Chí Tôn Vạn Đế
Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:36:22 | Lượt xem: 4

Chương 43: Bước Chân Đầu Tiên Vào Huyền Giới

Lăng Tiêu sải bước trên con đường mòn, mỗi bước đi đều mang theo sự kiên định và khát vọng. Phía sau hắn, vùng đất phàm trần đã khuất xa, chỉ còn lại những ký ức về quá khứ đầy tủi nhục nhưng cũng là nơi hắn đã tìm lại được một phần sức mạnh và ý chí của mình. Giờ đây, hắn đang tiến vào một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới mà hắn chỉ nghe nói đến trong truyền thuyết và những lời đồn đại: Huyền Giới.

Càng đi sâu, không khí càng trở nên thanh khiết, nồng đậm linh khí hơn hẳn. Những ngọn núi trùng điệp vươn cao ngất trời, cây cối xanh tốt đến lạ thường, và thỉnh thoảng, hắn còn cảm nhận được những luồng năng lượng mạnh mẽ lướt qua, ẩn chứa sức mạnh mà các tu sĩ phàm trần không thể nào sánh bằng. Đây chính là Huyền Giới, vùng đất của các cường giả, nơi những tông môn hùng mạnh ngự trị và tài năng được tôn vinh.

Sau vài ngày đường, Lăng Tiêu dừng chân trước một ranh giới tự nhiên khổng lồ. Đó là một dãy núi sừng sững, cao vút mây xanh, tựa như một bức tường thành chắn ngang trời đất. Giữa dãy núi, một con đường đèo uốn lượn hiểm trở, dẫn vào một cổng thành đồ sộ được xây bằng đá xám cổ kính, trên đó khắc những phù văn phức tạp và cổ xưa. Cổng thành có tên là “Thiên Môn Quan”, và đây chính là cửa ngõ chính dẫn vào Huyền Giới.

Trước Thiên Môn Quan, dòng người ra vào tấp nập. Họ đều là những tu sĩ, từ những người trẻ tuổi mang khí chất hăng hái cho đến những lão giả râu tóc bạc phơ toát ra khí thế uy nghiêm. Mỗi người đều có linh lực dao động khác nhau, nhưng rõ ràng là mạnh hơn rất nhiều so với những gì Lăng Tiêu từng thấy ở phàm trần. Hắn nhận ra, cảnh giới cao nhất của phàm trần – Tụ Khí Cảnh, ở đây có lẽ chỉ là cấp độ nhập môn mà thôi.

Lăng Tiêu hòa vào dòng người, quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn cố gắng che giấu khí tức của mình một cách hoàn hảo nhất, không muốn gây sự chú ý không cần thiết. Hắn cần tìm hiểu về thế giới này, về các quy tắc, các thế lực, và đặc biệt là về những manh mối liên quan đến Chí Tôn Thần Tàng và kẻ thù đã phong ấn mình.

Khi đến gần cổng thành, Lăng Tiêu thấy một nhóm binh lính canh gác với trang bị giáp trụ sáng loáng, khí thế hung hãn. Họ không phải binh lính thông thường, mà là những tu sĩ thực thụ, mỗi người ít nhất cũng đạt tới Trúc Cơ Cảnh – một cảnh giới mà ở vùng đất phàm trần, đã đủ để xưng bá một phương.

“Dừng lại!” Một tên lính gác cao lớn, mặt mũi dữ tợn, chặn Lăng Tiêu lại. “Ngươi là ai? Từ đâu đến? Tiến vào Thiên Môn Quan phải nộp lệ phí một viên hạ phẩm linh thạch.”

Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Hắn đã chuẩn bị trước cho việc này. Linh thạch là đơn vị tiền tệ chính ở Huyền Giới, chứa đựng linh khí thuần túy, có thể dùng để tu luyện hoặc giao dịch. Hắn lấy ra một viên hạ phẩm linh thạch từ trong túi trữ vật, đưa cho tên lính.

Tên lính nhận lấy linh thạch, ánh mắt tham lam quét qua Lăng Tiêu, đặc biệt dừng lại ở bộ quần áo có vẻ bình thường của hắn. “Một mình đến? Ngươi có vẻ yếu ớt, lại không có dấu hiệu của tông môn nào. Chẳng lẽ là tán tu từ vùng hoang dã đến đây tìm kiếm cơ duyên?” Hắn cười khẩy, giọng điệu đầy khinh thường.

