Chí Tôn Vạn Đế
Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:34:00 | Lượt xem: 5

CHƯƠNG 39: BÍ CẢNH TRUI RÈN – THỨC TỈNH TINH HOA

Lăng Tiêu bước đi trong Thiên Kiếm Bí Cảnh, mỗi bước chân đều cẩn trọng nhưng tràn đầy quyết tâm. Không khí nơi đây mang theo một vẻ cổ xưa, tĩnh mịch nhưng ẩn chứa vô vàn nguy hiểm. Những cây cổ thụ cao vút vươn mình lên trời, thân cây to lớn đến mức phải cần hàng chục người ôm mới xuể, cành lá rậm rạp che phủ cả bầu trời, khiến ánh sáng mặt trời khó lòng xuyên qua. Dưới tán cây, các loại thực vật kỳ lạ mọc um tùm, có những loài phát ra ánh sáng mờ ảo, có loài lại tỏa ra mùi hương mê hoặc, tất cả đều là dấu hiệu của một vùng đất chưa từng bị con người khám phá triệt để.

Linh khí trong bí cảnh đặc biệt nồng đậm, tinh thuần hơn hẳn bên ngoài. Lăng Tiêu cảm nhận được từng luồng linh khí len lỏi vào kinh mạch, nuôi dưỡng cơ thể hắn. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn như một cái động không đáy, không ngừng hấp thu và tinh luyện những luồng linh khí đó, biến chúng thành năng lượng thuần túy của riêng hắn. Dù chỉ mới thức tỉnh một phần nhỏ, nhưng sự hiện diện của Thần Tàng đã khiến tốc độ tu luyện của Lăng Tiêu tăng lên gấp bội, và khả năng cảm nhận nguy hiểm của hắn cũng trở nên nhạy bén phi thường.

Hắn biết, Thiên Kiếm Bí Cảnh không chỉ có linh khí nồng đậm mà còn là nơi trú ngụ của vô số yêu thú cường đại và những cơ duyên hiếm có. Chính vì thế, hắn không hề chậm trễ, mà tiếp tục tiến sâu hơn. Mục tiêu của hắn không chỉ là tôi luyện bản thân, mà còn là tìm kiếm những manh mối về thân thế bí ẩn của mình, và quan trọng hơn cả, là kẻ thù đã phong ấn sức mạnh và ký ức của hắn.

Đột nhiên, một tiếng gầm rống vang vọng, xé tan sự tĩnh mịch của khu rừng. Tiếng gầm mang theo một áp lực mạnh mẽ, khiến những cây cối xung quanh cũng khẽ rung chuyển. Lăng Tiêu lập tức dừng lại, ánh mắt sắc bén nhìn về phía phát ra âm thanh. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức hung hãn đang lao tới với tốc độ kinh người.

Một con Huyết Báo Cự Trảo xuất hiện. Con yêu thú này có kích thước khổng lồ, thân hình phủ đầy lông đen bóng, trên mỗi móng vuốt đều có một lớp vảy đỏ sẫm như máu, sắc bén như lưỡi đao. Đôi mắt nó đỏ rực, tỏa ra sát khí nồng nặc. Đây là một con yêu thú cấp bốn, tương đương với tu sĩ cảnh giới Tụ Linh tầng thứ tư hoặc thứ năm, mạnh hơn rất nhiều so với những yêu thú mà Lăng Tiêu từng đối mặt.

Huyết Báo Cự Trảo không nói nhiều lời, vừa xuất hiện đã lao thẳng về phía Lăng Tiêu, tốc độ nhanh như tia chớp, chỉ để lại một vệt mờ ảo trong không khí. Móng vuốt của nó xé gió, tạo ra những âm thanh rít gào chói tai, nhắm thẳng vào yết hầu của Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu không hề hoảng sợ. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho những cuộc đối đầu như thế này. Hắn hít sâu một hơi, toàn thân chấn động, linh lực trong đan điền bùng phát, dồn vào hai nắm đấm. Hắn không né tránh, mà tung ra một quyền đón đỡ trực diện.

“Phá Sơn Quyền!”

Nắm đấm của Lăng Tiêu va chạm mạnh mẽ với móng vuốt của Huyết Báo Cự Trảo. Một tiếng nổ lớn vang lên, mặt đất dưới chân cả hai đều nứt toác. Lăng Tiêu cảm thấy một lực phản chấn cực mạnh truyền đến, khiến cánh tay hắn tê rần, nhưng hắn vẫn đứng vững như bàn thạch. Huyết Báo Cự Trảo cũng bị đẩy lùi lại vài bước, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ kinh ngạc. Nó không ngờ một nhân loại nhỏ bé lại có thể chống đỡ được đòn tấn công của nó.

Trong khoảnh khắc đó, Lăng Tiêu không ngừng lại. Hắn vận dụng “Vô Ảnh Bộ”, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện, lướt qua bên cạnh Huyết Báo Cự Trảo, tránh né những cú vồ tiếp theo. Hắn biết, đối đầu trực diện với yêu thú có sức mạnh nhục thể vượt trội là không khôn ngoan. Hắn phải tìm ra sơ hở của nó.

