Chí Tôn Vạn Đế
Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:32:40 | Lượt xem: 3

Chương 37: Thiên Kiếm Bí Cảnh

Một luồng xoáy không gian dữ dội cuốn lấy Lăng Tiêu, cảm giác choáng váng ập đến như sóng thần. Cảnh vật trước mắt hắn nhòe đi, những màu sắc và hình ảnh hỗn loạn đan xen, rồi đột ngột bị kéo vào một khoảng không vô định. Hắn cảm thấy cơ thể mình như bị xé toạc, rồi lại được hàn gắn, một quá trình ngắn ngủi nhưng đầy thử thách với ý chí và giác quan.

Khi cảm giác xoáy ngừng lại, Lăng Tiêu rơi tự do trong chốc lát, sau đó chân hắn chạm đất một cách không mấy nhẹ nhàng. Một tiếng “phịch” khẽ vang lên khi hắn tiếp đất trên thảm lá khô dày đặc. Toàn thân hắn ê ẩm, nhưng may mắn thay không có vết thương nào đáng kể. Lăng Tiêu lắc đầu, cố gắng xua đi cảm giác choáng váng còn sót lại, mở mắt ra.

Trước mắt hắn là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Không còn những kiến trúc hùng vĩ của Thiên Kiếm Tông, hay những ngọn núi quen thuộc của Thanh Vân Quận. Thay vào đó là một khu rừng nguyên sinh bạt ngàn, những cây cổ thụ cao vút chạm mây, thân cây to lớn đến mức vài người ôm không xuể. Từng tán lá rậm rạp che khuất ánh sáng mặt trời, khiến cả khu rừng chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo, huyền bí. Không khí nơi đây trong lành đến lạ, pha lẫn mùi của đất ẩm, lá mục và một thứ hương thơm dịu nhẹ của thảo mộc. Luồng linh khí trong không gian đặc quánh, dường như có thể cảm nhận được bằng mắt thường, len lỏi qua từng kẽ lá, bao phủ mọi vật thể.

“Đây chính là Thiên Kiếm Bí Cảnh sao?” Lăng Tiêu lẩm bẩm, hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí tinh thuần tràn vào phổi. Chỉ riêng việc hít thở ở đây cũng đã có thể khiến tu vi tăng tiến, quả nhiên không hổ danh là bí cảnh cổ xưa.

Hắn cẩn thận quan sát xung quanh. Mặt đất lởm chởm rễ cây, những tảng đá phủ đầy rêu phong, và những bụi cây dại mọc um tùm. Xa xa, những tiếng hú lạ lẫm của dã thú vọng lại, khiến không gian vốn tĩnh mịch càng thêm phần rợn người. Lăng Tiêu biết rằng, đây không chỉ là nơi ẩn chứa cơ duyên, mà còn là một đấu trường sinh tử thực sự.

Đột nhiên, một tiếng xột xoạt vang lên từ bụi cây gần đó, kéo theo một luồng gió tanh tưởi. Lăng Tiêu lập tức vào thế phòng thủ, chân nguyên trong cơ thể vận chuyển, ánh mắt sắc bén quét qua hướng phát ra âm thanh. Từ trong bụi rậm, một con Hổ Báo Linh Thú lao ra, nó có bộ lông màu xám tro, đôi mắt đỏ rực như máu, và những chiếc răng nanh sắc nhọn như dao găm. Con thú này có kích thước bằng một con hổ trưởng thành, và tỏa ra khí tức của một Linh Thú cấp thấp, tương đương với tu sĩ Luyện Khí cảnh tầng bốn hoặc năm.

“Vừa vào đã gặp thú dữ sao?” Lăng Tiêu không hề hoảng sợ. Hắn đã đạt đến Luyện Khí cảnh tầng ba, lại có kinh nghiệm chiến đấu từ kiếp trước, cùng với sự tôi luyện khắc nghiệt trong Thiên Kiếm Tông, hắn tự tin mình có thể đối phó.