Lăng Tiêu không nói gì, chỉ giữ vẻ mặt bình tĩnh. Hắn không muốn gây chuyện ngay từ đầu. Nhưng tên lính kia dường như muốn gây khó dễ. Hắn hắng giọng, lại nói: “Thiên Môn Quan không phải nơi ai muốn vào cũng được. Ngươi có bằng chứng thân phận không? Nếu không, phải trải qua kiểm tra căn cốt và tu vi. Hoặc là, nộp thêm mười viên hạ phẩm linh thạch để ta bỏ qua.”

Lăng Tiêu hiểu ra. Đây là kiểu ăn chặn quen thuộc ở bất cứ đâu. Mười viên hạ phẩm linh thạch đối với một tu sĩ mới bước chân vào Huyền Giới có thể không phải là con số nhỏ. Hắn chỉ có thể cười thầm. Kẻ thù của hắn đang ở phía trước, nhưng ngay cả những con chó giữ cửa cũng dám cắn người.

“Ngươi có nghe rõ không, tiểu tử?” Một tên lính khác đứng bên cạnh, cũng hùa theo, tay đặt lên chuôi kiếm, ánh mắt đầy đe dọa. “Mau đưa linh thạch ra, hoặc là bị ném ra ngoài.”

Lăng Tiêu chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén quét qua hai tên lính. Một luồng khí tức vô hình, mỏng manh nhưng đầy áp lực, đột ngột bùng phát từ cơ thể hắn, khiến hai tên lính kia giật mình lùi lại một bước, cảm thấy như bị một ngọn núi đè nặng. Đồng tử của chúng co rụt lại, cảm giác đó chỉ xuất hiện khi đối mặt với cường giả cao hơn chúng ít nhất hai cảnh giới.

“Ta chỉ muốn vào thành.” Giọng Lăng Tiêu trầm thấp, vang lên như tiếng chuông ngân trong tâm trí chúng. “Đừng tự chuốc lấy phiền phức.”

Hai tên lính còn đang kinh hãi, thì một giọng nói trầm ổn vang lên từ phía sau. “Có chuyện gì ồn ào vậy?”

Một lão giả mặc trường bào màu xám, tóc bạc phơ nhưng dáng vẻ cường tráng, bước tới. Ông ta có đôi mắt tinh anh, khí tức thâm sâu khó lường. Hắn đoán, đây chắc chắn là một cao thủ của Thiên Môn Quan, ít nhất cũng đạt tới Kim Đan Cảnh, thậm chí cao hơn.

Hai tên lính lập tức cúi đầu, cung kính nói: “Bẩm chấp sự, có một tán tu muốn vào thành, nhưng không có bằng chứng thân phận, lại không chịu nộp lệ phí.”

Lão giả khẽ hừ lạnh một tiếng, rồi ánh mắt chuyển sang Lăng Tiêu. Ánh mắt ông ta sắc như dao, quét qua toàn thân Lăng Tiêu. Tuy nhiên, dù cố gắng đến mấy, ông ta cũng không thể nhìn thấu được tu vi thật sự của Lăng Tiêu. Điều này khiến lão giả có chút bất ngờ.

“Ồ?” Lão giả nheo mắt. “Không có bằng chứng thân phận, vậy ngươi có dám để lão phu kiểm tra căn cốt không?”

Lăng Tiêu không chút do dự, gật đầu. “Mời tiền bối.”

Lão giả hơi ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của Lăng Tiêu. Ông ta đưa tay ra, một luồng linh lực ôn hòa nhưng đầy quyền năng truyền vào cơ thể Lăng Tiêu. Lăng Tiêu không hề chống cự, để mặc cho linh lực kia thăm dò. Hắn biết, nếu muốn hòa nhập vào thế giới này, đôi khi cần phải bộc lộ một phần thực lực để tránh những rắc rối không đáng có.

Ngay khi linh lực của lão giả tiến vào, một cỗ năng lượng cổ xưa và hùng vĩ trong Chí Tôn Thần Tàng của Lăng Tiêu khẽ rung động, nhưng chỉ thoáng qua rồi ẩn sâu. Tuy nhiên, dù chỉ là một thoáng, nó cũng đủ để khiến lão giả râu tóc bạc phơ run lên bần bật.

“Cái này… cái này là…!” Lão giả thốt lên, ánh mắt kinh hãi xen lẫn kích động nhìn Lăng Tiêu. Ông ta vội vàng thu tay lại, vẻ mặt đầy phức tạp, rồi bất ngờ quay sang hai tên lính. “Hai tên phế vật các ngươi! Mau cút ra xa! Dám vô lễ với khách quý!”

