Chí Tôn Vạn Đế
Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:28:47 | Lượt xem: 3

Chương 30: Thiên Huyền Tông Nhập Môn

Dòng người cuồn cuộn đổ về phía Thiên Huyền Tông tựa như một con sông lớn không ngừng nghỉ. Mỗi người đều mang theo khát vọng và hy vọng, ánh mắt rực cháy nhìn về phía những ngọn núi mờ ảo, nơi ẩn chứa tương lai của họ. Lăng Tiêu hòa mình vào biển người, cảm nhận được sự sôi động và áp lực vô hình từ những kẻ xung mộ xung quanh. Hắn không còn là thiếu niên ở vùng đất phàm trần nhỏ bé nữa, đây là Huyền Giới, là nơi quy tụ vô số thiên tài từ khắp nơi.

Cổng Thiên Huyền Tông sừng sững, được chạm khắc từ đá đen cổ kính, cao ngất trời xanh, toát ra khí thế trang nghiêm và hùng vĩ. Hai bên cổng là hai pho tượng đá hình thú dữ, ánh mắt phát ra linh quang nhàn nhạt, tựa như đang canh giữ một thế giới khác. Phía trước cổng, hàng trăm đệ tử Thiên Huyền Tông trong trang phục xanh lam đang duy trì trật tự, ánh mắt sắc bén lướt qua từng người đến đăng ký.

“Chỉ có những người dưới hai mươi tuổi, đạt đến cảnh giới Luyện Khí tầng năm trở lên mới đủ tư cách tham gia khảo hạch nhập môn!” Một giọng nói vang vọng, mang theo uy áp, khiến đám đông khẽ xao động. “Những ai không đủ điều kiện, xin rời đi, đừng lãng phí thời gian của bản thân và tông môn!”

Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Luyện Khí tầng năm, đối với một thiếu niên ở phàm giới, có lẽ là một ngưỡng cửa khó khăn. Nhưng ở Huyền Giới này, đó chỉ là điều kiện cơ bản nhất. Hắn hiện tại đã là Luyện Khí tầng chín đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là đột phá Trúc Cơ. Với Chí Tôn Thần Tàng đã thức tỉnh một phần, tốc độ tu luyện của hắn vượt xa người thường, chưa kể đến nền tảng vững chắc mà Lão Hắc đã giúp hắn xây dựng.

Phía trước, một bàn đăng ký dài được thiết lập. Mỗi người đến đều phải kiểm tra cốt linh căn và cảnh giới tu vi. Lăng Tiêu kiên nhẫn xếp hàng, quan sát những người xung quanh. Có những kẻ tự tin ngời ngời, khí chất phi phàm, hiển nhiên là xuất thân từ những gia tộc lớn hoặc tông môn nhỏ có tiếng tăm. Cũng có những người rụt rè, ánh mắt lo lắng, mang theo hy vọng mong manh.

Một thanh niên khoác áo gấm màu tím, khí chất ngạo mạn, vừa đặt tay lên viên đá kiểm tra cốt linh căn, viên đá liền phát ra ánh sáng chói lòa, sáu màu rực rỡ. “Huyền cấp thượng phẩm linh căn! Tu vi Luyện Khí tầng tám!” Một đệ tử ghi chép hô to, giọng điệu có chút kinh ngạc.

Đám đông xôn xao. Huyền cấp thượng phẩm linh căn đã là tài năng hiếm có. Thanh niên áo tím ngẩng cao đầu, ánh mắt quét qua Lăng Tiêu một cách khinh thường, tựa như đã nhìn thấu hắn chỉ là một kẻ phàm nhân đến từ chốn quê mùa.

Lăng Tiêu không để ý, hắn biết bản thân mình không cần phải phô trương ở đây. Hắn chỉ cần một cơ hội để phát triển.