Con Hổ Báo Linh Thú gầm gừ một tiếng, lao thẳng về phía Lăng Tiêu, móng vuốt sắc bén xé gió mà đến. Lăng Tiêu không né tránh, hắn vận dụng bộ pháp Tàn Ảnh, thân hình thoắt cái lướt sang một bên, tránh được đòn tấn công chí mạng. Cùng lúc đó, hắn tung ra một quyền mang theo chân nguyên cuồn cuộn, đánh thẳng vào sườn con thú.

“Băng Liệt Quyền!”

Một luồng kình lực mạnh mẽ bùng nổ, khiến con Hổ Báo Linh Thú kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể nó lảo đảo. Nó không ngờ một tu sĩ Luyện Khí cảnh tầng ba lại có thể tung ra đòn mạnh mẽ đến vậy. Lăng Tiêu không cho nó cơ hội phản công, hắn lại tiếp tục truy kích, một chân đạp mạnh xuống đất, thân thể bật lên không trung, quyền phong như sấm sét giáng xuống đầu con thú.

“Kết thúc!”

Một tiếng rắc nhỏ vang lên, đầu con Hổ Báo Linh Thú bị đánh nát bét, máu tươi bắn tung tóe nhuộm đỏ thảm lá. Con thú giãy giụa vài cái rồi nằm im bất động. Lăng Tiêu thở phào nhẹ nhõm, mặc dù là một Linh Thú cấp thấp, nhưng sức mạnh của nó vẫn không thể xem thường. Nếu là một đệ tử bình thường ở Luyện Khí cảnh tầng ba, e rằng sẽ phải chật vật lắm mới có thể chiến thắng.

Hắn móc ra một con dao găm nhỏ, thuần thục mổ bụng con Hổ Báo Linh Thú, lấy ra một viên Linh Thạch thú hạch màu xanh xám. Đây là vật phẩm quý giá, có thể dùng để tinh luyện đan dược hoặc hấp thu trực tiếp để tăng cường tu vi. Cất Linh Thạch thú hạch vào túi trữ vật, Lăng Tiêu lại quét mắt nhìn xung quanh. Gần đó, dưới một gốc cây cổ thụ, có một bụi nấm nhỏ đang phát sáng yếu ớt, tỏa ra một mùi hương đặc trưng. “Linh Chi Căn!” Lăng Tiêu nhận ra ngay, đây là một loại linh thảo cấp thấp, có tác dụng củng cố nguyên khí và tăng cường thể chất, mặc dù không quá quý hiếm, nhưng đối với Luyện Khí cảnh vẫn là một vật tốt.

Hắn cẩn thận hái Linh Chi Căn, rồi tiếp tục hành trình. Khu rừng rộng lớn và âm u, Lăng Tiêu không dám khinh suất. Hắn vận chuyển chân nguyên xuống lòng bàn chân, bước đi nhẹ nhàng không gây ra tiếng động, thỉnh thoảng lại dừng lại lắng nghe động tĩnh xung quanh. Hắn biết rằng, không chỉ có linh thú, mà còn có những đệ tử khác, và sự cạnh tranh giữa họ có khi còn khốc liệt hơn cả việc đối phó với thú dữ.

Đi được một đoạn, Lăng Tiêu chợt dừng lại. Hắn cảm nhận được một luồng chân nguyên dao động yếu ớt từ phía trước. Hắn ẩn mình vào một bụi cây rậm rạp, cẩn thận quan sát. Cách đó không xa, ba đệ tử của Thiên Kiếm Tông đang vây quanh một gốc cây cổ thụ. Trên thân cây, một đóa Linh Hoa đang nở rộ, tỏa ra ánh sáng xanh biếc, mùi hương thơm ngát lan tỏa trong không khí. “Tứ Diệp Linh Hoa!” Lăng Tiêu nhận ra, đây là một loại linh thảo trung cấp, có giá trị hơn rất nhiều so với Linh Chi Căn, có thể dùng để luyện chế đan dược đột phá cảnh giới Luyện Khí cảnh.

