Chí Tôn Vạn Đế
Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:33:18 | Lượt xem: 5

Chương 38: Thanh Vân Môn Đệ Tử

Cất kỹ viên Thiên Cực Thạch vào túi trữ vật, Lăng Tiêu không khỏi mỉm cười. Bí cảnh này quả nhiên không làm hắn thất vọng. Đây chỉ là khởi đầu, con đường phía trước còn dài, và hắn biết rằng những cơ duyên lớn hơn, những thử thách cam go hơn vẫn đang chờ đợi hắn.

Với nguồn thu hoạch đáng kể này, Lăng Tiêu cảm thấy tràn đầy tự tin. Hắn rời khỏi hang động, lại một lần nữa hòa mình vào khu rừng rậm. Mặc dù đã có những thu hoạch ban đầu, nhưng hắn biết rằng, hành trình của hắn trong Thiên Kiếm Bí Cảnh chỉ mới bắt đầu. Mục tiêu của hắn không chỉ là thu thập tài nguyên, mà còn là khám phá bí mật, tôi luyện bản thân, và bước tiếp trên con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế.

Ánh mắt hắn kiên định, thân ảnh vững vàng, tiếp tục tiến sâu vào những vùng đất chưa được khám phá của Thiên Kiếm Bí Cảnh.

Rừng rậm Thiên Kiếm Bí Cảnh quả nhiên không hổ danh là một trong những bí cảnh cổ xưa nhất của Đại Hoang giới. Cây cối nơi đây cao vút tận trời, thân cây to lớn đến mức phải hàng chục người ôm mới xuể, cành lá rậm rạp che khuất ánh sáng mặt trời, khiến cả khu rừng chìm trong một màu xanh thẫm u tối. Những loài thực vật kỳ dị với hình thù quái lạ mọc khắp nơi, tỏa ra từng luồng linh khí nhàn nhạt. Thỉnh thoảng, từ sâu thẳm khu rừng lại vọng ra tiếng gầm rống của yêu thú, khiến không khí càng thêm căng thẳng, kích thích.

Lăng Tiêu vận chuyển Lăng Thiên Quyết, từng bước chân nhẹ nhàng lướt qua lớp lá mục và rễ cây chằng chịt. Ngũ quan của hắn đã được cường hóa đến mức kinh người, mọi động tĩnh dù là nhỏ nhất trong phạm vi vài trăm trượng đều không thể thoát khỏi cảm giác của hắn. Hắn không vội vã, mà thận trọng thăm dò từng ngóc ngách, bởi hắn biết, trong bí cảnh này, cơ duyên và nguy hiểm luôn song hành.

Chẳng bao lâu sau, một mùi hương thơm ngát, tươi mát đột nhiên xộc vào mũi Lăng Tiêu. Hắn dừng lại, ánh mắt lóe lên tinh quang. Mùi hương này rất đặc biệt, không giống bất kỳ loài hoa cỏ thông thường nào, mà ẩn chứa một luồng sinh cơ mãnh liệt, tựa như có thể thanh lọc tâm hồn. Hắn nương theo mùi hương, di chuyển nhanh hơn, xuyên qua một bụi cây rậm rạp.

Trước mắt hắn là một khe suối nhỏ trong vắt, nước chảy róc rách, trên bờ suối mọc lên một khóm cây nhỏ với những chiếc lá xanh biếc như ngọc bích, và trên mỗi chiếc lá lại đọng một giọt sương trong suốt, lấp lánh như châu ngọc. Đó chính là Tịch Tinh Thảo, một loại linh thảo trân quý có khả năng tẩm bổ nguyên thần, tăng cường khả năng cảm ngộ, cực kỳ hữu ích cho các tu sĩ cảnh giới Linh Hải Kỳ trở xuống.

Nhưng không chỉ có Tịch Tinh Thảo, bên cạnh khóm linh thảo, một con yêu thú hình thù kỳ dị đang say ngủ. Con yêu thú này toàn thân được bao phủ bởi lớp vảy màu xanh lục, đôi mắt nhắm nghiền nhưng vẫn tỏa ra một luồng khí tức hung hãn. Đó là Bích Lân Mãng, một yêu thú cấp hai, tương đương với tu sĩ Linh Hải Cảnh trung kỳ. Nó đang cuộn mình quanh một cây Tịch Tinh Thảo lớn nhất, hiển nhiên là đang bảo vệ linh thảo này.

Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Đối phó với Bích Lân Mãng không khó, nhưng hắn không muốn gây ra tiếng động quá lớn, kẻo thu hút sự chú ý của những tu sĩ khác hoặc yêu thú mạnh hơn trong bí cảnh. Hắn rút Thiên Kiếm ra, kiếm quang lấp lánh như một dải ngân hà thu nhỏ. Hắn vận chuyển Linh Thiên Quyết, toàn thân bao phủ một tầng linh lực nhàn nhạt, thân pháp khẽ động, hóa thành một đạo tàn ảnh lao về phía Bích Lân Mãng.

Bích Lân Mãng dường như cảm nhận được nguy hiểm, đôi mắt xanh lục đột ngột mở ra, rống lên một tiếng chói tai, cái đuôi khổng lồ quét ngang, mang theo sức mạnh kinh người muốn đập nát Lăng Tiêu. Nhưng Lăng Tiêu đã nhanh hơn một bước, hắn lách mình né tránh, thân hình linh hoạt như chim én, Thiên Kiếm trong tay vung lên, một đường kiếm quang sắc bén như tia chớp xé toạc không khí, trực tiếp nhắm vào yếu điểm của Bích Lân Mãng – thất tấc.

Một tiếng rít thảm thiết vang lên, Bích Lân Mãng giãy giụa kịch liệt, thân hình khổng lồ đập phá xung quanh, làm gãy đổ mấy cây cổ thụ. Nhưng kiếm ý của Lăng Tiêu đã xuyên thủng vảy rắn cứng rắn nhất, đâm thẳng vào vị trí yếu hại. Chỉ trong vài hơi thở, Bích Lân Mãng đã ngừng giãy giụa, thân hình mềm oặt, không còn sức sống.

Lăng Tiêu thu kiếm, gương mặt không chút biểu cảm. Hắn nhanh chóng thu thập Tịch Tinh Thảo vào túi trữ vật, sau đó cắt lấy nội đan và một ít vảy của Bích Lân Mãng. Nội đan của yêu thú cấp hai cũng là vật liệu tu luyện khá tốt, còn vảy rắn có thể dùng để chế tạo giáp trụ hoặc pháp khí phòng ngự.

Ngay khi hắn vừa thu dọn xong, một tiếng cười lớn đột nhiên vang lên từ phía sau lưng hắn.

“Ha ha ha! Quả nhiên là có thu hoạch! Tiểu tử này vận khí không tệ, lại tìm được Tịch Tinh Thảo và giết được Bích Lân Mãng!”

Lăng Tiêu quay đầu lại, thấy ba bóng người đang từ trong bụi cây rậm rạp bước ra. Ba người này đều mặc trang phục màu xanh da trời có thêu hình đám mây trắng, hiển nhiên là đệ tử của một tông môn. Người đi đầu là một thanh niên ước chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, tướng mạo khá tuấn tú nhưng ánh mắt lại lộ vẻ kiêu căng, ngạo mạn. Hắn mang theo một thanh trường kiếm sau lưng, khí tức trên người đạt tới Linh Hải Cảnh hậu kỳ. Hai người đi sau hắn yếu hơn một chút, đều ở Linh Hải Cảnh trung kỳ.

Lăng Tiêu nhận ra trang phục của họ. Đó là đệ tử của Thanh Vân Môn, một trong ba tông môn lớn nhất của Đại Hoang giới. Thanh Vân Môn nổi tiếng với các công pháp kiếm đạo, và thường xuyên phái đệ tử ưu tú vào Thiên Kiếm Bí Cảnh để tôi luyện.

Thanh niên kiêu ngạo kia bước đến gần, ánh mắt quét qua Lăng Tiêu với vẻ khinh thường rõ rệt. Hắn ta nhìn túi trữ vật trong tay Lăng Tiêu, cười nhạt nói: “Tiểu huynh đệ, vận may của ngươi không tệ. Nhưng đáng tiếc, nơi này là Thiên Kiếm Bí Cảnh, cá lớn nuốt cá bé là chuyện thường tình. Những thứ ngươi thu hoạch được, e rằng không giữ nổi đâu.”

Lăng Tiêu không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn đối phương. Khí tức của hắn hiện tại chỉ dừng lại ở Linh Hải Cảnh sơ kỳ, nên việc bị khinh thường cũng là điều dễ hiểu. Hắn cũng không muốn gây chuyện, nhưng nếu đối phương muốn cướp đoạt, hắn tuyệt đối sẽ không nhượng bộ.

Một trong hai đệ tử Thanh Vân Môn phía sau tên kia tiến lên một bước, lớn tiếng nói: “Chính là vậy! Cậu bé, ngươi xem ra còn non nớt lắm. Thanh Vân Môn chúng ta hành sự công bằng, ngươi chỉ cần giao hết linh thảo và nội đan yêu thú ra đây, chúng ta sẽ để ngươi an toàn rời đi. Bằng không…” Hắn ta không nói hết câu, nhưng ý đe dọa đã quá rõ ràng.

