Chí Tôn Vạn Đế
Chương 45
Chương 45: Chấn Động Thí Luyện Tháp
Dòng người tấp nập của Vạn Long Thành cuồn cuộn như thủy triều, mỗi bước chân đều mang theo hơi thở của tu luyện giả. Lăng Tiêu hòa mình vào biển người, ngước nhìn những kiến trúc hùng vĩ vươn thẳng lên trời, những tòa tháp tu luyện lơ lửng trên không trung được bao bọc bởi trận pháp lấp lánh. Khí tức linh khí nơi đây đậm đặc gấp bội so với những vùng đất phàm trần hắn từng đi qua, đủ để chứng minh sự phồn thịnh và cường đại của Huyền Giới.
Vạn Long Thành, một trong những đại thành lớn nhất dưới trướng Vạn Long Tông, không hổ danh là nơi tụ hội của thiên tài và cường giả. Từ những thanh niên mang khí chất kiêu ngạo đến những lão già ẩn chứa uy áp thâm trầm, tất cả đều tạo nên một bức tranh sinh động về thế giới tu luyện mà Lăng Tiêu đang dấn thân vào. Hắn cảm nhận được sự rung động của những luồng nguyên khí khác nhau, có phần quen thuộc, có phần hoàn toàn mới lạ. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn cũng khẽ dao động, như đang thích nghi với môi trường mới, đồng thời cũng như đang ‘đánh giá’ những năng lượng xung quanh.
“Thí Luyện Tháp của Vạn Long Tông… Nơi đó sẽ là khởi đầu của ta.” Lăng Tiêu thầm nhủ. Mục tiêu của hắn rất rõ ràng: gây chú ý, nhưng không quá lộ liễu ngay lập tức. Hắn cần một bệ phóng, và Thí Luyện Tháp chính là con đường nhanh nhất để một tu sĩ ngoại lai chứng minh giá trị của mình.
Hắn không vội vàng tìm đến Thí Luyện Tháp ngay. Thay vào đó, Lăng Tiêu dành vài canh giờ đi dạo khắp các con phố, lắng nghe những câu chuyện phiếm từ các quán trà, tửu lâu, thu thập thông tin về Vạn Long Tông, về Thí Luyện Tháp, và đặc biệt là về Thiên Tuyệt Tông – mục tiêu lớn hơn của hắn. Những mảnh ghép thông tin vụn vặt dần kết nối trong tâm trí Lăng Tiêu. Hắn biết rằng, Thí Luyện Tháp không chỉ là nơi kiểm tra thực lực, mà còn là đấu trường danh tiếng, nơi các tông môn lớn nhỏ tuyển chọn đệ tử tiềm năng. Vượt qua một cấp độ nhất định trong Thí Luyện Tháp có thể mang lại danh tiếng, tài nguyên, và thậm chí là cơ hội được các trưởng lão hoặc tông chủ chú ý.
Khi đi ngang qua một sạp hàng bán dược liệu, Lăng Tiêu vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hai thanh niên tu sĩ ăn mặc hoa lệ. “Ngươi nghe gì chưa? Hắc Long Giới Tử của Vạn Long Tông chúng ta lại vừa phá kỷ lục ở tầng thứ mười lăm Thí Luyện Tháp! Đúng là thiên tài hiếm có!”
Một người khác đáp lời, giọng điệu đầy ngưỡng mộ: “Đương nhiên rồi! Hắc Long Giới Tử được mệnh danh là người có khả năng đạt tới tầng hai mươi trong vòng mười năm nữa! Những kẻ ngoại lai muốn vào Vạn Long Tông qua Thí Luyện Tháp chỉ là mơ mộng hão huyền thôi.”
Lăng Tiêu khẽ nhếch mép. Tầng mười lăm? Hắc Long Giới Tử? Dù không biết thực lực của hắn ta đến đâu, nhưng Lăng Tiêu hiểu rằng, để gây được sự chú ý, hắn cần phải làm được điều gì đó vượt trội hơn hẳn. “Tầng hai mươi… có lẽ còn chưa đủ.”
Sau khi đã thu thập đủ thông tin cần thiết, Lăng Tiêu tìm đến nơi đăng ký Thí Luyện Tháp. Đó là một quảng trường rộng lớn, nơi hàng trăm tu sĩ đang xếp hàng chờ đợi, hoặc tụ tập bàn tán. Trung tâm quảng trường là một bia đá cổ kính cao vút, phía trên khắc những hàng chữ cổ xưa. Đây chính là “Long Bảng”, nơi ghi danh những tu sĩ xuất sắc nhất từng vượt qua các tầng Thí Luyện Tháp.