Trong lúc di chuyển, Lăng Tiêu quan sát kỹ lưỡng Huyết Báo Cự Trảo. Hắn nhận thấy, mặc dù nó có sức mạnh và tốc độ khủng khiếp, nhưng lại có một điểm yếu nhỏ ở phần bụng, nơi lớp lông có vẻ mỏng hơn. Hắn quyết định đánh vào đó.

“Hỏa Long Kiếm Quyết!”

Lăng Tiêu rút ra thanh kiếm ngắn bên hông, linh lực tuôn trào, ngọn lửa đỏ rực bùng lên bao phủ lấy lưỡi kiếm. Hắn thi triển kiếm pháp, tạo ra một ảo ảnh hỏa long lao thẳng vào Huyết Báo Cự Trảo. Con yêu thú gầm lên giận dữ, vung móng vuốt cản phá. Mặc dù Hỏa Long Kiếm Quyết chỉ là một chiêu thức kiếm pháp cơ bản, nhưng dưới sự gia trì của Chí Tôn Thần Tàng, uy lực của nó đã tăng lên gấp mấy lần, ngọn lửa mang theo một sức nóng hủy diệt.

Huyết Báo Cự Trảo bị ngọn lửa thiêu đốt, lớp lông trên móng vuốt bị cháy xém, để lại những vết bỏng rát. Nó rít lên đau đớn, nhưng không vì thế mà lùi bước, ngược lại càng trở nên hung hãn hơn. Nó lại lao tới, lần này không chỉ dùng móng vuốt mà còn há to miệng, lộ ra hàm răng sắc nhọn như dao cạo, nhắm vào Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu biết đây là cơ hội tốt nhất. Hắn không đối mặt trực diện, mà lợi dụng tốc độ và sự linh hoạt của Vô Ảnh Bộ, lướt qua dưới bụng con yêu thú. Ngay khi Huyết Báo Cự Trảo chuẩn bị cắn xuống, hắn đã ở dưới bụng nó, tung ra một chiêu tất sát.

“Chí Tôn Đoạt Hồn Trảo!”

Đây là một chiêu thức Lăng Tiêu lĩnh ngộ được từ những mảnh ký ức vụn vặt và sự hướng dẫn mơ hồ của Chí Tôn Thần Tàng. Mặc dù chưa hoàn chỉnh, nhưng nó mang theo một chút khí tức của Chí Tôn, có khả năng trực tiếp công kích linh hồn và phá hủy kết cấu cơ thể từ bên trong. Bàn tay hắn phát ra một luồng ánh sáng đen kịt, mang theo một lực hút mạnh mẽ, xuyên thẳng vào lớp da mỏng ở bụng Huyết Báo Cự Trảo.

Một tiếng rống thê lương vang lên, không phải tiếng gầm giận dữ mà là tiếng kêu của sự đau đớn tột cùng. Huyết Báo Cự Trảo cứng đờ người, đôi mắt đỏ rực dần trở nên xám xịt, sức sống nhanh chóng rút đi. Chiêu Đoạt Hồn Trảo không chỉ phá hủy nội tạng của nó mà còn làm tổn thương đến linh hồn yêu thú, khiến nó không thể chống cự.

Con Huyết Báo Cự Trảo khổng lồ đổ sụp xuống đất, thân thể co giật vài cái rồi bất động. Lăng Tiêu thở hổn hển, thu lại năng lượng. Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể đã tiêu hao đáng kể, nhưng đồng thời, một luồng cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể. Hắn vừa chiến đấu với một đối thủ mạnh hơn mình, và đã giành chiến thắng.

Kiểm tra thi thể Huyết Báo Cự Trảo, Lăng Tiêu lấy ra một viên yêu đan màu đỏ thẫm từ trong đầu nó. Yêu đan tỏa ra một năng lượng thuần túy, có giá trị rất lớn đối với tu sĩ. Hắn cất nó vào túi trữ vật, sau đó lại cẩn thận lột lấy bộ da và móng vuốt của con yêu thú. Đây đều là những vật liệu quý giá, có thể bán lấy linh thạch hoặc dùng để chế tạo pháp khí.

Trong lúc thu thập chiến lợi phẩm, Lăng Tiêu đột nhiên cảm nhận được một luồng dao động năng lượng yếu ớt từ dưới lòng đất, ngay tại vị trí Huyết Báo Cự Trảo vừa nằm. Hắn khẽ nhíu mày, dùng tay gạt bỏ lớp lá cây và đất đá. Bên dưới, hắn phát hiện ra một khe nứt nhỏ, từ đó một làn sương mờ màu xanh lá cây nhạt bay lên.

