Chí Tôn Vạn Đế
Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:30:01 | Lượt xem: 3

Chương 32: Bắt Đầu Cuộc Sống Tông Môn

Bình minh ngày hôm sau, những tia nắng đầu tiên xuyên qua khe cửa sổ, đánh thức Lăng Tiêu khỏi giấc ngủ sâu. Hắn mở mắt, cảm nhận năng lượng thiên địa tràn ngập trong không khí, dồi dào hơn hẳn so với bất kỳ nơi nào hắn từng ở. Đây chính là Thiên Kiếm Tông, nơi hắn sẽ bắt đầu hành trình mới của mình.

Cơ thể hắn đã hoàn toàn hồi phục sau trận chiến căng thẳng ngày hôm qua, thậm chí còn cảm thấy mạnh mẽ hơn một chút. Trong đêm, hắn đã âm thầm vận chuyển công pháp, hấp thu tinh hoa của trời đất, củng cố cảnh giới. Mặc dù chỉ là một đệ tử ngoại môn, nhưng Lăng Tiêu biết, tài nguyên ở đây sẽ giúp hắn tiến bộ nhanh chóng hơn rất nhiều so với việc tự thân vận động trong các phàm giới.

Hắn đứng dậy, chỉnh trang y phục. Tiếng động bên ngoài hành lang vang lên, báo hiệu các tân đệ tử khác cũng đã thức giấc. Hôm nay, họ sẽ chính thức được dẫn dắt vào cuộc sống tông môn.

Không lâu sau, một vị đệ tử nội môn, ước chừng hơn hai mươi tuổi, thân hình cao lớn, khí chất trầm ổn, bước vào đại sảnh nơi các tân đệ tử đang tập trung. Y phục của hắn thêu hình kiếm bạc trên nền áo xanh thẫm, biểu tượng của Thiên Kiếm Tông. Hắn chính là người được phái đến để hướng dẫn các tân đệ tử.

“Các ngươi, ta là Lý Thiên, đệ tử nội môn của Thiên Kiếm Tông. Từ nay về sau, các ngươi sẽ là đệ tử ngoại môn của tông ta.” Giọng Lý Thiên vang dội, mang theo một chút uy áp của người có tu vi cao hơn. “Ta sẽ dẫn các ngươi đến khu vực ngoại môn, giới thiệu về nơi ở, các quy tắc và quyền lợi cơ bản của đệ tử ngoại môn.”

Đám tân đệ tử lập tức im lặng, ánh mắt tràn đầy sự kính sợ và mong đợi. Lăng Tiêu đứng giữa đám đông, bình tĩnh quan sát. Hắn nhận thấy một vài ánh mắt ghen ghét từ những người từng bị hắn vượt qua trong kỳ khảo hạch, nhưng hắn không bận tâm. Mục tiêu của hắn không phải là sự công nhận của những kẻ này.

Lý Thiên dẫn đoàn người rời khỏi đại sảnh, đi xuyên qua một con đường lát đá cổ kính, hai bên là những hàng cây cổ thụ xanh tốt. Càng đi sâu vào trong tông môn, linh khí càng trở nên đậm đặc, khiến mỗi hơi thở đều mang lại cảm giác sảng khoái. Những tòa kiến trúc hùng vĩ, những đỉnh núi lơ lửng giữa mây mù, và những thác nước đổ từ trên cao xuống, tất cả đều tạo nên một bức tranh tráng lệ, đầy vẻ tiên khí.

Cuối cùng, họ đến một khu vực rộng lớn hơn, nơi có hàng trăm căn nhà gỗ san sát nhau, được sắp xếp gọn gàng. Đây chính là khu vực dành cho đệ tử ngoại môn.

“Đây là nơi ở của các ngươi. Mỗi căn nhà sẽ dành cho hai người. Các ngươi tự chọn bạn cùng phòng.” Lý Thiên nói, rồi lấy ra một chồng thẻ bài ngọc, mỗi thẻ khắc một con số. “Đây là thẻ thân phận của các ngươi, cũng là chìa khóa vào nhà và công cụ để tích lũy cống hiến điểm. Mỗi tháng, các ngươi sẽ nhận được mười viên Linh Thạch Hạ Phẩm và một bình Tụ Khí Đan. Ngoài ra, các ngươi có thể đến Tàng Kinh Các tầng một để chọn một bộ công pháp tu luyện cấp thấp và một bộ võ kỹ cấp thấp.”

