Chí Tôn Vạn Đế
Chương 46
Chương 46: Chí Tôn Đạp Tháp – Long Bảng Chấn Động
Lăng Tiêu bước chân lên tầng mười một, rồi mười hai, mười ba… Cơn chấn động thực sự đang dần hình thành, lan tỏa khắp Vạn Kiếm Môn, và không chỉ dừng lại ở đó. Bên ngoài Thí Luyện Tháp, bầu không khí đã từ ồn ào chuyển sang tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại những tiếng hít thở dồn dập và những ánh mắt kinh hoàng đổ dồn về bảng đá ghi danh. Tên Lăng Tiêu, với con số tầng liên tục nhảy vọt, đã khiến tất cả những kẻ tự xưng là thiên tài phải cúi đầu.
Tầng mười một là một thử thách về tốc độ và sự linh hoạt. Lăng Tiêu đối mặt với hàng chục con Phong Ảnh Thú, những linh thú có tốc độ cực nhanh, thân pháp quỷ mị, thoắt ẩn thoắt hiện. Chúng không có sức công kích quá mạnh, nhưng lại cực kỳ khó nắm bắt, mỗi đòn đánh của chúng đều nhằm vào những điểm yếu chí mạng. Tuy nhiên, đối với Lăng Tiêu, người có Huyết Long Kiếm trong tay và Huyết Mạch Long Thần ẩn tàng, giác quan của hắn đã đạt đến một cấp độ siêu phàm. Hắn không cần nhìn, chỉ cần cảm nhận luồng khí tức dao động trong không gian là đủ. Huyết Long Kiếm vẽ ra những đường cong tuyệt mỹ, mỗi nhát chém đều chính xác đến khó tin, như thể có thể xuyên thủng thời gian và không gian, khóa chặt quỹ đạo của Phong Ảnh Thú. Từng con từng con ngã xuống, hóa thành điểm sáng dung nhập vào cơ thể hắn. Chưa đầy một khắc, tầng mười một đã bị phá vỡ.
Lên tầng mười hai, không gian bỗng trở nên nặng nề, áp lực vô hình đè nén khiến xương cốt kêu răng rắc. Đây là khu vực trọng lực, với những cạm bẫy địa hình hiểm trở và những tảng đá khổng lồ biết di chuyển. Lăng Tiêu vận chuyển Luyện Thể quyết, cơ bắp cuồn cuộn, sức mạnh bùng nổ. Hắn không né tránh, mà dùng chính sức mạnh của mình để đối kháng. Những tảng đá rơi xuống đều bị hắn dùng quyền phá nát, những cạm bẫy dưới chân đều bị hắn dùng tốc độ kinh người vượt qua. Thậm chí, khi một con Địa Long Thú khổng lồ, thân hình làm bằng đá cứng rắn xuất hiện, Lăng Tiêu cũng không ngần ngại, phóng thẳng tới, Huyết Long Kiếm mang theo khí thế khai sơn phá thạch, bổ thẳng vào đầu nó. Tiếng nổ long trời lở đất vang lên, Địa Long Thú gầm thét một tiếng rồi tan vỡ. Lăng Tiêu vẫn đứng thẳng tắp, không hề suy suyển, như một ngọn núi bất diệt.
Tuy nhiên, tầng mười ba mới là thử thách thực sự. Đây là một không gian tràn ngập sương mù ma mị, ẩn chứa ảo ảnh và âm thanh mê hoặc, khiến tinh thần người ta dễ dàng bị lung lay, ý chí bị bào mòn. Đây không phải là chiến đấu bằng sức mạnh đơn thuần, mà là một cuộc chiến của tâm trí. Lăng Tiêu nhắm mắt lại, không nhìn, không nghe, chỉ cảm nhận. Hắn biết, trong sương mù này ẩn chứa một loại Mộng Yêu, chuyên hút cạn tinh thần và năng lượng của người tu luyện. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể Lăng Tiêu khẽ rung động, một luồng khí tức cổ xưa, uy nghiêm tỏa ra, xua tan mọi ảo ảnh, mọi âm thanh mê hoặc. Tinh thần hắn kiên định như đá tảng, không gì có thể lay chuyển. Hắn nhìn thẳng vào tâm điểm của sương mù, nơi một con Mộng Yêu đang ẩn mình, đôi mắt đỏ ngầu. “Ngươi muốn hút cạn tinh thần của ta? Ngươi còn chưa đủ tư cách!” Lăng Tiêu lạnh lùng nói, Huyết Long Kiếm chém ra một đường kiếm khí đỏ rực, xé tan sương mù, xuyên thủng trái tim Mộng Yêu. Tiếng kêu thảm thiết vang lên, Mộng Yêu tan biến. Lăng Tiêu bước tiếp.
