Chí Tôn Vạn Đế
Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:31:40 | Lượt xem: 3

Chương 35: Lộ Diện Phong Mang

Bình minh ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi sáng từng ngọn núi hùng vĩ của Thiên Kiếm Tông. Trong một gian phòng tĩnh mịch, Lăng Tiêu ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, khí tức quanh thân ổn định như núi, chậm rãi thu hồi. Một đêm tu luyện, hắn đã củng cố vững chắc cảnh giới vừa đột phá, đồng thời tinh luyện lại kiếm ý vừa lĩnh ngộ trong trận đấu hôm qua. Danh tiếng “phế vật Lăng Tiêu” đã tan biến, thay vào đó là “thiên tài Lăng Tiêu” đang nổi như cồn, nhưng đối với hắn, đó chỉ là màn khởi đầu, một bước thăm dò nhỏ trong hành trình vạn dặm.

Hắn đứng dậy, khoác lên bộ y phục đệ tử Thiên Kiếm Tông. Ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự kiên định cùng khát vọng. Huyền Giới, Thiên Kiếm Tông, chỉ là một trạm dừng chân tạm thời, một nơi để hắn mài giũa bản thân, tìm kiếm những mảnh ghép ký ức và sức mạnh đã mất. Kỷ nguyên của Chí Tôn Vạn Đế, sẽ bắt đầu từ đây.

Bên ngoài, Thiên Kiếm Tông đã sôi động từ sớm. Tin tức về chiến thắng áp đảo của Lăng Tiêu ngày hôm qua đã lan truyền khắp nơi, trở thành đề tài nóng hổi nhất. Ai cũng muốn xem, liệu thiếu niên từng bị ruồng bỏ này có thể tiếp tục tạo nên kỳ tích, hay chỉ là một tia sáng chợt lóe rồi vụt tắt.

Hôm nay là vòng đấu loại trực tiếp thứ hai, nơi các đệ tử ưu tú nhất của Thiên Kiếm Tông sẽ đối đầu nhau. Cấp độ cạnh tranh đã tăng lên đáng kể. Khi Lăng Tiêu bước ra khỏi phòng, hắn cảm nhận được vô số ánh mắt đổ dồn về phía mình. Có ngưỡng mộ, có tò mò, có nghi ngờ, và cả những tia ganh ghét khó che giấu.

“Lăng Tiêu, hôm nay ngươi sẽ đấu với Mộ Dung Phong,” một vị chấp sự phụ trách vòng đấu thông báo. Giọng điệu của hắn không còn vẻ khinh thường như trước, thay vào đó là một chút trịnh trọng. Mộ Dung Phong, một cái tên khiến không ít đệ tử phải hít hà. Hắn là một trong “Thập Đại Thiên Tài” của nội môn, con cháu trực hệ của một trưởng lão quyền lực, tu vi đã đạt tới Luyện Khí Cảnh tầng thứ bảy, chỉ cách tầng thứ tám một bước. So với đối thủ của Lăng Tiêu hôm qua, Mộ Dung Phong mạnh hơn hẳn một bậc.

Sân đấu trung tâm của Thiên Kiếm Tông hôm nay đông đúc hơn bao giờ hết. Khán đài chật kín các đệ tử, thậm chí còn có vài vị trưởng lão, chấp sự quan trọng tề tựu. Tất cả đều muốn chứng kiến trận đấu được mong chờ nhất: Lăng Tiêu – tân tinh đang lên, đối đầu với Mộ Dung Phong – thiên tài đã thành danh.

Khi Lăng Tiêu bước lên đài, tiếng xì xào bàn tán bỗng chốc im bặt. Hắn ung dung đi đến trung tâm, ánh mắt bình thản quét qua đám đông, rồi dừng lại ở đối thủ của mình. Mộ Dung Phong đứng đối diện, khí thế hừng hực, vẻ mặt ngạo mạn. Hắn có mái tóc dài đen nhánh, đôi mắt sắc bén như chim ưng, và một thanh kiếm bảo khí sáng loáng đeo bên hông.