Lăng Tiêu khẽ nhếch miệng cười, nụ cười mang theo chút châm biếm. “Vậy sao? Ta lại nghĩ, thứ gì đã vào tay ta, thì không dễ gì nhả ra.”

Thanh niên kiêu ngạo nghe vậy thì sắc mặt trầm xuống. Hắn ta là Lục Phong, một đệ tử nội môn có tiếng của Thanh Vân Môn, luôn được người khác cung kính. Nay bị một tiểu tử Linh Hải Cảnh sơ kỳ như Lăng Tiêu châm chọc, hắn ta cảm thấy thể diện bị tổn hại nghiêm trọng.

“Không biết điều!” Lục Phong hừ lạnh một tiếng. “Xem ra ngươi muốn nếm mùi đau khổ. Thượng!”

Ngay lập tức, hai đệ tử Thanh Vân Môn phía sau Lục Phong cùng lúc rút kiếm, kiếm quang lóe lên, hai đạo kiếm khí sắc bén cùng lúc chém về phía Lăng Tiêu. Chiêu thức phối hợp ăn ý, rõ ràng là đã cùng nhau chiến đấu nhiều lần.

Lăng Tiêu đứng yên bất động, đợi đến khi kiếm khí sắp chạm vào người, hắn mới khẽ động. Thân pháp của hắn nhanh như quỷ mị, trong nháy mắt đã biến mất khỏi vị trí cũ, tránh thoát hai đạo kiếm khí một cách dễ dàng. Hai đệ tử Thanh Vân Môn còn chưa kịp phản ứng, Lăng Tiêu đã xuất hiện phía sau lưng bọn họ, Thiên Kiếm trong tay hắn không chút hoa lệ, chỉ là một nhát chém thẳng tắp, nhưng lại ẩn chứa một loại kiếm ý sắc bén đến cực điểm.

“Keng!” “Keng!”

Hai tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai. Hai đệ tử Thanh Vân Môn chỉ cảm thấy cổ tay tê dại, thanh kiếm trong tay gần như muốn văng ra ngoài. Lăng Tiêu không đợi bọn họ ổn định lại, cước pháp nhanh nhẹn đá vào sau lưng mỗi người một cái, khiến bọn họ loạng choạng ngã nhào xuống đất, chật vật không thôi.

Tất cả diễn ra quá nhanh, Lục Phong còn chưa kịp phản ứng thì hai đồng môn của hắn đã bị đánh bại. Hắn ta trợn tròn mắt, vẻ ngạo mạn trên mặt biến thành kinh ngạc và tức giận. “Ngươi… ngươi dám ra tay với đệ tử Thanh Vân Môn?”

Lăng Tiêu thu kiếm, ánh mắt lạnh lẽo. “Các ngươi muốn cướp đồ của ta, còn mong ta đứng yên chịu trận sao? Đệ tử Thanh Vân Môn thì sao? Trong bí cảnh này, chỉ có kẻ mạnh mới có quyền lên tiếng.”

Lục Phong nghiến răng, rút trường kiếm sau lưng ra. Kiếm thân của hắn ta phát ra ánh sáng màu xanh nhạt, hiển nhiên là một pháp khí cấp cao. “Được lắm! Xem ra ta đã đánh giá thấp ngươi. Để ta xem, cái gọi là ‘kẻ mạnh’ của ngươi có thể chống đỡ được bao lâu dưới kiếm của Lục Phong này!”

Hắn ta hét lớn một tiếng, trường kiếm trong tay vung lên, một luồng kiếm khí mạnh mẽ hơn hẳn hai tên đệ tử kia, mang theo tiếng gió rít gào, lao thẳng tới Lăng Tiêu. Kiếm khí này như một cơn lốc xoáy màu xanh, mang theo uy áp của Linh Hải Cảnh hậu kỳ, uy lực không hề nhỏ.

Lăng Tiêu vẫn đứng yên, nhưng đôi mắt hắn lại lóe lên một tia sáng kỳ dị. Hắn không né tránh, mà đột nhiên tiến lên một bước, Thiên Kiếm trong tay phát ra một tiếng rít nhẹ, một luồng kiếm ý vô hình từ trong cơ thể hắn bùng phát. Đây không phải là kiếm chiêu của bất kỳ công pháp nào, mà là sự lĩnh ngộ kiếm đạo của riêng hắn, kết hợp với một phần nhỏ sức mạnh từ Chí Tôn Thần Tàng đã phong ấn trong huyết mạch. Kiếm khí của Lục Phong tuy mạnh, nhưng trong mắt Lăng Tiêu, nó vẫn còn quá thô sơ.

