Chí Tôn Vạn Đế
Chương 44

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:37:03 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 44: HUYỀN GIỚI ĐẦU TIÊN BƯỚC

Lăng Tiêu đứng trên một con đường lát đá cổ kính, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời Huyền Giới. Khí tức linh nguyên cuồn cuộn không ngừng rót vào cơ thể hắn, khiến mỗi tế bào đều như được tắm trong suối nguồn sinh mệnh. Đây là một cảm giác hoàn toàn khác biệt so với Phàm Trần. Linh khí nơi đây đậm đặc đến mức có thể hóa thành sương mù, trôi lãng đãng giữa những tòa kiến trúc hùng vĩ, tạo nên một cảnh tượng tựa như tiên cảnh.

Trước mắt hắn là một thành phố khổng lồ, những bức tường thành cao vút, được khắc vẽ vô số phù văn cổ xưa, tỏa ra khí thế trấn áp vạn vật. Đây chính là Vạn Long Thành, một trong những trung tâm lớn nhất của Huyền Giới, nơi hội tụ vô số cường giả và thiên tài. Từng con phố đều tấp nập người qua lại, nhưng không phải là những phàm nhân yếu ớt. Hầu hết đều là tu sĩ, thân mang khí tức bất phàm, có kẻ cưỡi linh thú bay lượn trên không, có kẻ đạp kiếm quang xẹt qua bầu trời, tạo nên một bức tranh sinh động về thế giới tu luyện đỉnh cao.

Lăng Tiêu hít sâu thêm một hơi, cảm nhận sự chấn động trong huyết mạch. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn cũng dường như đang reo vang, cảm nhận được sự phong phú của linh khí nơi đây. Hắn biết, đây chính là nơi hắn cần đến để phát triển, để thức tỉnh sức mạnh chân chính của mình, và để tìm ra kẻ thù đã phong ấn hắn.

“Vạn Long Thành… Thiên Tuyệt Tông…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. Mục tiêu trước mắt của hắn là gia nhập một tông môn mạnh mẽ, nơi có tài nguyên tu luyện dồi dào và công pháp tinh thâm. Thiên Tuyệt Tông, một trong những tông môn hàng đầu được nhắc đến, có lẽ là lựa chọn không tồi.

Bước chân vào Vạn Long Thành, Lăng Tiêu nhanh chóng hòa mình vào dòng người. Hắn nhận ra, dù đã là Hóa Linh Cảnh đỉnh phong ở Phàm Trần, nhưng ở Huyền Giới này, hắn chỉ là một tu sĩ cấp thấp, thậm chí còn chưa đạt đến cảnh giới Phá Hư, một cảnh giới khởi điểm phổ biến ở đây. Hắn cần phải cẩn trọng, nhưng cũng không được sợ hãi.

Hắn đi qua những cửa hàng bán linh dược, pháp khí, công pháp, những nơi mà chỉ cần nhìn sơ qua cũng đủ khiến hắn hoa mắt. Mỗi món đồ đều tỏa ra linh quang rực rỡ, mang theo uy năng không thể xem thường. Giá cả ở đây cũng không hề rẻ. Hắn sờ vào túi trữ vật của mình, bên trong chỉ có một ít linh thạch và một vài vật phẩm nhỏ nhặt thu thập được từ Phàm Trần. Chúng có lẽ không đáng giá ở Huyền Giới này.

“Xem ra, việc đầu tiên là phải kiếm tiền,” Lăng Tiêu nghĩ thầm. “Không có tài nguyên, tu luyện sẽ gặp rất nhiều khó khăn.”

Đột nhiên, một tiếng ồn ào thu hút sự chú ý của hắn. Ở một con phố lớn hơn, một đám người đang tụ tập, chỉ trỏ vào một thanh niên. Thanh niên này, thân mang cẩm bào lụa là, khuôn mặt tràn đầy vẻ kiêu ngạo, đang lớn tiếng quát tháo một lão nhân bán thảo dược bên đường.

“Lão già thối tha! Ngươi dám bán dược liệu giả cho bổn thiếu gia ư? Một cây Huyết Linh Chi rởm mà ngươi dám nói là hàng thượng phẩm?” Thanh niên kia giơ cao một cây nấm đỏ thẫm, ném thẳng xuống đất.

Lão nhân run rẩy, vội vàng quỳ xuống van xin: “Thiếu gia, oan uổng cho lão. Huyết Linh Chi này tuy không phải cực phẩm, nhưng cũng là hàng thật. Lão không dám lừa ngài.”