“Ngươi chính là Lăng Tiêu?” Mộ Dung Phong lên tiếng, giọng điệu mang theo sự khinh thường khó che giấu. “Nghe nói ngươi đã thắng vài trận vớ vẩn, liền tự cho mình là thiên tài sao? Trong mắt ta, ngươi vẫn chỉ là một phế vật may mắn mà thôi.”

Lăng Tiêu chỉ cười nhạt, không đáp. Hắn đã quá quen với những lời lẽ như vậy. Kẻ mạnh, không cần phải biện bạch bằng lời nói.

“Bắt đầu!” Vị chấp sự tuyên bố, thanh âm vang vọng khắp sân đấu.

Không đợi Lăng Tiêu phản ứng, Mộ Dung Phong đã ra tay trước. Hắn rút kiếm, một luồng kiếm khí sắc bén như tơ bay thẳng đến Lăng Tiêu. “Phong Lôi Kiếm Pháp!” Mộ Dung Phong hét lớn, thân pháp như gió, kiếm chiêu như điện. Kiếm của hắn mang theo tiếng gió rít, tốc độ cực nhanh, ảo ảnh kiếm quang lấp lánh như muốn xé rách không khí.

Các đệ tử bên dưới reo hò ầm ĩ. Mộ Dung Phong đã không nương tay ngay từ đòn đầu tiên. Đây là chiêu thức sở trường của hắn, ít ai có thể tránh né được.

Nhưng Lăng Tiêu vẫn đứng yên, chỉ khi kiếm phong gần kề, hắn mới khẽ nhích chân, thân hình như ảo ảnh lướt nhẹ sang một bên, tránh thoát lưỡi kiếm trong gang tấc. Kiếm khí xẹt qua, chỉ để lại một sợi tóc của Lăng Tiêu bị cắt đứt, nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Mộ Dung Phong hơi sững sờ, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. “Phản ứng cũng không tệ. Nhưng tránh được một chiêu, không có nghĩa là tránh được tất cả!” Hắn lại xông lên, kiếm chiêu càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh. Hàng chục đạo kiếm quang bao vây Lăng Tiêu từ mọi phía, không cho hắn đường thoát. Mỗi chiêu kiếm đều mang theo lực lượng của Luyện Khí Cảnh tầng bảy, có thể xuyên phá đá tảng.

Lăng Tiêu vẫn bình tĩnh. Hắn không vội vã phản công, mà chỉ tập trung vào phòng ngự và né tránh. Dưới con mắt của hắn, những chiêu kiếm nhanh như chớp của Mộ Dung Phong dường như chậm lại. Hắn dễ dàng nhìn ra sơ hở, điểm yếu trong từng đường kiếm. Đây chính là sự khác biệt về cảnh giới tu luyện và nhãn lực chiến đấu. Dù tu vi Luyện Khí Cảnh của hắn chỉ mới ở tầng thứ tư, nhưng kinh nghiệm chiến đấu của Chí Tôn Vạn Đế lại vượt xa bất kỳ ai.

Thân pháp của Lăng Tiêu linh hoạt như mây trôi nước chảy, đôi khi như một chiếc lá giữa cơn bão, đôi khi lại như một bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện. Hắn dùng thân thể để cảm nhận kiếm ý, dùng ý chí để phá vỡ kiếm chiêu. Mộ Dung Phong càng đánh càng sốt ruột, kiếm thế càng lúc càng loạn. Hắn không thể tin được, một kẻ có tu vi thấp hơn mình ba cảnh giới lại có thể né tránh mọi đòn tấn công của mình một cách dễ dàng như vậy.

“Chỉ biết né tránh sao? Ngươi đúng là phế vật!” Mộ Dung Phong gầm lên, dồn toàn bộ chân khí vào một chiêu cuối cùng. “Phong Lôi Trảm Thiên Kiếm!” Thanh kiếm của hắn phát ra tiếng rít chói tai, một luồng kiếm quang khổng lồ hình bán nguyệt mang theo sức mạnh hủy diệt lao thẳng về phía Lăng Tiêu.