Tiếng xì xào bàn tán nổi lên. Mười viên Linh Thạch và một bình Tụ Khí Đan mỗi tháng đối với những người xuất thân từ gia tộc nhỏ hoặc phàm nhân là một tài nguyên khổng lồ. Tuy nhiên, Lăng Tiêu lại khẽ cau mày. Mười viên Linh Thạch Hạ Phẩm chỉ đủ cho hắn tu luyện vài ngày. “Xem ra, muốn nhanh chóng đột phá, ta phải tự mình kiếm thêm tài nguyên.” Hắn thầm nghĩ.

Lý Thiên tiếp tục giới thiệu về các quy tắc cơ bản: không được phép đánh nhau trong tông môn, phải tôn trọng tiền bối, hoàn thành nhiệm vụ tông môn, vân vân. Hắn cũng giải thích về “cống hiến điểm”, thứ có thể dùng để đổi lấy tài nguyên cao cấp hơn, công pháp, võ kỹ, hoặc cơ hội tiến vào khu vực tu luyện đặc biệt. Cống hiến điểm có thể kiếm được bằng cách hoàn thành các nhiệm vụ được giao tại Nhiệm Vụ Đường.

Sau khi nhận thẻ thân phận và một bản đồ khu vực ngoại môn, các tân đệ tử bắt đầu tìm kiếm nơi ở của mình. Lăng Tiêu không muốn có bạn cùng phòng, nên hắn quyết định chọn một căn nhà ở rìa khu vực, có vẻ hẻo lánh hơn. Hắn định thần khí quét qua, phát hiện ra căn nhà số 137 không có người. Hắn tiến đến, dùng thẻ thân phận mở cửa. Bên trong là một căn phòng đơn giản, có hai chiếc giường, một bàn đá và hai ghế. Mặc dù đơn sơ, nhưng linh khí trong phòng khá ổn định, đủ cho việc tu luyện cơ bản.

Lăng Tiêu đặt hành lý xuống, rồi ngồi lên giường. Hắn lấy ra mười viên Linh Thạch và bình Tụ Khí Đan. Linh Thạch Hạ Phẩm phát ra ánh sáng nhạt, chứa đựng một lượng linh khí nhất định. Tụ Khí Đan có mùi thơm dược liệu, giúp tăng tốc độ hấp thu linh khí.

Hắn không vội vàng tu luyện. Điều đầu tiên hắn cần làm là đến Tàng Kinh Các. Dù hắn có công pháp “Chí Tôn Vạn Cổ Quyết” vượt xa mọi công pháp ở đây, nhưng việc tìm hiểu về hệ thống tu luyện của Thiên Kiếm Tông và Huyền Giới vẫn rất quan trọng. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Đặc biệt, hắn cần tìm kiếm những ghi chép cổ xưa, những bản đồ hoặc thông tin về các bí cảnh, các di tích cổ xưa, nơi có thể ẩn chứa manh mối về “Chí Tôn Thần Tàng” hoặc kẻ thù đã phong ấn mình.

Chiều hôm đó, Lăng Tiêu một mình đến Tàng Kinh Các. Đó là một tòa tháp ba tầng cổ kính, được bảo vệ bởi một kết giới nhẹ. Tầng một là nơi dành cho đệ tử ngoại môn, chứa các công pháp, võ kỹ cấp thấp và một số sách giới thiệu về Huyền Giới.

Bên trong Tàng Kinh Các, có vài đệ tử khác đang chăm chú đọc sách. Một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc áo xám, đang ngủ gật bên bàn thủ thư. Lăng Tiêu không làm phiền lão, mà tự mình đi vào khu vực công pháp.

Hắn lướt qua hàng trăm quyển sách, từ “Thổ Nguyên Quyết”, “Hỏa Diễm Công”, “Thủy Liệu Thuật” đến “Phù Vân Kiếm Pháp”, “Mãnh Hổ Quyền”. Tất cả đều là những công pháp, võ kỹ cơ bản nhất, nhưng đối với những người mới nhập môn, chúng lại là nền tảng vô cùng quý giá.

Lăng Tiêu không chọn công pháp tu luyện, vì “Chí Tôn Vạn Cổ Quyết” của hắn đã là đỉnh cao. Hắn chỉ chọn một quyển “Kiếm Căn Cơ” để hiểu rõ hơn về cách Thiên Kiếm Tông rèn luyện kiếm đạo, và một quyển “Huyền Giới Đại Lục Chí” để nắm bắt thông tin tổng quan về thế giới này.

Khi hắn đặt hai quyển sách lên bàn, lão giả thủ thư đột nhiên mở mắt. Ánh mắt sâu thẳm của lão lướt qua Lăng Tiêu, rồi dừng lại ở quyển “Huyền Giới Đại Lục Chí”.