“Phá!”

Lăng Tiêu nhẹ nhàng thốt ra một tiếng, Thiên Kiếm vung lên, không hề có bất kỳ động tác thừa thãi nào. Một đạo kiếm quang thuần túy, không màu sắc, không hình dạng, nhưng lại mang theo một khí tức hủy diệt, trực tiếp chém thẳng vào trung tâm cơn lốc kiếm khí của Lục Phong.

Trong khoảnh khắc va chạm, cơn lốc kiếm khí của Lục Phong như bị một thứ lực lượng vô hình phá hủy từ bên trong, lập tức tan rã, hóa thành từng luồng linh lực hỗn loạn tiêu tán vào không khí. Kiếm quang của Lăng Tiêu không hề giảm tốc, mà tiếp tục lao thẳng tới Lục Phong.

Lục Phong hoảng sợ, không thể tin được chiêu kiếm mạnh nhất của mình lại bị phá giải dễ dàng như vậy. Hắn ta vội vàng giơ trường kiếm lên đỡ, nhưng kiếm quang của Lăng Tiêu đã đánh trúng. “Rầm!” Một tiếng động lớn vang lên, Lục Phong cảm thấy một lực lượng khổng lồ truyền đến từ thanh kiếm, khiến hắn ta không thể giữ vững, cả người bị đánh bay ra sau, đập mạnh vào thân cây cổ thụ, phun ra một ngụm máu tươi.

Trường kiếm trong tay hắn ta rơi xuống đất, phát ra tiếng kêu leng keng. Hắn ta ngẩng đầu nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt đầy kinh hãi, không còn chút kiêu ngạo nào. Hắn không thể hiểu được, một tiểu tử Linh Hải Cảnh sơ kỳ lại có thể mạnh đến mức này. Chiêu kiếm vừa rồi của Lăng Tiêu, không hề thua kém một trưởng lão trong tông môn hắn!

Lăng Tiêu bước đến gần, cúi xuống nhặt lấy túi trữ vật của Lục Phong. Hắn liếc mắt nhìn qua, bên trong có không ít linh thạch, đan dược và vài loại linh thảo khác. Hắn cất vào túi của mình, sau đó lại nhặt lấy thanh trường kiếm của Lục Phong.

“Đây là ‘phí bồi thường’ cho sự bất kính của các ngươi.” Lăng Tiêu lạnh nhạt nói, sau đó ném trả một thanh trường kiếm bình thường cho Lục Phong. “Cút đi. Đừng để ta gặp lại các ngươi lần nữa.”

Lục Phong và hai đệ tử kia hổ thẹn và sợ hãi đến cực điểm. Bọn họ vội vàng bò dậy, không dám nói thêm nửa lời, run rẩy nhặt lại kiếm của mình rồi vội vã chạy trốn, biến mất vào sâu trong rừng rậm.

Lăng Tiêu nhìn bóng lưng bọn họ biến mất, khóe miệng khẽ cong lên. Việc đánh bại Lục Phong không chỉ giúp hắn củng cố thêm thu hoạch mà còn là một bài kiểm tra tốt cho sức mạnh của mình. Hắn đã kiểm soát rất tốt, chỉ bộc lộ đủ sức mạnh để đánh bại đối phương mà không để lộ quá nhiều bí mật. Kiếm ý vừa rồi của hắn tuy mạnh, nhưng lại không có dấu hiệu của Chí Tôn Thần Tàng, chỉ như là một thiên tài ngộ tính cực cao mà thôi.

Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn đang âm ỉ trong cơ thể mình, Chí Tôn Thần Tàng đang dần dần thức tỉnh, nhưng chỉ là từng chút một, khiến hắn không thể hoàn toàn kiểm soát. Tuy nhiên, dù chỉ là một phần nhỏ, nó cũng đủ để hắn vượt qua những tu sĩ cùng cảnh giới, thậm chí là cao hơn một bậc.

Thiên Kiếm Bí Cảnh quả là một nơi tốt để tôi luyện. Những cuộc chiến đấu như thế này sẽ giúp hắn càng thêm vững chắc con đường tu luyện. Hắn tin rằng, càng tiến sâu vào bí cảnh, hắn sẽ càng gặp được nhiều cơ duyên và đối thủ mạnh hơn.

Lăng Tiêu hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí nồng đậm xung quanh. Hắn lại một lần nữa cất bước, thân ảnh hòa vào bóng tối của khu rừng. Con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế còn rất dài, nhưng mỗi bước đi, mỗi cuộc chiến đấu đều là một phần không thể thiếu trong hành trình đó.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8