Đến lúc này, Lăng Tiêu mới khẽ thở dài. “Đủ rồi.”

Hắn không né tránh nữa. Thay vào đó, Lăng Tiêu vươn tay. Một đạo kiếm quang nhỏ bé, gần như vô hình, không hề có bất kỳ tiếng động nào, nhưng lại ẩn chứa một uy lực kinh khủng. Đó không phải là chân khí, mà là kiếm ý thuần túy, được tinh luyện đến mức tối giản nhất. Hắn dùng đầu ngón tay làm kiếm, nhẹ nhàng điểm vào chính giữa luồng kiếm quang khổng lồ của Mộ Dung Phong.

“Rắc!”

Một tiếng động giòn tan vang lên, không phải tiếng kim loại va chạm, mà là tiếng phá vỡ của một thứ gì đó vô hình. Luồng kiếm quang của Mộ Dung Phong bỗng chốc tan rã như bong bóng xà phòng, biến mất không dấu vết. Sau đó, thanh bảo kiếm trong tay Mộ Dung Phong cũng run lên bần bật, một vết rạn nứt nhỏ xuất hiện trên lưỡi kiếm, rồi nhanh chóng lan rộng ra toàn bộ, cuối cùng vỡ vụn thành từng mảnh rơi lả tả xuống đất.

Mộ Dung Phong há hốc mồm, đôi mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng. Hắn cảm thấy một luồng lực lượng vô hình đã xuyên qua kiếm của mình, trực tiếp đánh vào cơ thể. Một cảm giác tê dại lan khắp tứ chi, chân khí trong cơ thể gần như bị phong bế hoàn toàn. Hắn lảo đảo lùi lại, mặt tái mét.

Lăng Tiêu thu tay về, ánh mắt vẫn bình thản. Hắn không hề sử dụng một chiêu kiếm hoa mỹ nào, cũng không bộc lộ quá nhiều chân khí. Hắn chỉ dùng kiếm ý để phá kiếm, dùng kinh nghiệm để chiến thắng. Đó là sự khác biệt giữa một thiên tài chỉ biết tu luyện, và một Chí Tôn từng thống ngự vạn giới.

Sân đấu im lặng như tờ. Tất cả các đệ tử đều trố mắt nhìn cảnh tượng vừa diễn ra. Mộ Dung Phong, thiên tài đã thành danh, chỉ trong vài chiêu đã bị Lăng Tiêu đánh bại một cách dễ dàng, thậm chí bảo kiếm còn bị hủy hoại. Và Lăng Tiêu, chỉ dùng một ngón tay!

“Ta… ta thua rồi…” Mộ Dung Phong lẩm bẩm, vẻ mặt vẫn còn đờ đẫn. Hắn không thể chấp nhận sự thật này. Hắn đã bị đánh bại một cách hoàn toàn, không có chút sức phản kháng.

Vị chấp sự đứng ở mép sân đấu cũng phải mất vài giây để hoàn hồn. “Trận đấu… kết thúc. Lăng Tiêu thắng!” Giọng nói của hắn có chút run rẩy.

Ngay lập tức, cả sân đấu bùng nổ. Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay vang dội khắp không gian. Không còn nghi ngờ gì nữa, Lăng Tiêu đã chứng minh rằng hắn không chỉ là một tia sáng chợt lóe, mà là một ngôi sao đang lên thực sự, một thế lực mới không thể xem thường trong Thiên Kiếm Tông.

Trên khán đài dành cho các trưởng lão, một vị lão giả râu tóc bạc phơ khẽ nhíu mày. “Kiếm ý tinh thuần, thân pháp quỷ mị, lại còn có khả năng phá vỡ chân khí đối thủ chỉ bằng một chiêu điểm nhẹ… Thiếu niên này quả thực không đơn giản. Hắn giấu diếm tu vi sao?”