Hai tên lính ngớ người, không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng thấy chấp sự nổi giận, chúng vội vàng cúi đầu xin lỗi rồi ba chân bốn cẳng chạy mất.

Lão giả quay lại nhìn Lăng Tiêu, trong mắt đã không còn chút khinh thường nào, thay vào đó là sự kính trọng và e dè. “Tiểu hữu… không, công tử. Lão phu đường đột, xin thứ lỗi. Không ngờ công tử lại là một nhân vật ẩn thế, lão phu có mắt như mù.”

Lăng Tiêu chỉ cười nhạt. Hắn biết, lão giả này chắc chắn đã cảm nhận được điều gì đó đặc biệt từ Chí Tôn Thần Tàng của hắn, dù chỉ là một phần nhỏ. Hắn không cần phải giải thích nhiều.

“Không sao.” Lăng Tiêu nói. “Ta chỉ là một tán tu đi ngang qua, muốn vào thành để tìm kiếm cơ duyên.”

Lão giả vẫn còn kinh ngạc, nhưng cũng cố gắng che giấu. “Công tử quá khiêm tốn. Với căn cốt và tiềm năng của công tử, chắc chắn không phải là người tầm thường. Xin mời công tử vào thành, lệ phí coi như lão phu mời. Hơn nữa, nếu công tử không chê, lão phu xin được giới thiệu một nơi tu luyện cực tốt, rất phù hợp với công tử.”

“Ồ?” Lăng Tiêu hơi nhướn mày. Đây chính là điều hắn đang tìm kiếm. “Tiền bối có ý gì?”

Lão giả mỉm cười, vẻ mặt đầy thiện chí. “Lão phu là chấp sự của Thiên Môn Quan, cũng là một trưởng lão ngoại môn của Thiên Tuyệt Tông. Thiên Tuyệt Tông chúng ta là một trong ba đại tông môn hàng đầu của Vạn Long Thành, một trong những thành trì lớn nhất của Huyền Giới này. Vừa hay, Thiên Tuyệt Tông đang chiêu mộ đệ tử mới. Với tài năng của công tử, chắc chắn sẽ được ưu tiên.”

Thiên Tuyệt Tông. Vạn Long Thành. Đây chính là cơ hội để Lăng Tiêu bước chân vào thế giới tu luyện rộng lớn hơn, tiếp xúc với các thế lực lớn, và tìm kiếm manh mối sâu hơn về thân thế của mình. Hắn không thể bỏ qua.

“Vậy thì đa tạ tiền bối.” Lăng Tiêu khẽ chắp tay. “Ta xin chấp nhận lời mời.”

Lão giả mừng rỡ. “Tốt! Tốt lắm! Với sự gia nhập của công tử, Thiên Tuyệt Tông chúng ta chắc chắn sẽ có thêm một thiên tài kiệt xuất. Mời công tử đi theo lão phu. Ta sẽ đích thân dẫn công tử đến Vạn Long Thành.”

Lăng Tiêu gật đầu. Hắn đã hiểu. Lão giả này cảm nhận được tiềm năng đáng sợ của hắn, muốn lôi kéo hắn vào tông môn để đổi lấy công lao. Hắn không quan tâm đến những tính toán nhỏ nhặt đó. Điều hắn cần là một bệ phóng, một nơi để hắn có thể phát triển, thu thập thông tin, và đối đầu với những thử thách lớn hơn.

Bước qua Thiên Môn Quan, Lăng Tiêu cảm thấy một làn sóng năng lượng mạnh mẽ hơn hẳn ập đến. Cảnh quan bên trong cũng khác biệt hoàn toàn. Các thành trì nguy nga, những tòa tháp tu luyện lơ lửng trên không, và những luồng khí tức cường đại không ngừng va chạm trong không gian. Đây chính là Huyền Giới chân chính, một thế giới tràn ngập cơ duyên và thử thách.

Hành trình của Chí Tôn Vạn Đế, chính thức bắt đầu từ nơi đây. Vạn Long Thành, Thiên Tuyệt Tông, và vô số thiên tài kiệt xuất khác, tất cả sẽ là bàn đạp để Lăng Tiêu vươn tới đỉnh cao, từng bước vén màn bí mật, và cuối cùng, trở thành vị Chí Tôn thống ngự vạn giới.

Lăng Tiêu hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí tràn đầy trong phổi. Hắn mỉm cười, nụ cười đầy tự tin và kiên định. Kẻ thù của hắn, dù có ẩn mình sâu đến đâu, cũng sẽ không thể thoát khỏi sự truy tìm của hắn. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn đã sẵn sàng cho mọi thử thách.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8