Chí Tôn Vạn Đế
Chương 36
Chương 36: Bí Cảnh Thiên Kiếm – Khởi Đầu Hành Trình
Đêm buông xuống, phủ một màn sương mỏng lên Thiên Kiếm Tông. Ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua tán cây cổ thụ, rải những vệt sáng bạc lên những mái ngói cong vút. Trong căn phòng giản dị của mình, Lăng Tiêu không ngủ. Hắn ngồi thiền trên bồ đoàn, khí tức vững vàng, chân nguyên vận chuyển ổn định trong cơ thể. Trận đấu hôm nay đã giúp hắn củng cố tu vi, đưa cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ của hắn lên một tầm cao mới, gần chạm đến Trúc Cơ trung kỳ. Nhưng hơn thế, nó đã mang lại cho hắn sự công nhận, dù là miễn cưỡng, từ những kẻ từng khinh miệt. Danh tiếng “thiên tài” này, dù chỉ là vỏ bọc, cũng đủ để hắn có được những điều kiện tốt hơn để phát triển.
Tuy nhiên, Lăng Tiêu biết rõ, Thiên Kiếm Tông chỉ là một trạm dừng chân tạm thời. Mục tiêu của hắn không chỉ là trở thành một đệ tử xuất sắc, mà là tìm lại sức mạnh bị phong ấn, khám phá bí mật về thân thế, và đối đầu với kẻ thù đã đẩy hắn vào cảnh khốn cùng. Hắn cần cơ duyên, cần tài nguyên, và bí cảnh trong Thiên Kiếm Tông chính là bước đi đầu tiên.
“Lão Hồn,” Lăng Tiêu thầm gọi trong tâm trí. “Người có biết gì về Thiên Kiếm Bí Cảnh không?”
Một giọng nói cổ xưa, mang theo chút mệt mỏi nhưng vẫn đầy uy nghiêm, vang lên trong thức hải hắn. Đó là tàn hồn của một cường giả vô danh, mà Lăng Tiêu tạm gọi là Lão Hồn, người đã ẩn mình trong Chí Tôn Thần Tàng, bí mật dẫn dắt hắn từ khi hắn bắt đầu thức tỉnh.
“Thiên Kiếm Bí Cảnh… một cái tên khá quen thuộc. Đó là một tiểu thế giới do một vị Thiên Kiếm lão tổ khai sáng từ hàng vạn năm trước,” Lão Hồn đáp. “Nó không phải là một bí cảnh cấp độ Chí Tôn, nhưng cũng đủ để một tiểu tử Trúc Cơ như ngươi tìm được vài cơ duyên. Nghe nói, nó ẩn chứa Kiếm Ý tàn dư của vị lão tổ kia, cùng với một số linh dược quý hiếm và kiếm pháp cổ truyền. Quan trọng hơn, có thể có manh mối về một loại khoáng thạch đặc biệt, được gọi là ‘Thần Kim Tinh’, thứ có thể giúp Chí Tôn Thần Tàng của ngươi hấp thu năng lượng nhanh hơn.”
Lăng Tiêu nhíu mày. “Thần Kim Tinh? Lão Hồn, người có thể giải thích rõ hơn không?”
“Chí Tôn Thần Tàng của ngươi đang trong trạng thái phong ấn. Để thức tỉnh hoàn toàn, nó cần một lượng lớn năng lượng và các vật liệu đặc biệt. Thần Kim Tinh là một trong số đó. Nó không chỉ là khoáng thạch thông thường, mà còn ẩn chứa một chút năng lượng hỗn độn nguyên thủy, rất khó tìm. Nếu có thể tìm thấy, nó sẽ đẩy nhanh quá trình giải phong ấn cho ngươi, dù chỉ một chút thôi cũng là vô cùng quý giá.” Lão Hồn giải thích.
Đôi mắt Lăng Tiêu lóe lên một tia sáng. Mục tiêu của hắn đã rõ ràng hơn. Thiên Kiếm Bí Cảnh không chỉ là nơi để hắn tôi luyện bản thân hay tìm kiếm linh dược thông thường, mà còn là cơ hội để tìm kiếm “Thần Kim Tinh”, một vật phẩm trực tiếp liên quan đến sự thức tỉnh của Chí Tôn Thần Tàng.
