Chí Tôn Vạn Đế
Chương 42
Chương 42: Bước Chân Huyền Giới
Dưới ánh trăng bạc vắt vẻo trên nền trời đêm, một bóng hình lao đi như mũi tên xé gió, để lại phía sau những vệt sáng mờ ảo. Lăng Tiêu, giờ đây đã là một Kim Đan cường giả, cảm nhận rõ rệt sự khác biệt trong từng thớ thịt, từng kinh mạch. Linh lực trong cơ thể cuồn cuộn như đại dương, mỗi hơi thở đều mang theo sức mạnh có thể lay chuyển sơn hà. Vùng đất phàm trần đã trở nên quá nhỏ bé đối với hắn.
Phía Đông, nơi Hãn Hải Vân Sơn sừng sững, là mục tiêu duy nhất trong tầm mắt. Hắn không còn là thiếu niên yếu ớt năm xưa, bị giam cầm trong thân phận phế vật. Giờ đây, hắn là Lăng Tiêu, người đã nghiền nát Lăng Phong kiêu ngạo, người đã chứng minh cho Lăng gia thấy sự hối tiếc tột cùng của họ. Nhưng những điều đó, đối với hắn, chỉ là những bước đệm nhỏ trên con đường vạn trượng.
Tốc độ của Lăng Tiêu nhanh đến kinh người. Chỉ trong vài ngày, hắn đã vượt qua hàng ngàn dặm, bỏ lại sau lưng những thành trấn phàm tục, những ngọn núi quen thuộc của vùng đất Chu Tước quốc. Cảnh vật dần thay đổi, rừng cây trở nên rậm rạp hơn, núi đá hùng vĩ hơn, và đáng chú ý nhất, nồng độ linh khí trong không khí cũng tăng lên đáng kể. Điều này cho thấy hắn đang tiến gần đến ranh giới giữa phàm trần và Huyền Giới.
Cuối cùng, sau một hành trình dài và cô độc, một dãy núi khổng lồ hiện ra trước mắt hắn, vươn mình lên tận mây xanh, tựa như những cột trụ chống đỡ cả bầu trời. Đó chính là Hãn Hải Vân Sơn, nơi được đồn đại là có con đường bí mật dẫn đến Huyền Giới. Từ xa nhìn lại, những đỉnh núi cao ngất bị mây mù bao phủ quanh năm, tạo nên một vẻ đẹp vừa hùng vĩ, vừa huyền bí. Đôi khi, Lăng Tiêu còn có thể cảm nhận được những luồng linh khí cực kỳ tinh khiết bốc lên từ sâu trong lòng núi, mang theo một cảm giác cổ xưa và mạnh mẽ.
“Hãn Hải Vân Sơn… Huyền Giới…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. Hắn biết, nơi đây không chỉ là một con đường, mà còn là một thử thách. Không phải ai cũng có thể vượt qua Hãn Hải Vân Sơn để đặt chân lên Huyền Giới.
Khi Lăng Tiêu tiến sâu hơn vào dãy núi, vẻ đẹp hùng vĩ dần nhường chỗ cho sự nguy hiểm tiềm ẩn. Những cây cổ thụ cao vút che khuất ánh sáng mặt trời, tạo nên một không gian u ám, ẩm ướt. Tiếng gầm gừ của yêu thú vọng lại từ xa, kèm theo những luồng yêu khí nồng đậm. Rõ ràng, nơi đây là lãnh địa của những sinh vật mạnh mẽ hơn nhiều so với những gì hắn từng đối mặt ở phàm trần.
Hắn không vội vàng, mà cẩn trọng di chuyển, dùng linh thức dò xét xung quanh. Kim Đan cảnh giới cho phép hắn cảm nhận được những dao động năng lượng tinh vi nhất. Chỉ một lát sau, hắn phát hiện ra một nhóm tu sĩ khác cũng đang tiến vào sâu trong núi. Họ ăn mặc khác nhau, có vẻ thuộc về các thế lực nhỏ bé từ những quốc gia lân cận, nhưng điểm chung là ánh mắt đầy cảnh giác và tham vọng.