Ba đệ tử kia, hai nam một nữ, đều là Luyện Khí cảnh tầng năm, tầng sáu. Dáng vẻ họ có vẻ đang tranh cãi về việc phân chia Linh Hoa. “Món này là do ta phát hiện trước, sao có thể chia cho các ngươi một nửa?” Một nam tử cao lớn, thân hình vạm vỡ cất tiếng nói, vẻ mặt đầy tham lam.

“Hừ, nếu không có ta và Lạc sư tỷ hỗ trợ, ngươi nghĩ một mình ngươi có thể hái được nó sao? Gốc cây này có một con Thiên Xà Linh Thú canh giữ, ngươi quên rồi à?” Một đệ tử khác phản bác, chỉ vào dấu vết chiến đấu còn sót lại trên mặt đất.

Lăng Tiêu khẽ lắc đầu. Sự tham lam và tranh chấp tài nguyên là điều không thể tránh khỏi trong các bí cảnh. Hắn không có ý định can dự, chỉ muốn quan sát và rút ra kinh nghiệm. Hắn không hề động lòng với Tứ Diệp Linh Hoa, bởi vì hắn biết, trong Thiên Kiếm Bí Cảnh này, chắc chắn còn có những cơ duyên lớn hơn đang chờ đợi.

Trong khi ba người kia còn đang tranh cãi, Lăng Tiêu chợt nhận thấy một điều bất thường. Dưới gốc cây cổ thụ, nơi Tứ Diệp Linh Hoa đang nở, có một khe nứt nhỏ trên mặt đất. Từ khe nứt đó, hắn cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết hơn nhiều so với linh khí xung quanh, dường như nó đến từ một nguồn sâu thẳm hơn.

“Không lẽ… dưới gốc cây này còn có thứ khác?” Lăng Tiêu thầm nghĩ. Với cảm giác nhạy bén mà Chí Tôn Thần Tàng mang lại, hắn có thể cảm nhận được những dao động linh khí tinh vi mà người thường khó lòng nhận ra. Ba đệ tử kia chỉ chú ý đến Tứ Diệp Linh Hoa, hoàn toàn bỏ qua dị tượng dưới chân.

Hắn quyết định không hành động vội vàng. Chờ đợi là thượng sách. Khi ba đệ tử kia cuối cùng cũng đạt được thỏa thuận và bắt đầu hái Tứ Diệp Linh Hoa, Lăng Tiêu lặng lẽ di chuyển. Hắn vòng qua một con đường khác, tránh xa tầm mắt của họ, rồi tiếp tục đi sâu vào khu rừng. Mục tiêu của hắn không phải là những linh thảo hay linh thú cấp thấp, mà là những cơ duyên thực sự có thể giúp hắn thức tỉnh sức mạnh, tìm kiếm manh mối về thân thế và kẻ thù.

Sau khi đi thêm một quãng đường dài, xuyên qua một vách đá cheo leo, Lăng Tiêu bất ngờ phát hiện ra một khe động ẩn mình sau một thác nước nhỏ. Thác nước chảy xiết, tạo ra một màn sương mờ ảo, che khuất hoàn toàn lối vào hang động. Lăng Tiêu lại cảm nhận được luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết tương tự như dưới gốc cây Tứ Diệp Linh Hoa, nhưng lần này nó mạnh mẽ và rõ ràng hơn nhiều.

“Đây rồi!” Lăng Tiêu khẽ reo trong lòng. Bản năng mách bảo hắn rằng, nơi đây chắc chắn ẩn chứa một thứ gì đó đặc biệt. Hắn cẩn thận bước qua dòng nước, xuyên qua màn sương, tiến vào bên trong hang động. Ngay lập tức, một luồng không khí ẩm ướt và mát lạnh bao trùm lấy hắn.