Tin tức về việc Thiên Kiếm Bí Cảnh sắp mở cửa lan truyền nhanh chóng khắp Thiên Kiếm Tông. Đây là một sự kiện hiếm có, chỉ diễn ra vài năm một lần, và là cơ hội vàng cho các đệ tử muốn đột phá. Chỉ những đệ tử nội môn có tu vi trên Trúc Cơ kỳ, và có thành tích xuất sắc trong các cuộc tỷ thí hoặc nhiệm vụ, mới có tư cách tham gia. Mỗi lần mở cửa, chỉ có một trăm suất được cấp phát.
Lăng Tiêu, với chiến thắng vang dội tại Đại Hội Đệ Tử mới đây, đã nghiễm nhiên có được một suất. Điều này khiến hắn trở thành tâm điểm của sự chú ý, không chỉ từ những người ngưỡng mộ mà còn từ những kẻ ghen ghét.
Sáng hôm sau, khi Lăng Tiêu đang đi đến Thư Các để tìm hiểu thêm về bí cảnh, hắn bất ngờ bị chặn lại bởi một nhóm đệ tử nội môn. Dẫn đầu là một thanh niên mặc y phục màu xanh lam thêu hình kiếm, vẻ mặt kiêu ngạo, ánh mắt tràn đầy sự khinh thường. Đó là Tống Viễn, một đệ tử ưu tú của một trưởng lão có tiếng trong tông môn, cũng là một trong những ứng cử viên sáng giá cho vị trí thủ tịch.
“Ồ, đây chẳng phải là ‘thiên tài’ Lăng Tiêu sao?” Tống Viễn nhếch mép cười khẩy. “Nghe nói ngươi nhờ chút may mắn mà thắng được Lôi Vũ. Nhưng bí cảnh không phải là nơi để mấy kẻ dựa dẫm vào vận khí có thể sống sót trở ra đâu.”
Lăng Tiêu dừng bước, ánh mắt bình thản nhìn Tống Viễn. “May mắn cũng là một loại thực lực. Huống hồ, ta chưa từng cho rằng mình dựa dẫm vào vận khí.”
Tống Viễn cười phá lên, đám đệ tử đi cùng hắn cũng hùa theo. “Ha! Miệng lưỡi cũng bén nhọn đấy. Nhưng ngươi có biết trong bí cảnh có những gì không? Những linh dược quý giá, những công pháp thất truyền, thậm chí là cơ duyên đột phá… đó là những thứ chỉ dành cho những người thật sự có tài năng, có thực lực, chứ không phải kẻ phế vật mới nổi như ngươi.”
“Vậy sao?” Lăng Tiêu nhướng mày. “Ngươi chắc chắn mình có đủ thực lực để chiếm lấy tất cả sao?”
Tống Viễn nheo mắt, cảm thấy Lăng Tiêu quá mức bình tĩnh. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho một màn đối đáp gay gắt, hoặc thậm chí là một cuộc ẩu đả nhỏ để thị uy, nhưng sự điềm nhiên của Lăng Tiêu lại khiến hắn bất an. “Ngươi cứ chờ mà xem. Trong bí cảnh, không có quy tắc của tông môn che chở đâu. Kẻ yếu sẽ bị đào thải, đó là chân lý.”
Lăng Tiêu không đáp, chỉ khẽ gật đầu, rồi lách qua đám người Tống Viễn, tiếp tục bước đi như thể hắn chưa từng bị chặn lại. Hành động này khiến Tống Viễn và đồng bọn tức giận đến tím mặt, nhưng lại không thể làm gì hơn. Lăng Tiêu đã có được danh tiếng, và việc gây sự công khai với hắn ngay trước thềm bí cảnh không phải là một hành động khôn ngoan.