Một trong số đó là một lão giả râu bạc, tu vi khoảng Trúc Cơ hậu kỳ, đang dẫn đầu một nhóm ba thanh niên. Lão ta dường như là người có kinh nghiệm, liên tục nhắc nhở đồ đệ của mình.
“Các ngươi phải cẩn thận! Hãn Hải Vân Sơn không phải nơi tầm thường. Nơi đây ẩn chứa vô số cơ duyên, nhưng cũng có vô vàn nguy hiểm. Chúng ta đang tìm kiếm Lục Diệp Linh Chi, một linh dược quý giá có thể giúp các ngươi đột phá Kim Đan. Nhưng đừng quên, mục tiêu cuối cùng của chúng ta là tìm ra Lạc Nhật Động Thiên, con đường dẫn đến Huyền Giới!” Lão giả trầm giọng nói, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn những bóng người khác đang di chuyển trong rừng.
Lăng Tiêu không muốn gây sự chú ý, hắn chọn một con đường ít người qua lại hơn. Hắn biết, càng ít tương tác, càng ít rắc rối. Tuy nhiên, sự yên bình không kéo dài được lâu. Khi hắn đi ngang qua một vách núi đá dựng đứng, một luồng sát khí đột nhiên ập đến.
“Gầm!”
Một con Cự Thạch Viên khổng lồ, cao hơn ba trượng, toàn thân được bao phủ bởi lớp lông cứng như đá, lao ra từ trong hang động. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu, nhe ra bộ răng nanh sắc nhọn. Con yêu thú này có tu vi tương đương với Kim Đan sơ kỳ, một kẻ địch không hề dễ đối phó đối với bất kỳ tu sĩ phàm trần nào.
Lăng Tiêu nhíu mày. Hắn không ngờ lại gặp phải một yêu thú mạnh mẽ như vậy ngay tại ngoại vi Hãn Hải Vân Sơn. Con Cự Thạch Viên gầm lên một tiếng nữa, vung nắm đấm khổng lồ mang theo kình phong mãnh liệt đánh thẳng vào Lăng Tiêu.
Tốc độ của con yêu thú nhanh đến bất ngờ, nhưng đối với Lăng Tiêu, nó vẫn còn quá chậm. Hắn khẽ lắc người, dễ dàng né tránh đòn tấn công. Cùng lúc đó, trong lòng bàn tay hắn, một đạo kiếm khí màu xanh lam bỗng nhiên ngưng tụ.
“Kiếm Khí Trảm!”
Kiếm khí sắc bén xé tan không khí, như một tia chớp xanh lao thẳng vào ngực con Cự Thạch Viên. Lớp lông cứng như đá của nó không thể chống đỡ nổi uy lực của kiếm khí Kim Đan. Một tiếng rít đau đớn vang lên, con yêu thú lảo đảo lùi lại, một vết chém sâu hoắm hiện ra trên ngực nó, máu tươi tuôn ra xối xả.
Lăng Tiêu không cho nó cơ hội phản công. Hắn phi thân tới, tốc độ nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh. Một chưởng ấn mang theo linh lực cuồn cuộn đánh thẳng vào đầu con Cự Thạch Viên. “Rầm!” Một tiếng nổ vang lên, đầu của con yêu thú nổ tung, thân thể khổng lồ đổ rạp xuống đất, bụi đất bay mù mịt.
Toàn bộ quá trình chiến đấu chỉ diễn ra trong chớp mắt. Lăng Tiêu thậm chí còn chưa sử dụng hết mười phần sức mạnh. Đây chính là sự khác biệt giữa Kim Đan cường giả và những tu sĩ cấp thấp hơn. Hắn hờ hững liếc nhìn thi thể yêu thú, lấy ra một viên yêu đan màu xám tro, sau đó tiếp tục hành trình.
Không lâu sau, hắn tìm thấy một khe nứt bí mật được che giấu khéo léo sau một thác nước đổ xuống. Nơi đây linh khí cực kỳ nồng đậm, thậm chí còn có một chút linh khí hỗn độn, cho thấy nó là một cánh cửa không gian dẫn đến một thế giới khác. Đây chính là Lạc Nhật Động Thiên mà các tu sĩ phàm trần vẫn đồn đại.