Hang động không quá rộng, nhưng bên trong lại lấp lánh những tinh thể đá đủ màu sắc. Dưới chân hắn, một dòng suối nhỏ chảy róc rách, nước trong vắt đến mức có thể nhìn thấy tận đáy. Và điều khiến Lăng Tiêu kinh ngạc nhất chính là một bãi đá nhỏ nằm giữa lòng suối, nơi hàng chục gốc linh thảo đang phát triển tươi tốt. Đó là những gốc Bích Lộ Linh Chi, mỗi cây đều tỏa ra một luồng ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, linh khí nồng đậm bao trùm cả hang động.

“Bích Lộ Linh Chi!” Lăng Tiêu không thể kìm nén sự phấn khích. Đây là linh thảo quý hiếm, chỉ mọc ở những nơi có linh khí cực kỳ tinh thuần, có tác dụng tăng cường tu vi và thanh lọc kinh mạch, cực kỳ hữu ích cho tu sĩ Luyện Khí cảnh và thậm chí là Trúc Cơ cảnh. Hàng chục gốc Bích Lộ Linh Chi ở đây, đủ để hắn nâng cao tu vi đáng kể!

Hắn không chần chừ, lập tức bước xuống suối. Nước suối mát lạnh bao bọc lấy chân hắn, mang theo một luồng linh khí ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Lăng Tiêu nhẹ nhàng hái từng gốc Bích Lộ Linh Chi, cẩn thận đặt vào hộp ngọc đã chuẩn bị sẵn. Hắn cảm thấy may mắn vô cùng, đây chính là cơ duyên lớn đầu tiên của hắn trong Thiên Kiếm Bí Cảnh.

Trong khi hái linh thảo, Lăng Tiêu chợt nhận thấy đáy suối có một viên đá kỳ lạ. Nó không lấp lánh như những tinh thể khác, mà lại có màu xám tro, hình dạng bất quy tắc, nhưng lại tỏa ra một luồng linh khí cực kỳ nội liễm, khiến người ta khó lòng nhận ra nếu không có sự nhạy bén đặc biệt. Lăng Tiêu tò mò nhặt lên. Viên đá lạnh lẽo trong lòng bàn tay, nhưng hắn lại cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang ngủ yên bên trong. Nó không giống bất kỳ loại linh thạch nào hắn từng biết.

“Đây là… một khối Thiên Cực Thạch nguyên thủy?” Lăng Tiêu thầm đoán. Trong ký ức kiếp trước, hắn từng biết đến loại khoáng thạch cực kỳ hiếm có này, là vật liệu thượng đẳng để rèn luyện thần binh, hoặc có thể ẩn chứa những bí mật kinh thiên động địa. Viên đá này không hề tầm thường, nó toát ra một sự cổ xưa, ẩn chứa một sức mạnh vô tận, giống như một phần nhỏ của Chí Tôn Thần Tàng mà hắn đang mang trong mình. Hắn cảm thấy có một sự cộng hưởng nhè nhẹ giữa viên đá và sâu thẳm trong huyết mạch của hắn.

Cất kỹ viên Thiên Cực Thạch vào túi trữ vật, Lăng Tiêu không khỏi mỉm cười. Bí cảnh này quả nhiên không làm hắn thất vọng. Đây chỉ là khởi đầu, con đường phía trước còn dài, và hắn biết rằng những cơ duyên lớn hơn, những thử thách cam go hơn vẫn đang chờ đợi hắn.

Với nguồn thu hoạch đáng kể này, Lăng Tiêu cảm thấy tràn đầy tự tin. Hắn rời khỏi hang động, lại một lần nữa hòa mình vào khu rừng rậm. Mặc dù đã có những thu hoạch ban đầu, nhưng hắn biết rằng, hành trình của hắn trong Thiên Kiếm Bí Cảnh chỉ mới bắt đầu. Mục tiêu của hắn không chỉ là thu thập tài nguyên, mà còn là khám phá bí mật, tôi luyện bản thân, và bước tiếp trên con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế.

Ánh mắt hắn kiên định, thân ảnh vững vàng, tiếp tục tiến sâu vào những vùng đất chưa được khám phá của Thiên Kiếm Bí Cảnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8