Trong những ngày sau đó, Lăng Tiêu dành phần lớn thời gian để chuẩn bị. Hắn củng cố tu vi, tinh luyện kiếm pháp cơ bản mà hắn đã học được, và quan trọng nhất, hắn lắng nghe chỉ dẫn của Lão Hồn. Lão Hồn không chỉ cung cấp thông tin về Thần Kim Tinh mà còn chia sẻ kinh nghiệm về cách sinh tồn trong các bí cảnh, cách nhận biết linh dược quý hiếm, và thậm chí là các cạm bẫy tiềm ẩn.
“Trong bí cảnh, nguy hiểm luôn rình rập. Không chỉ là các sinh vật linh thú, mà còn là lòng tham của con người. Ngươi phải cẩn trọng, và đừng bao giờ để lộ hết thực lực của mình,” Lão Hồn dặn dò. “Bí cảnh này có thể có một loại linh khí đặc biệt, gọi là ‘Kiếm Tâm Khí’, giúp ngươi cảm ngộ Kiếm Đạo sâu sắc hơn. Đó cũng là một cơ hội tốt để ngươi đặt nền móng cho con đường tu luyện sau này.”
Lăng Tiêu gật đầu, ghi nhớ từng lời. Hắn biết Lão Hồn không chỉ là một tàn hồn bình thường, mà là một kho tàng kiến thức và kinh nghiệm vô tận. Nhờ có Lão Hồn, hắn luôn đi trước một bước so với những thiên tài khác.
Hắn cũng dùng điểm cống hiến có được từ chiến thắng để đổi lấy một số linh dược tẩm bổ và vài phù lục phòng thân. Mặc dù không cần thiết phải dựa vào chúng, nhưng có thêm một lớp bảo vệ không bao giờ là thừa.
Cuối cùng, ngày Thiên Kiếm Bí Cảnh mở cửa cũng đến. Sáng sớm, một dòng người đông đúc đã tập trung tại quảng trường trung tâm của Thiên Kiếm Tông. Các trưởng lão và Tông chủ đích thân đến để giám sát. Không khí vừa trang nghiêm vừa sôi động, xen lẫn sự hưng phấn và lo lắng.
Lăng Tiêu đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt điềm tĩnh. Hắn cảm nhận được vô số ánh nhìn đổ dồn về phía mình, có sự tò mò, có sự hoài nghi, và cả sự ghen ghét. Hắn thấy Tống Viễn đang đứng ở phía xa, ánh mắt đầy khiêu khích. Nhưng Lăng Tiêu chỉ khẽ mỉm cười, hắn không quan tâm đến những lời đàm tiếu hay thái độ của người khác. Mục tiêu của hắn lớn hơn rất nhiều.
Phía trước quảng trường, một cánh cổng đá cổ xưa sừng sững, bề mặt khắc họa những phù văn phức tạp và những hình ảnh kiếm khí phiêu dật. Theo lời Tông chủ, cánh cổng này là lối vào Thiên Kiếm Bí Cảnh, và nó chỉ mở ra trong ba ngày. Sau đó, những đệ tử còn sống sót sẽ được tự động đưa ra ngoài.
Với một tiếng “Ầm!” vang dội, các trưởng lão cùng nhau vận dụng chân nguyên, kích hoạt trận pháp phong ấn trên cánh cổng. Những phù văn cổ xưa sáng rực, và cánh cổng đá từ từ mở ra, lộ ra một khe nứt không gian tối tăm, sâu thẳm, ẩn chứa một thế giới khác biệt.
“Chư vị đệ tử, hãy nhớ kỹ, trong bí cảnh mọi chuyện đều có thể xảy ra. An toàn là trên hết!” Tông chủ cất tiếng nói vang vọng, dặn dò lần cuối.
Từng tốp đệ tử bắt đầu tiến vào. Lăng Tiêu hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí tức cổ xưa và bí ẩn từ khe nứt. Hắn không chần chừ, bước chân vững vàng, tiến thẳng về phía cánh cổng. Thế giới mới đang chờ đợi hắn, và đây sẽ là một bước ngoặt quan trọng trên con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế.
Hắn bước qua ngưỡng cửa, một luồng không gian xoáy mạnh mẽ bao trùm lấy hắn, và cảnh vật trước mắt nhanh chóng thay đổi. Thiên Kiếm Bí Cảnh, ta đến đây!