Lăng Tiêu không chút do dự, bước thẳng vào khe nứt. Một cảm giác bị kéo giãn mạnh mẽ ập đến, không gian xung quanh xoắn vặn, cảnh vật trở nên mờ ảo. Hắn cảm thấy như thể mình đang đi xuyên qua một đường hầm thời không vô tận. May mắn thay, với thể chất Kim Đan và Chí Tôn Thần Tàng ẩn chứa trong cơ thể, hắn không hề cảm thấy khó chịu, trái lại còn có một cảm giác quen thuộc kỳ lạ, như thể hắn đã từng trải qua điều này vô số lần trong một kiếp sống nào đó.
Sau một khoảnh khắc dài như vô tận, thân thể Lăng Tiêu bỗng nhẹ bẫng. Hắn rơi xuống một vùng đất mềm mại, xanh mướt. Khi hắn đứng dậy, cảnh tượng trước mắt khiến hắn phải hít sâu một hơi.
Không khí trong lành và mát mẻ, mang theo một nồng độ linh khí tinh khiết gấp hàng trăm lần so với phàm trần. Cây cối ở đây cao lớn đến kinh ngạc, tán lá rậm rạp che phủ cả bầu trời, mỗi chiếc lá đều phát ra ánh sáng lung linh mờ ảo. Dòng suối chảy róc rách không phải là nước bình thường, mà là linh dịch cô đọng. Những bông hoa dại ven đường cũng không phải phàm vật, mà là những linh thảo tỏa hương thơm ngát, mang theo dược lực dồi dào. Trên bầu trời, những đám mây ngũ sắc lững lờ trôi, và đôi khi, Lăng Tiêu còn có thể thấy những sinh vật bay lượn với hình dáng kỳ lạ, mang theo linh quang rực rỡ.
Đây chính là Huyền Giới! Một thế giới hoàn toàn khác biệt, nơi linh khí dồi dào đến mức có thể cảm nhận được bằng mắt thường, nơi thiên tài địa bảo không còn là truyền thuyết mà hiện diện khắp nơi, nơi cường giả chân chính mới là kẻ thống trị.
Lăng Tiêu cảm thấy một làn sóng năng lượng quen thuộc khẽ dao động từ sâu trong cơ thể, đó là Chí Tôn Thần Tàng. Dường như, ở Huyền Giới này, Thần Tàng có một sự cộng hưởng nào đó, cho thấy nguồn gốc của nó có thể liên quan đến nơi đây, hoặc thậm chí là những thế giới cao cấp hơn.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống động của thế giới mới. Mục tiêu của hắn vẫn không thay đổi: tìm kiếm kẻ thù đã phong ấn sức mạnh và ký ức của hắn, khám phá bí mật của Chí Tôn Thần Tàng, và vươn lên đỉnh cao của vạn giới. Kim Đan cảnh giới, ở phàm trần là cực hạn, nhưng ở Huyền Giới này, e rằng chỉ là một khởi đầu khiêm tốn.
“Huyền Giới… Ta đã đến rồi.” Lăng Tiêu mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin và khát vọng. “Kẻ thù của ta, hãy đợi đấy. Ta sẽ sớm tìm ra các ngươi.”
Hắn phóng linh thức ra xa, cảm nhận được những luồng khí tức mạnh mẽ từ phía chân trời. Nơi đó, có lẽ là một thành trấn, một tông môn lớn, hoặc một khu vực tập trung các tu sĩ. Đó sẽ là điểm dừng chân đầu tiên của hắn ở Huyền Giới, nơi hắn sẽ bắt đầu hành trình tranh bá, bộc lộ tài năng, và từng bước vén màn bí mật về thân thế thật sự của mình.
Con đường phía trước còn dài, nhưng Lăng Tiêu không hề e ngại. Hắn đã thoát khỏi xiềng xích phàm trần, và giờ đây, hắn sẽ chinh phục Huyền Giới, tiến tới Đại Giới, và cuối cùng, trở thành Chí Tôn Vạn Đế, vĩnh hằng bất diệt.
Với ánh mắt kiên định, Lăng Tiêu sải bước về phía trước, hòa mình vào thế giới mới đầy hứa hẹn và thử thách.