Chí Tôn Vạn Đế
Chương 48

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:39:37 | Lượt xem: 5

Chương 48: U Ảnh Quỷ Tướng – Chí Tôn Thần Ấn

Cánh cửa đá nặng nề từ từ khép lại sau lưng Lăng Tiêu, nhốt hắn vào một không gian hoàn toàn chìm trong bóng tối. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, mục nát và một thứ năng lượng âm u, lạnh lẽo, như thể nơi đây đã bị thời gian lãng quên hàng vạn năm. Tiếng gầm gừ trầm đục, đầy đe dọa, không ngừng vang vọng từ sâu thẳm, khiến không gian vốn đã tĩnh mịch lại càng thêm rợn người.

Lăng Tiêu không hề nao núng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí trong cơ thể lưu chuyển. Đôi mắt hắn, dù trong bóng tối, vẫn sáng quắc như hai vì sao. Hắn đã không còn là thiếu niên yếu ớt, bị giẫm đạp trong gia tộc Lăng gia ngày nào. Trải qua bao nhiêu thử thách, thức tỉnh một phần Chí Tôn Thần Tàng, tu luyện “Thôn Thiên Quyết” và “Chí Tôn Thần Quyền”, hắn giờ đây đã là một cường giả thực thụ, ít nhất là trong Phàm Trần Giới này.

Chỉ một niệm, “Chí Tôn Thần Tàng” trong đan điền khẽ rung động, một luồng ánh sáng nhàn nhạt bao phủ quanh cơ thể Lăng Tiêu, xua tan một phần bóng tối, đồng thời bảo vệ hắn khỏi sự ăn mòn của năng lượng âm hàn. Hắn bước đi chậm rãi, cảnh giác quan sát xung quanh. Cảnh tượng trước mắt dần hiện rõ dưới ánh sáng mờ ảo từ cơ thể hắn.

Đây là một đại điện cổ xưa, đổ nát, những cột đá khổng lồ nứt toác, trần nhà cao vút bị bao phủ bởi mạng nhện và rêu phong. Dưới chân là vô số hài cốt vụn vỡ của những sinh vật không rõ tên, chất chồng lên nhau thành từng đống. Chính giữa đại điện là một bãi đất trống rộng lớn, và từ bốn phía, những bóng đen chập chờn bắt đầu hiện hình.

Đó là những “U Ảnh Quỷ” – những linh thể hư ảo, thân hình bán trong suốt, đôi mắt đỏ rực như máu, mang theo luồng khí tử vong nồng nặc. Chúng không có xương thịt, chỉ là những linh hồn oán niệm tích tụ qua hàng vạn năm, giờ đây bị giam cầm và điều khiển để trở thành vật cản trong các thử thách. Số lượng của chúng lên đến hàng trăm, vây kín Lăng Tiêu từ mọi phía.

“Hừ!” Lăng Tiêu khẽ hừ lạnh. Hắn không nói nhiều, trực tiếp ra tay. Thân pháp “Vô Ảnh Bộ” được thi triển đến cực hạn, thân ảnh hắn hóa thành một làn khói nhẹ, lướt đi thoăn thoắt giữa vòng vây của U Ảnh Quỷ.

Mỗi khi hắn vung quyền, một luồng Chí Tôn Lực hùng hậu bùng nổ, mang theo sức mạnh bá đạo của “Chí Tôn Thần Quyền”. “Quyền Kình Liệt Không!” Một cú đấm tung ra, không khí như bị xé toạc, tạo thành một luồng sóng xung kích vô hình. Hàng chục U Ảnh Quỷ phía trước bị đánh tan tác, hóa thành những đốm sáng đen rồi tan biến vào hư vô.