Một vị trưởng lão khác lại cười nói: “Ha ha, trưởng lão Cổ Phong quá lo lắng rồi. Có lẽ hắn có cơ duyên đặc biệt, lĩnh ngộ được một vài bí kỹ cổ xưa. Dù sao thì, Thiên Kiếm Tông chúng ta lại có thêm một nhân tài. Điều này đáng để ăn mừng!”

Tuy nhiên, không phải ai cũng có suy nghĩ lạc quan. Trong một góc khuất, một ánh mắt lạnh lẽo dõi theo Lăng Tiêu. Người đó là đệ tử Thiên Kiếm Tông, nhưng khí tức lại có vẻ khác lạ, âm u hơn. “Lăng Tiêu… Cái tên này… Không thể để hắn tiếp tục phát triển. Có lẽ đã đến lúc báo cáo về ‘trên’.”

Lăng Tiêu bước xuống sân đấu, những ánh mắt ngưỡng mộ và kính sợ đổ dồn về phía hắn. Vài đệ tử bắt đầu chủ động đến gần chào hỏi, muốn kết giao. Hắn đáp lại một cách chừng mực, vẫn giữ khoảng cách cần thiết. Đối với Lăng Tiêu, những danh vọng phù phiếm này không có ý nghĩa gì. Hắn cần sức mạnh thực sự, và những manh mối về quá khứ.

Trên đường trở về nơi ở, Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được một vài luồng khí tức khác thường, chúng không chỉ đơn thuần là sự ganh ghét hay đố kỵ, mà còn ẩn chứa sự dò xét và cả một chút sát ý mơ hồ. Có vẻ như việc hắn bộc lộ phong mang đã khiến một vài thế lực ngầm chú ý. Điều này không nằm ngoài dự đoán của hắn.

Hắn cũng chợt nhớ lại một đoạn ký ức mơ hồ lóe lên trong đầu khi hắn ra chiêu phá kiếm của Mộ Dung Phong. Đó là một phần của “Chí Tôn Thần Tàng” đang dần được thức tỉnh, một loại kiếm ý vô thượng chỉ thuộc về Chí Tôn. Hắn biết, càng bộc lộ nhiều, hắn càng thu hút sự chú ý, nhưng cũng là cách để hắn đẩy nhanh quá trình tìm lại bản thân.

Trong tâm trí Lăng Tiêu, một giọng nói cổ xưa bỗng vang vọng, đó là tàn hồn của vị cố nhân đã dẫn dắt hắn từ khi mới thức tỉnh. “Thiên Kiếm Tông này… không chỉ đơn thuần là một tông môn bình thường. Ta cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa bị phong ấn bên dưới. Có lẽ, đó là một trong những ‘bí cảnh’ mà ngươi cần tìm kiếm.”

Lăng Tiêu khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên tia sáng. Bí cảnh? Điều này hoàn toàn phù hợp với mục tiêu của hắn khi đặt chân đến Thiên Kiếm Tông. Hắn cần tài nguyên, cần cơ duyên để đột phá tu vi, và quan trọng hơn, hắn cần những manh mối để tìm ra kẻ thù đã phong ấn sức mạnh và ký ức của hắn.

Trận đấu hôm nay chỉ là một bước khởi đầu nhỏ. Lăng Tiêu đã không còn là “phế vật” mà là “thiên tài”, nhưng danh tiếng đó chỉ là vỏ bọc. Con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, với những âm mưu và bí mật đang chờ hắn khám phá. Huyền Giới, và Thiên Kiếm Tông này, sẽ là nơi hắn bắt đầu hành trình truy tìm nguồn gốc, đối đầu với số phận, và từng bước trở thành Chí Tôn Vạn Đế.

Đêm lại buông xuống, nhưng Lăng Tiêu không còn đứng nhìn những ngọn núi mờ ảo. Hắn đã có một mục tiêu rõ ràng hơn. Bí cảnh trong Thiên Kiếm Tông, đó chính là bước tiếp theo của hắn. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi lấy lại tất cả, và khai sáng kỷ nguyên của riêng mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8