Bên ngoài Thí Luyện Tháp, sự tĩnh lặng đã bị phá vỡ bởi những tiếng hít thở gấp gáp và những lời thì thầm kinh ngạc. Trưởng lão Tống Hạo, người đứng đầu Thí Luyện Tháp, giờ đây hai mắt mở to, râu bạc run rẩy. “Tầng mười ba! Hắn… hắn đã phá vỡ tầng mười ba! Ngay cả những thiên tài kiệt xuất nhất của Vạn Kiếm Môn cũng phải mất ít nhất nửa canh giờ để vượt qua tầng đó, mà hắn chỉ dùng chưa đầy mười lăm phút!”
Các đệ tử thiên tài khác, những người từng kiêu ngạo vì thành tích của mình, giờ đây chỉ còn biết im lặng. Long Bảng, biểu tượng của vinh quang và sức mạnh, đang liên tục cập nhật. Tên Lăng Tiêu đã nhảy vọt lên top 50, rồi top 30, top 20… Tốc độ này chưa từng có tiền lệ!
Tầng mười bốn, tầng mười lăm… Lăng Tiêu vẫn tiếp tục tiến lên, mỗi tầng là một thử thách khác nhau, đòi hỏi sự kết hợp của sức mạnh, trí tuệ và ý chí. Hắn đối mặt với các loại linh thú biến dị, các trận pháp cổ xưa, thậm chí là những tàn ảnh của các cường giả đã từng thất bại trong Tháp. Nhưng không gì có thể ngăn cản bước chân hắn. Sức mạnh bị phong ấn trong Chí Tôn Thần Tàng đang dần được thức tỉnh, giúp hắn dễ dàng nhận ra sơ hở của kẻ địch, hóa giải các trận pháp phức tạp, và thậm chí là hấp thụ năng lượng còn sót lại từ các tàn ảnh để tăng cường sức mạnh cho mình.
Khi Lăng Tiêu bước chân lên tầng mười tám, một làn sóng chấn động thực sự quét qua Vạn Kiếm Môn. Long Bảng, vốn chỉ dành cho những cái tên hàng đầu, giờ đây đã xuất hiện tên hắn ở vị trí thứ năm! Đây là vị trí mà một thiên tài của Vạn Long Tông đã giữ vững suốt ba năm qua! Tên hắn, Lăng Tiêu, đã bắt đầu khắc sâu vào tâm trí của mọi người ở Vạn Kiếm Môn, và có lẽ, sẽ sớm vang vọng khắp Huyền Giới.
Trong một mật thất sâu thẳm của Vạn Kiếm Môn, một lão giả tóc bạc phơ, khí tức uy nghiêm như thần, bỗng mở bừng mắt. “Tầng mười tám… Quả nhiên là có kẻ khác nữa đang thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng sao? Hay đây chỉ là một sự trùng hợp?” Giọng nói của ông ta trầm thấp, mang theo một chút kinh ngạc, một chút nghi hoặc, và một chút lo lắng. “Vô Cực Điện… xem ra sắp không yên tĩnh nữa rồi.”
Lăng Tiêu không hề hay biết về những sự chú ý mà hắn đang gây ra. Hắn chỉ biết rằng, mỗi bước đi lên cao hơn trong Thí Luyện Tháp đều giúp hắn cảm nhận rõ hơn về sức mạnh đang chảy trong huyết mạch, về những ký ức mơ hồ đang dần trở nên rõ nét. Hắn biết, tầng mười tám này không phải là giới hạn của mình. Phía trên, còn có những thử thách khắc nghiệt hơn, những bí mật sâu xa hơn đang chờ đợi. Mục tiêu của hắn không chỉ là Long Bảng, mà là vén màn tất cả, tìm ra kẻ thù đã phong ấn hắn, và trở thành Chí Tôn Vạn Đế!
Tầng mười chín, một không gian băng giá, nơi những con Băng Sương Cự Long gầm thét. Lăng Tiêu mỉm cười, đôi mắt sáng rực. “Đến đây đi! Ta sẽ cho các ngươi thấy, thế nào là sức mạnh thực sự!”