Lăng Tiêu tiến đến quầy đăng ký, nơi một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ đang ngồi thảnh thơi nhắm mắt. Bên cạnh ông là vài đệ tử Vạn Long Tông trẻ tuổi, gương mặt đầy vẻ kiêu căng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn những người đến đăng ký với ánh mắt khinh thường.
“Đăng ký Thí Luyện Tháp.” Lăng Tiêu nói, giọng điệu bình thản.
Một đệ tử trẻ tuổi mở mắt, nhìn Lăng Tiêu từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại ở trang phục bình thường của hắn. “Ngươi là người phương nào? Cảnh giới gì? Thí Luyện Tháp không phải là nơi để kẻ vô danh tiểu tốt muốn thử vận may.”
Lăng Tiêu không để ý đến thái độ khiêu khích của đối phương. “Lăng Tiêu. Cảnh giới… Nguyên Phách Cảnh đỉnh phong.” Hắn cố tình hạ thấp một chút thực lực của mình, hắn đã đột phá đến Nguyên Phách Cảnh đỉnh phong sau khi rời khỏi Di Tích Cổ Thần, nhưng không muốn bộc lộ quá sớm.
Đệ tử kia cười khẩy. “Nguyên Phách Cảnh đỉnh phong? Ngươi nghĩ cảnh giới đó có thể làm nên trò trống gì ở Thí Luyện Tháp của Vạn Long Tông? Kẻ yếu nhất vượt qua tầng một cũng phải là Linh Hải Cảnh sơ kỳ!”
Vị trưởng lão râu bạc khẽ mở mắt, liếc nhìn Lăng Tiêu. “Thôi được, cứ để hắn đăng ký. Thí Luyện Tháp sẽ tự phân biệt được phế vật và thiên tài.” Giọng ông già trầm đục, mang theo chút mệt mỏi nhưng cũng đầy vẻ khinh thường tiềm ẩn.
Đệ tử kia miễn cưỡng đưa cho Lăng Tiêu một tấm lệnh bài bằng ngọc. “Cầm lấy, đây là Thí Luyện Lệnh. Ngươi có một ngày để chuẩn bị, sau đó tự mình vào Thí Luyện Tháp. Khi đi qua cổng, lệnh bài sẽ tự động kích hoạt.”
Lăng Tiêu nhận lấy lệnh bài, không nói thêm lời nào, xoay người rời đi. Hắn biết rõ, sự khinh miệt này chỉ càng củng cố quyết tâm của hắn. Sẽ có lúc, những kẻ này phải hối hận vì đã đánh giá thấp hắn.
Thí Luyện Tháp là một tòa tháp chín mươi chín tầng cao sừng sững, được bao phủ bởi những vân đá cổ kính và luồng linh khí dày đặc. Mỗi tầng đều được trấn giữ bởi một trận pháp riêng biệt, tạo ra những thử thách khác nhau. Lăng Tiêu bước qua cánh cổng đá khổng lồ, Thí Luyện Lệnh trong tay hắn lập tức phát sáng, một luồng năng lượng truyền vào cơ thể hắn, đồng thời cũng ghi nhận sự hiện diện của hắn.
Ngay khi bước vào tầng một, một không gian rộng lớn hiện ra trước mắt Lăng Tiêu. Đó là một khu rừng rậm rạp, ẩm ướt, vang vọng tiếng gầm gừ của mãnh thú. Theo thông tin hắn thu thập được, tầng này sẽ xuất hiện những Huyễn Thú cấp độ Nguyên Phách Cảnh đến Linh Hải Cảnh sơ kỳ, và hắn phải tiêu diệt chúng để mở ra lối đi lên tầng tiếp theo.
Lăng Tiêu hít sâu một hơi. “Bắt đầu thôi.”
Hắn không sử dụng kiếm, mà vận chuyển Nguyên Khí trong cơ thể, tung ra những quyền pháp mạnh mẽ. Với Nguyên Phách Cảnh đỉnh phong, Lăng Tiêu dễ dàng áp chế những Huyễn Thú cấp Nguyên Phách Cảnh. Mỗi đòn quyền của hắn đều mang theo sức mạnh kinh người, những con thú ảo ảnh tan biến thành từng đốm sáng linh khí. Hắn cố gắng kiểm soát sức mạnh, không muốn bộc lộ quá nhiều kỹ năng đặc biệt, chỉ sử dụng những chiêu thức cơ bản nhất nhưng hiệu quả nhất.
Chỉ trong một khắc, Lăng Tiêu đã vượt qua tầng một. Thí Luyện Lệnh trong tay hắn lóe lên, dẫn lối lên tầng hai. Tầng hai là một không gian băng tuyết, những luồng hàn khí thấu xương. Lần này, những Huyễn Thú mang thuộc tính băng xuất hiện, nhưng vẫn không thể ngăn cản bước chân của Lăng Tiêu. Hắn vận chuyển Hỏa Nguyên Khí, hóa giải hàn khí, tiếp tục tiến lên.
