng nổ, chín tầng sức mạnh chồng chất lên nhau, đánh thẳng vào trung tâm lồng ngực Thủ Hộ Giả. Âm thanh kim loại vỡ vụn vang vọng khắp không gian. Thủ Hộ Giả khổng lồ lảo đảo, đôi mắt đỏ rực vụt tắt, rồi đổ sụp xuống, hóa thành vô số mảnh kim loại rỉ sét rơi vãi trên mặt đất.

Màn sương mù dần tan biến, để lộ ra một không gian rộng lớn, sạch sẽ. Ở trung tâm, nơi Thủ Hộ Giả vừa sụp đổ, hiện ra một bệ đá cổ xưa. Trên bệ đá, một viên tinh thể màu xanh lam lấp lánh đang tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, chứa đựng năng lượng tinh thuần đến kinh ngạc. Đây chính là phần thưởng của tầng hai mươi mốt.

Lăng Tiêu không ngần ngại tiến đến, hấp thụ viên tinh thể. Năng lượng tinh thuần tuôn chảy vào cơ thể hắn, khiến “Hỗn Nguyên Bá Thể Quyết” vận chuyển nhanh hơn, củng cố thêm căn cơ tu luyện. Chí Tôn Thần Tàng cũng vui vẻ hấp thu một phần nhỏ năng lượng, và một mảnh ký ức khác lại thoáng qua – một biểu tượng kỳ lạ, giống như một con mắt đang mở ra, với những đường nét phức tạp và cổ xưa.

“U Minh Ma Thần Điện… Con mắt này…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, cảm thấy bí ẩn về thân thế mình ngày càng sâu sắc. Kẻ thù của hắn, không chỉ là những kẻ trong Lăng Gia hay Tinh Thần Môn, mà là một thế lực bí ẩn, mạnh mẽ đến mức vượt xa trí tưởng tượng của hắn hiện tại.

Hắn nhìn về phía cánh cửa tiếp theo, dẫn lên tầng hai mươi hai. Không còn sự hăng hái đơn thuần, mà thay vào đó là một sự điềm tĩnh và quyết tâm sắt đá. Mỗi tầng, mỗi thử thách trong Vô Cực Điện không chỉ rèn luyện hắn, mà còn hé lộ thêm những mảnh ghép về quá khứ, về kẻ thù, và về con đường hắn phải đi.

“U Minh Ma Thần Điện, các ngươi đã phong ấn ta, đã cướp đi ký ức và sức mạnh của ta. Nhưng ta sẽ không để yên. Ta sẽ từng bước vươn lên, xé tan mọi âm mưu, đạp đổ mọi chướng ngại, cho đến khi đứng trên đỉnh cao vạn giới, trở thành Chí Tôn của các Chí Tôn!”

Lăng Tiêu bước chân dứt khoát, không chút do dự, tiến về phía cánh cửa đang chờ đợi. Ánh sáng từ tầng hai mươi hai lờ mờ chiếu rọi, mời gọi hắn đến với những thử thách mới, những bí mật mới đang chờ được vén màn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8