Lăng Tiêu cẩn thận đưa tay lại gần. Cảm giác mát lạnh và tinh khiết lan tỏa khắp đầu ngón tay. “Đây là… Linh Dịch?” Hắn thầm thì. Linh Dịch là một loại vật chất cực kỳ quý hiếm, được hình thành từ linh khí nồng đậm tích tụ qua hàng ngàn năm, có tác dụng tăng cường tu vi và thanh tẩy kinh mạch. Một giọt Linh Dịch có thể sánh ngang với hàng chục viên đan dược thông thường.

Hắn không ngờ lại tìm thấy thứ này. Có lẽ Huyết Báo Cự Trảo đã canh giữ nơi này, hoặc chính nó cũng đang hấp thu Linh Dịch để tăng cường sức mạnh. Lăng Tiêu nhìn sâu vào khe nứt, bên trong là một cái hốc nhỏ, nơi một vũng Linh Dịch nhỏ đang lấp lánh ánh xanh. Hắn thận trọng dùng bình ngọc để thu thập Linh Dịch, không bỏ sót một giọt nào. Khoảng một chén Linh Dịch đã được thu thập, đủ để hắn sử dụng trong một thời gian dài.

Lăng Tiêu cảm thấy may mắn. Trận chiến vừa rồi không chỉ giúp hắn tôi luyện kỹ năng chiến đấu mà còn mang lại một món hời lớn. Hắn ngồi xuống, không vội tiếp tục hành trình. Hắn cần nghỉ ngơi và hấp thu một chút Linh Dịch để khôi phục linh lực và củng cố tu vi.

Hắn lấy ra một giọt Linh Dịch, cẩn thận nuốt vào. Ngay lập tức, một luồng năng lượng tinh thuần và mạnh mẽ lan tỏa khắp cơ thể, thấm nhuần vào từng kinh mạch, tế bào. Linh lực tiêu hao nhanh chóng được bổ sung, thậm chí còn có dấu hiệu tăng trưởng. Cảnh giới Tụ Linh tầng thứ ba của hắn trở nên vững chắc hơn, và hắn cảm nhận được rào cản của tầng thứ tư dường như đã lỏng lẻo hơn một chút.

Trong lúc hấp thu Linh Dịch, Lăng Tiêu bất chợt cảm thấy Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể rung động mạnh mẽ hơn. Một mảnh ký ức vụn vặt chợt lóe lên trong đầu hắn, không rõ ràng nhưng lại mang theo một hình ảnh mơ hồ về một chiến trường cổ xưa, nơi có vô số cường giả đang giao tranh, và một bóng hình cao lớn đứng sừng sững giữa bầu trời, tỏa ra uy áp kinh thiên động địa. Ngay sau đó, hình ảnh tan biến, để lại một cảm giác nhức nhối trong đầu Lăng Tiêu.

Hắn biết, đây là dấu hiệu cho thấy Chí Tôn Thần Tàng đang dần thức tỉnh sâu hơn. Mỗi khi hắn đối mặt với nguy hiểm, chiến đấu đến giới hạn, hoặc gặp phải cơ duyên hiếm có, Thần Tàng lại phản ứng, giúp hắn đột phá hoặc khôi phục thêm một phần ký ức. Tuy nhiên, những ký ức này vẫn còn quá mơ hồ, như những mảnh ghép chưa thể ráp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.

Lăng Tiêu thở dài, hắn càng ngày càng tò mò về thân phận thật sự của mình, và về Tổ Chức hoặc thế lực đã phong ấn hắn. Những kẻ đó chắc chắn không phải là những kẻ yếu ớt, nếu không thì sao lại có thể phong ấn một “Chí Tôn Thần Tàng” mạnh mẽ đến vậy?

Nghỉ ngơi xong, Lăng Tiêu đứng dậy, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Thiên Kiếm Bí Cảnh chỉ là bước khởi đầu, là nơi tôi luyện để hắn có đủ sức mạnh đối mặt với những thử thách lớn hơn. Hắn phải nhanh chóng nâng cao thực lực, không ngừng tìm kiếm những cơ duyên, và từng bước vén màn bí mật về quá khứ của mình.

Hắn lại một lần nữa cất bước, thân ảnh hòa vào bóng tối của khu rừng rậm. Phía trước hắn, con đường còn dài, nhưng mỗi bước đi đều mang theo ý chí sắt đá của một người đang trên hành trình trở thành Chí Tôn Vạn Đế.

Thiên Kiếm Bí Cảnh, ta đến đây!

Trong sâu thẳm bí cảnh, một đôi mắt vàng kim lóe lên trong bóng tối, nhìn về hướng Lăng Tiêu vừa đi qua. Một tiếng thở dài khẽ vang lên, mang theo vẻ ưu tư và chút hy vọng mờ nhạt.

“Thần Tàng… rốt cuộc cũng bắt đầu thức tỉnh… Vạn giới sắp có biến động lớn rồi…”

Âm thanh đó nhanh chóng chìm vào hư vô, như chưa từng tồn tại, chỉ để lại sự tĩnh mịch bao trùm khu rừng cổ xưa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8