Tầng ba, tầng bốn, tầng năm… Lăng Tiêu liên tục vượt qua các tầng. Với kinh nghiệm chiến đấu phong phú và sức mạnh vượt trội so với cảnh giới hắn đang thể hiện, mỗi tầng tháp đều không gây ra quá nhiều khó khăn. Hắn cảm nhận được năng lượng từ Thí Luyện Tháp đang nhẹ nhàng rèn luyện cơ thể và Nguyên Khí của hắn, giúp hắn thích nghi nhanh hơn với môi trường Huyền Giới.
Khi Lăng Tiêu đặt chân lên tầng thứ mười, tốc độ của hắn đã bắt đầu thu hút sự chú ý. Bên ngoài Thí Luyện Tháp, trên Long Bảng, tên của Lăng Tiêu bắt đầu hiện lên ở những vị trí thấp, rồi nhanh chóng leo lên cao. Tầng một, tầng hai, tầng ba… chỉ trong vài nén hương, hắn đã vượt qua tầng thứ mười. Điều này khiến một số đệ tử Vạn Long Tông đang theo dõi Long Bảng phải xì xào bàn tán.
“Lăng Tiêu? Kẻ nào vậy? Tốc độ này… nhanh quá!”
“Nguyên Phách Cảnh đỉnh phong mà có thể vượt qua tầng mười? Hắn chắc chắn là một thiên tài từ các thế lực nhỏ nào đó đến thử vận may.”
Vị trưởng lão râu bạc từng đăng ký cho Lăng Tiêu cũng khẽ nhíu mày. Ông đã ngủ gật, nhưng sự ồn ào của các đệ tử đã đánh thức ông. “Lăng Tiêu? Kẻ vừa đăng ký lúc nãy sao? Hừm, cũng có chút bản lĩnh.”
Lăng Tiêu không quan tâm đến những lời bàn tán bên ngoài. Hắn đang tập trung vào thử thách ở tầng thứ mười. Đây là một không gian đầy rẫy những ảo ảnh. Những hình ảnh về quá khứ, về những kẻ thù cũ, về những người hắn yêu thương, lần lượt hiện ra, cố gắng lay chuyển tâm trí hắn. Nhưng ý chí của Lăng Tiêu đã được tôi luyện qua bao kiếp, qua bao lần sinh tử. Hắn nhắm mắt lại, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn tỏa ra một luồng năng lượng trấn định, giúp hắn thanh lọc tâm trí.
“Ảo ảnh huyễn cảnh… vô dụng với ta.” Hắn mở mắt, đôi mắt lóe lên ánh sáng kiên định. Hắn dùng ý chí mạnh mẽ của mình để phá vỡ từng ảo ảnh một, không để bất kỳ hình ảnh nào ảnh hưởng đến mình.
Chỉ trong thời gian ngắn, Lăng Tiêu đã vượt qua tầng mười. Thí Luyện Lệnh lại phát sáng, dẫn hắn lên tầng mười một. Tốc độ của hắn vẫn không hề suy giảm. Hắn biết, tầng mười lăm mới là ngưỡng mà Hắc Long Giới Tử đã đạt tới. Hắn cần phải vượt qua con số đó, và còn hơn thế nữa, để thực sự gây ra một cơn chấn động đủ lớn, đủ để lọt vào mắt xanh của những cường giả cấp cao của Vạn Long Tông, và xa hơn là Thiên Tuyệt Tông.
Trong tâm trí Lăng Tiêu, hình ảnh về kẻ thù đã phong ấn hắn, về bí mật đằng sau Chí Tôn Thần Tàng vẫn luôn hiển hiện. Mỗi bước đi trong Thí Luyện Tháp không chỉ là thử thách sức mạnh, mà còn là một bước gần hơn đến việc vén màn sự thật. Huyền Giới này tuy rộng lớn và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng chính là nơi ẩn chứa những cơ duyên và manh mối mà hắn cần. Lăng Tiêu mỉm cười, đôi mắt sáng rực. Con đường của một Chí Tôn, vốn dĩ không bao giờ bằng phẳng, nhưng càng khó khăn, càng có thể rèn luyện ý chí và tiềm năng của hắn. Hắn sẽ khiến Long Bảng này phải khắc ghi tên hắn, không chỉ là một kỷ lục, mà là một huyền thoại mới.
Hắn bước chân lên tầng mười một, rồi mười hai, mười ba… Cơn chấn động thực sự đang dần hình thành.