Tuy nhiên, U Ảnh Quỷ không sợ chết. Chúng không có thực thể, chỉ có thể bị tiêu diệt bằng năng lượng tinh thuần hoặc các chiêu thức khắc chế linh hồn. Và Chí Tôn Lực của Lăng Tiêu chính là khắc tinh của chúng. Mỗi khi một U Ảnh Quỷ bị tiêu diệt, một luồng năng lượng thuần khiết tinh lọc từ oán niệm của chúng sẽ bị Chí Tôn Thần Tàng hấp thu, chuyển hóa thành một phần sức mạnh cho Lăng Tiêu.

Đây là một phát hiện bất ngờ. Lăng Tiêu cảm thấy cơ thể mình càng lúc càng mạnh mẽ, luồng linh khí trong đan điền càng thêm cuồn cuộn. Hắn cười lớn, khí thế bùng nổ, không còn phòng thủ mà chuyển sang tấn công dữ dội.

“Chí Tôn Lôi Ấn!” Hắn đột nhiên giậm chân, một luồng lôi điện màu tím vàng bùng nổ từ nắm đấm, lan tỏa ra xung quanh. Tiếng sấm rền vang trong đại điện, đánh thẳng vào linh hồn của U Ảnh Quỷ. Hàng loạt U Ảnh Quỷ bị lôi điện đánh trúng, phát ra tiếng kêu thét thảm thiết rồi tan biến như khói. Cảnh tượng này giống như một vị thần đang giáng trần, thanh tẩy tà ma.

U Ảnh Quỷ liên tục bị tiêu diệt, nhưng số lượng của chúng vẫn không ngừng tăng lên, dường như không có hồi kết. Từ sâu trong đại điện, một tiếng gầm gừ khác vang lên, trầm đục và uy áp hơn hẳn. Ba bóng đen khổng lồ từ từ xuất hiện. Chúng là “Cốt Ma Hộ Vệ” – những bộ xương khổng lồ được bao bọc bởi giáp trụ bằng xương, tay cầm cự kiếm, bước đi nặng nề, mỗi bước đều khiến mặt đất rung chuyển.

Cốt Ma Hộ Vệ khác hoàn toàn với U Ảnh Quỷ. Chúng có thực thể, sức phòng ngự kinh người và sức mạnh vật lý đáng sợ. Chúng lập tức chặn đường Lăng Tiêu, ba thanh cự kiếm đồng loạt chém xuống, mang theo sức gió rít gào.

Lăng Tiêu không né tránh, hắn nở nụ cười ngạo nghễ. “Tốt lắm! Để ta xem các ngươi có thể chống đỡ được Chí Tôn Thần Quyền của ta đến mức nào!”

“Chí Tôn Bá Quyền!” Hắn vận dụng toàn bộ sức mạnh, tung ra một cú đấm thẳng vào thanh cự kiếm của Cốt Ma Hộ Vệ đi đầu. “Rầm!” Một tiếng vang kinh thiên động địa, cự kiếm của Cốt Ma Hộ Vệ bị đánh bật ngược lên, cánh tay xương của nó run lên bần bật, thậm chí còn xuất hiện vết rạn nứt.

Lăng Tiêu không dừng lại. Hắn xoay người, một cú đá quét ngang mang theo lực đạo ngàn cân, đánh vào chân Cốt Ma Hộ Vệ thứ hai. “Rắc rắc!” Tiếng xương vỡ giòn tan, Cốt Ma Hộ Vệ khổng lồ mất thăng bằng, đổ sụp xuống.

Cốt Ma Hộ Vệ thứ ba thấy vậy, lập tức rống lên giận dữ, vung kiếm chém tới. Nhưng Lăng Tiêu đã nhanh hơn một bước, hắn nhảy vọt lên cao, đạp mạnh vào đầu Cốt Ma Hộ Vệ đã ngã. “Bụp!” Đầu của Cốt Ma Hộ Vệ vỡ tan tành, linh hồn bên trong tan biến.

Hai Cốt Ma Hộ Vệ còn lại điên cuồng tấn công. Lăng Tiêu như một con mãnh hổ, không ngừng di chuyển, né tránh và phản công. Hắn không chỉ dùng sức mạnh thuần túy, mà còn vận dụng trí tuệ và kinh nghiệm chiến đấu. Hắn tìm ra điểm yếu trong cấu trúc xương của chúng, sử dụng Chí Tôn Lực xuyên thấu để phá hủy từ bên trong.