“Hừ! Còn dám cãi? Ngươi có biết ta là ai không? Ta là Lý Dật, đệ tử nội môn của Vạn Long Tông! Một kẻ ti tiện như ngươi mà dám đắc tội ta, chán sống rồi sao?” Lý Dật khinh miệt nói, chân đá mạnh vào quầy hàng của lão nhân, khiến các loại thảo dược khác văng tung tóe.

Những người xung quanh chỉ dám đứng nhìn, không ai dám can thiệp. Vạn Long Tông là một tông môn lớn trong Vạn Long Thành, thế lực không hề nhỏ. Đệ tử nội môn của họ, dù chỉ là cấp thấp, cũng không phải kẻ phàm thường dám chọc vào. Lăng Tiêu quan sát kỹ, Lý Dật này có tu vi ở Phá Hư Cảnh trung kỳ, không tệ đối với một thanh niên ở Huyền Giới.

“Thôi đi, Lý Dật,” một giọng nói lạnh lùng vang lên. Một thiếu nữ xinh đẹp, thân mặc bạch y, chậm rãi bước tới. Nàng có dung nhan tuyệt mỹ, khí chất thanh tao, tu vi cũng ở Phá Hư Cảnh hậu kỳ, mạnh hơn Lý Dật một bậc.

Lý Dật thấy nàng, sắc mặt hơi biến đổi, nhưng vẫn cố giữ vẻ ngạo mạn: “Ô, thì ra là Lạc Băng Nhi tiểu thư của Lạc gia. Sao vậy, muốn xen vào chuyện của ta sao?”

Lạc Băng Nhi khẽ nhíu mày: “Một cây Huyết Linh Chi không đáng bao nhiêu, cần gì phải làm khó một lão nhân yếu ớt như vậy? Ngươi thân là đệ tử Vạn Long Tông, lại làm ra chuyện này, không sợ làm mất thể diện tông môn sao?”

“Thể diện? Ta làm gì thì mặc ta! Ngươi đừng có quản!” Lý Dật hừ lạnh, nhưng rõ ràng đã có phần kiêng dè. Lạc gia cũng là một thế lực lớn trong thành, không thua kém Vạn Long Tông, thậm chí còn có nhiều tiền bối mạnh mẽ hơn.

Lạc Băng Nhi không đôi co nữa, nàng lấy ra một túi linh thạch, đặt vào tay lão nhân: “Lão nhân, số linh thạch này coi như bồi thường cho ngài và những dược liệu bị hư hại. Ngài mau rời đi đi.”

Lão nhân cảm kích đến rơi nước mắt, liên tục cúi đầu: “Đa tạ tiểu thư, đa tạ tiểu thư!”

Lý Dật thấy Lạc Băng Nhi giúp đỡ, càng thêm tức giận: “Hừ, Lạc Băng Nhi, ngươi cứ làm ra vẻ người tốt đi! Sau này đừng có rơi vào tay ta!” Hắn phất tay áo bỏ đi, không quên lườm Lăng Tiêu một cái khi đi ngang qua, bởi Lăng Tiêu là một trong số ít người dám nhìn thẳng vào hắn nãy giờ.

Lăng Tiêu không để tâm đến ánh mắt khiêu khích của Lý Dật. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát. Đây chính là Huyền Giới, nơi mà quyền lực và địa vị quyết định tất cả. Kẻ mạnh có thể ức hiếp kẻ yếu một cách công khai, và những kẻ yếu ớt chỉ có thể cúi đầu chịu đựng.

“Xem ra, cần phải nhanh chóng tăng cường thực lực,” Lăng Tiêu tự nhủ. “Và tìm hiểu kỹ về Vạn Long Tông này, để tránh những rắc rối không cần thiết.”

Lạc Băng Nhi sau khi giúp lão nhân xong, cũng định rời đi. Nàng liếc nhìn Lăng Tiêu một cái, thấy hắn không có vẻ gì là sợ hãi hay kinh ngạc trước cảnh tượng vừa rồi, chỉ có sự bình tĩnh và suy tư. Ánh mắt hắn sâu thẳm, không giống một thiếu niên mới bước chân vào Huyền Giới. Nàng hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không để tâm quá nhiều, rồi quay người bước đi.

Lăng Tiêu không vội vàng đuổi theo Lạc Băng Nhi. Hắn biết, lúc này hắn chỉ là một kẻ vô danh, không có tư cách để kết giao với những thiên tài danh giá như nàng. Điều hắn cần là thông tin. Hắn tìm đến một tửu quán lớn, nơi mà các tu sĩ thường tụ tập để trao đổi tin tức.