“Tiểu tử, ngươi không chọn công pháp tu luyện sao?” Lão giả hỏi, giọng khàn khàn.

Lăng Tiêu hơi ngạc nhiên. “Vãn bối đã có công pháp của riêng mình. Vãn bối muốn tìm hiểu thêm về thế giới này.”

Lão giả khẽ cười, nụ cười ẩn chứa nhiều ý nghĩa. “Huyền Giới rộng lớn hơn ngươi tưởng. Đừng chỉ nhìn vào một góc nhỏ. Có những thứ, đôi khi không phải cứ tìm là thấy, mà là cơ duyên tự đến.”

Lăng Tiêu giật mình. Lời nói của lão giả dường như có hàm ý sâu xa, như thể lão biết được điều gì đó về hắn. Hắn cúi đầu: “Đa tạ tiền bối chỉ giáo.”

“Ngươi là Lăng Tiêu, đệ tử đứng đầu kỳ khảo hạch lần này phải không?” Lão giả hỏi tiếp.

“Chính là vãn bối.”

“Không tệ. Mặc Lão đã nói qua về ngươi. Hắn có vẻ rất coi trọng ngươi.” Lão giả gật gù. “Linh hồn của ngươi rất đặc biệt, ẩn chứa một sức mạnh kinh người. Nhưng cũng có thứ gì đó đang phong ấn nó. Hãy cẩn thận.”

Tim Lăng Tiêu đập mạnh. Lão giả này không phải là người bình thường! Lão có thể nhìn thấu một phần bí mật của hắn chỉ bằng một cái liếc mắt? Hắn cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng đã dậy sóng. “Tiền bối…”

Lão giả phất tay, cắt ngang lời Lăng Tiêu. “Cứ cầm sách mà đi. Nhớ kỹ lời ta. Đôi khi, kẻ thù không ở xa, mà ở ngay bên cạnh. Và đôi khi, những bí mật lớn nhất lại được che giấu trong những điều tầm thường nhất.”

Lăng Tiêu ôm hai quyển sách, cúi đầu tạ ơn rồi rời khỏi Tàng Kinh Các. Lời nói của lão giả vang vọng trong đầu hắn. “Kẻ thù không ở xa, mà ở ngay bên cạnh.” Lão đang ám chỉ điều gì? Liệu Thiên Kiếm Tông có liên quan đến kẻ thù đã phong ấn hắn? Hay là ám chỉ những kẻ ghen ghét, đố kỵ trong tông môn? Và cái “Chí Tôn Thần Tàng” mà lão nhắc đến, liệu có phải là thứ lão đã cảm nhận được trong linh hồn hắn?

Trở về căn nhà gỗ của mình, Lăng Tiêu đóng cửa lại. Hắn không vội đọc sách mà ngồi xuống, nhắm mắt lại. Hắn cố gắng cảm nhận luồng năng lượng bí ẩn trong cơ thể mình, thứ mà hắn gọi là “Chí Tôn Thần Tàng”. Sau lời của lão giả, hắn cảm thấy nó dường như đang dao động nhẹ, như thể đang phản ứng với một điều gì đó.

“Phong ấn… sức mạnh kinh người…” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Hắn biết mình không phải là phế vật, nhưng chưa bao giờ có ai có thể nhìn thấu đến mức đó. Lão giả thủ thư, rốt cuộc là ai? Và Mặc Lão, liệu hắn có biết gì về bí mật của mình không?

Cuộc sống tông môn mới chỉ bắt đầu, nhưng Lăng Tiêu đã cảm nhận được những tầng lớp bí ẩn đang dần được hé lộ. Thiên Kiếm Tông không hề đơn giản như hắn tưởng. Và con đường tìm lại thân phận, sức mạnh của Chí Tôn, chắc chắn sẽ còn nhiều chông gai hơn nữa.

Hắn mở quyển “Huyền Giới Đại Lục Chí”, bắt đầu đọc. Hắn cần nắm rõ thế giới này, cần biết những gì đang chờ đợi hắn ở phía trước. Từ một thiếu niên phế vật ở một phàm giới nhỏ bé, Lăng Tiêu giờ đây đã bước chân vào một thế giới rộng lớn hơn, đầy rẫy cơ duyên và nguy hiểm. Mục tiêu của hắn vẫn vậy: mạnh mẽ hơn, tìm lại tất cả, và trở thành Chí Tôn Vạn Đế.

Đêm xuống, ánh trăng bạc chiếu rọi qua cửa sổ. Lăng Tiêu vẫn miệt mài đọc sách, ánh mắt lóe lên sự kiên định và khát vọng. Kỷ nguyên của hắn, sẽ bắt đầu từ đây.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8