Chỉ trong chốc lát, ba Cốt Ma Hộ Vệ đã bị Lăng Tiêu tiêu diệt hoàn toàn, hóa thành những đống xương vụn và năng lượng âm u, cũng bị Chí Tôn Thần Tàng hấp thu.

Cảm nhận được luồng sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể, Lăng Tiêu nhếch môi. “Vẫn chưa đủ. Xem ra, Vô Cực Điện này còn có nhiều thứ thú vị hơn.”

Hắn tiếp tục tiến sâu vào đại điện. Càng vào sâu, năng lượng âm u càng nồng đậm, và những U Ảnh Quỷ cũng như Cốt Ma xuất hiện càng lúc càng mạnh, số lượng càng đông. Lăng Tiêu không hề nản lòng, hắn xem đây là cơ hội để rèn luyện bản thân, để Chí Tôn Thần Tàng được thức tỉnh triệt để hơn.

Sau khi tiêu diệt hàng trăm U Ảnh Quỷ và hàng chục Cốt Ma, Lăng Tiêu cuối cùng cũng đến được trung tâm của đại điện. Ở đó, một bóng hình khổng lồ hơn, cao đến ba trượng, đang đứng sừng sững. Toàn thân nó được bao phủ bởi giáp trụ xương màu đen kịt, đôi mắt xanh lục lập lòe tà dị, tay cầm một cây liềm tử vong to lớn. Đây chính là “U Ảnh Quỷ Tướng” – kẻ trấn giữ tầng hai mươi.

U Ảnh Quỷ Tướng tỏa ra một luồng áp lực mạnh mẽ, vượt xa những đối thủ trước đó. Nó không chỉ là sự kết hợp của U Ảnh Quỷ và Cốt Ma, mà còn sở hữu trí tuệ nhất định. Nó nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu, đôi mắt xanh lục lóe lên vẻ khinh thường và sát ý.

“Kẻ xâm nhập… chết!” Giọng nói khàn đặc, nặng nề vang lên, khiến cả đại điện rung chuyển.

Lăng Tiêu mỉm cười, nụ cười đầy chiến ý. “Ngươi là đối thủ xứng tầm hơn nhiều. Đến đây đi!”

U Ảnh Quỷ Tướng không nói nhiều, vung liềm tử vong chém xuống. Cây liềm xé rách không khí, mang theo một làn sóng năng lượng âm u sắc bén, đủ sức cắt đôi một ngọn núi nhỏ.

Lăng Tiêu không hề né tránh, hắn trực tiếp đối đầu. “Chí Tôn Thần Ấn!” Hắn gầm lên, hai tay kết ấn, một luồng ánh sáng vàng tím rực rỡ bùng nổ, ngưng tụ thành một phù ấn cổ xưa, mang theo sức mạnh hủy diệt và sinh cơ. Phù ấn này chính là hình thái sơ khai của Chí Tôn Thần Tàng, chứa đựng một phần sức mạnh nguyên thủy nhất của Lăng Tiêu.

Phù ấn bay thẳng về phía liềm tử vong. “Ầm!” Một tiếng nổ long trời lở đất, không gian như bị vặn vẹo. Năng lượng âm u và Chí Tôn Lực va chạm kịch liệt, tạo ra một cơn bão năng lượng quét ngang đại điện. U Ảnh Quỷ Tướng bị đẩy lùi vài bước, cây liềm trong tay nó run lên bần bật, và trên giáp trụ xương của nó xuất hiện một vết rạn lớn.

Lăng Tiêu cũng bị chấn động, lùi lại nửa bước, nhưng ánh mắt hắn càng thêm rực sáng. “Quả nhiên không làm ta thất vọng!”