Ngồi ở một góc khuất, Lăng Tiêu gọi một bình rượu và vài món ăn. Hắn tập trung lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh. Không ngoài dự đoán, hắn nghe được rất nhiều tin tức hữu ích.

“Ngươi nghe nói gì chưa? Cuộc tuyển chọn đệ tử của Thiên Tuyệt Tông sắp bắt đầu rồi đấy!”

“Đương nhiên là nghe rồi! Mấy năm nay, Thiên Tuyệt Tông luôn là mục tiêu của vô số thiên tài. Nghe nói lần này có vài yêu nghiệt từ các vùng đất xa xôi cũng sẽ đến tham gia.”

“Đúng vậy. Điều kiện tuyển chọn cực kỳ khắc nghiệt. Phải đạt đến Phá Hư Cảnh, và tuổi tác không vượt quá ba mươi. Quan trọng nhất là phải có thiên phú xuất chúng, vượt qua được khảo hạch của tông môn.”

Lăng Tiêu nhíu mày. Phá Hư Cảnh. Hắn hiện tại vẫn chỉ là Hóa Linh Cảnh đỉnh phong. Mặc dù ở Phàm Trần hắn được coi là thiên tài, nhưng ở Huyền Giới này, tu vi đó là chưa đủ để gia nhập Thiên Tuyệt Tông.

“Tuy nhiên, cũng có một con đường khác,” một tu sĩ khác thì thầm. “Nếu có thể vượt qua Thí Luyện Tháp của Vạn Long Tông, đạt được thành tích nhất định, cũng có thể nhận được lời mời từ các tông môn lớn khác, thậm chí là Thiên Tuyệt Tông.”

Thí Luyện Tháp của Vạn Long Tông? Lăng Tiêu hứng thú. Đây có thể là một cơ hội. Vạn Long Tông tuy không phải là tông môn mạnh nhất, nhưng Thí Luyện Tháp của họ lại là một nơi nổi tiếng để kiểm chứng thực lực. Nếu hắn có thể làm kinh ngạc mọi người ở đó, Thiên Tuyệt Tông có thể sẽ hạ thấp tiêu chuẩn cho hắn.

Hắn cũng nghe được nhiều thông tin về các thế lực khác, về những di tích cổ xưa, và cả những tin đồn về một vài sự kiện bí ẩn đang diễn ra ở Huyền Giới. Mặc dù những tin tức này còn mơ hồ, nhưng chúng khiến Lăng Tiêu cảm thấy một thế giới rộng lớn và phức tạp đang chờ đợi hắn khám phá.

Lăng Tiêu kết thúc bữa ăn, trả tiền bằng vài linh thạch Phàm Trần đã đổi được (với giá thấp hơn hắn mong muốn, nhưng tạm chấp nhận). Hắn rời khỏi tửu quán, trong đầu đã có một kế hoạch rõ ràng.

Việc đầu tiên là nâng cao tu vi lên Phá Hư Cảnh. Với linh khí dồi dào của Huyền Giới và Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể, hắn tin rằng mình có thể đột phá nhanh chóng. Sau đó, hắn sẽ tìm cách tham gia Thí Luyện Tháp của Vạn Long Tông, dùng tài năng của mình để thu hút sự chú ý của Thiên Tuyệt Tông.

Hắn không quên điều cốt lõi: tìm kiếm manh mối về kẻ thù đã phong ấn hắn. Mỗi bước đi, mỗi cuộc gặp gỡ, đều có thể là một mảnh ghép của bức tranh bí ẩn đó. Huyền Giới này tuy đầy rẫy cường giả và hiểm nguy, nhưng cũng là nơi ẩn chứa vô số cơ duyên và bí mật.

Lăng Tiêu ngước nhìn những tòa tháp tu luyện lơ lửng trên không, cảm nhận sự rung động của những luồng khí tức cường đại. Hắn mỉm cười. Con đường của một Chí Tôn, vốn dĩ không bao giờ bằng phẳng. Nhưng càng khó khăn, càng có thể rèn luyện ý chí và tiềm năng của hắn. Huyền Giới, ta đến đây!

Hắn bước đi, bóng dáng hòa vào dòng người tấp nập của Vạn Long Thành, mang theo ngọn lửa khát vọng và một tương lai không thể đoán trước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8