U Ảnh Quỷ Tướng dường như bị chọc giận, nó gầm lên một tiếng, toàn thân bùng phát năng lượng âm u. Những vết rạn trên giáp trụ của nó bắt đầu tự phục hồi, và sức mạnh của nó dường như tăng lên một bậc.

“Phá!” Lăng Tiêu không cho nó cơ hội phục hồi hoàn toàn. Hắn lao tới như một mũi tên, thân ảnh hóa thành vô số tàn ảnh. “Chí Tôn Lôi Quyền!” Hắn dùng tốc độ cực hạn, liên tục tung ra hàng chục cú đấm mang theo lôi điện, đánh vào cùng một điểm trên giáp trụ của U Ảnh Quỷ Tướng – chính là vết rạn ban nãy.

Mỗi cú đấm đều mang theo sức mạnh hủy diệt, lôi điện tím vàng gào thét. U Ảnh Quỷ Tướng không kịp phản ứng, chỉ có thể chịu đựng. “Rắc! Rắc! Rắc!” Tiếng giáp trụ xương vỡ vụn vang lên liên hồi. Cuối cùng, một tiếng “Rầm!” lớn, giáp trụ của U Ảnh Quỷ Tướng nát bươm, lộ ra một khối cầu năng lượng màu xanh lục đang tỏa sáng yếu ớt bên trong.

Đó là “Quỷ Hồn Tâm” – hạch tâm năng lượng của U Ảnh Quỷ Tướng. Lăng Tiêu không chần chừ, vươn tay tóm lấy Quỷ Hồn Tâm. Một luồng năng lượng khổng lồ và tinh thuần lập tức bị Chí Tôn Thần Tàng hấp thu. Lăng Tiêu cảm thấy một làn sóng ký ức mơ hồ ập đến, không rõ ràng nhưng lại rất quen thuộc. Hắn nhìn thấy những hình ảnh rời rạc về một ngôi đền cổ kính, một biểu tượng hình xoắn ốc vô cực, và một giọng nói trầm thấp vang vọng: “Vô Cực Điện… chìa khóa…”

Ký ức mơ hồ chợt biến mất, để lại trong Lăng Tiêu sự kinh ngạc và một cảm giác rạo rực khó tả. “Vô Cực Điện… chìa khóa?” Hắn thì thầm. “Những thử thách này… có liên quan đến Vô Cực Điện, và cả ký ức của mình?”

Sau khi U Ảnh Quỷ Tướng bị tiêu diệt, toàn bộ năng lượng âm u trong đại điện lập tức tan biến, thay vào đó là một luồng linh khí trong lành, tinh khiết. Một cánh cửa đá cổ xưa khác từ từ hiện ra ở cuối đại điện, dẫn đến tầng hai mươi mốt.

Lăng Tiêu đứng giữa những tàn tích, ánh mắt rực sáng. Hắn đã hiểu ra một điều: những thử thách này không chỉ là để rèn luyện, mà còn là một phần của quá trình thức tỉnh. Mỗi lần hắn chiến thắng, Chí Tôn Thần Tàng lại hấp thu được năng lượng, và một mảnh ký ức, dù chỉ là rất nhỏ, lại được hé mở.

Hắn nhìn về phía cánh cửa mới, với một quyết tâm sắt đá hơn bao giờ hết. “Vô Cực Điện! Ta sẽ không bỏ qua bất kỳ manh mối nào. Kẻ thù, thân thế, ký ức bị phong ấn… Tất cả sẽ được vén màn. Ta sẽ từng bước vươn lên, cho đến khi trở thành Chí Tôn Vạn Đế, thống ngự vạn giới!”

Bước chân hắn vững vàng, dứt khoát, không một chút do dự. Cánh cửa dẫn lên tầng hai mươi mốt từ từ mở ra, hé lộ một không gian khác, nơi những thử thách mới đang chờ đợi. Lăng Tiêu mỉm cười, nụ cười đầy tự tin và bá đạo, đôi mắt rực sáng. “Đến đây đi! Ta đã sẵn sàng để nghiền nát tất cả!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8