Đến lượt Lăng Tiêu. Hắn bước lên, đặt tay lên viên đá kiểm tra. Một luồng linh lực từ viên đá truyền vào cơ thể hắn, thăm dò. Lăng Tiêu khẽ điều chỉnh, che giấu phần lớn khí tức của Chí Tôn Thần Tàng, chỉ để lộ ra một phần nhỏ. Hắn không muốn quá nổi bật ngay lập tức, tránh gây phiền phức không cần thiết.

Viên đá phát ra ánh sáng màu xanh lục, rồi chuyển sang vàng nhạt, sau đó là xanh lam. Ba màu! “Hoàng cấp trung phẩm linh căn! Tu vi Luyện Khí tầng chín đỉnh phong!” Đệ tử ghi chép hơi nhíu mày, có chút thất vọng. Hoàng cấp linh căn chỉ là mức trung bình, nhưng Luyện Khí tầng chín đỉnh phong ở độ tuổi này cũng không tệ.

Thanh niên áo tím khẽ hừ lạnh, nhếch mép cười khẩy. “Chỉ là Hoàng cấp linh căn, cũng dám đến Thiên Huyền Tông? Thật không biết tự lượng sức mình.”

Lăng Tiêu phớt lờ hắn, thu tay về, tiếp tục đi vào bên trong. Lão Hắc trong thức hải khẽ cười vang: “Tiểu tử ngươi đúng là khôn khéo. Che giấu như vậy, sẽ ít bị dòm ngó. Nhưng mà Hoàng cấp trung phẩm, hơi thấp đó nha. Nếu là bình thường, linh căn của ngươi ít nhất cũng là Địa cấp.”

“Không sao, càng về sau càng có thể bộc lộ.” Lăng Tiêu thản nhiên đáp. Hắn đã quá quen với việc bị khinh thường.

Sau khi đăng ký, các thí sinh được dẫn vào một quảng trường rộng lớn. Hàng ngàn người đang tụ tập ở đây, tạo thành một biển người. Phía trước quảng trường là một đài cao, nơi có năm vị trưởng lão Thiên Huyền Tông đang ngồi, khí thế uy nghiêm, khiến không khí trở nên nặng nề.

Một trưởng lão tóc bạc phơ, râu dài phất phơ, ánh mắt sắc sảo như chim ưng, cất tiếng nói vang vọng: “Chào mừng các ngươi đến với Thiên Huyền Tông. Ta là trưởng lão Mặc Lão. Hôm nay, các ngươi sẽ trải qua ba vòng khảo hạch. Ai vượt qua cả ba vòng sẽ chính thức trở thành đệ tử ngoại môn của Thiên Huyền Tông!”

“Vòng khảo hạch đầu tiên: Khảo nghiệm Ngộ Tính và Tinh Thần Lực! Các ngươi sẽ bước vào ‘Mê Hồn Trận’ được bày bố ở phía trước. Ai có thể đi qua trận pháp trong vòng một nén hương, sẽ được coi là đạt. Bắt đầu!”

Tức thì, một màn sương mù dày đặc bao phủ một khu vực rộng lớn phía trước quảng trường. Hàng trăm thí sinh không chút do dự, lao vào màn sương mù. Lăng Tiêu cũng bước vào. Ngay lập tức, một cảm giác choáng váng ập đến, cảnh vật xung quanh biến đổi liên tục, những ảo ảnh bắt đầu xuất hiện.

Cảnh tượng cha mẹ bị sát hại, cảnh hắn bị gia tộc ruồng bỏ, những lời mắng chửi, khinh miệt… Tất cả hiện lên chân thực như thật, cố gắng lung lay ý chí của hắn. Những tiếng cười nhạo vang vọng, những bóng ma vươn tay kéo hắn xuống vực sâu tuyệt vọng.

Tuy nhiên, Lăng Tiêu đã trải qua quá nhiều gian khổ. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn khẽ rung động, phát ra một luồng khí tức thanh tịnh, quét sạch những ảo ảnh. Tinh thần lực của hắn vượt xa người thường, những ảo ảnh này tuy mạnh, nhưng không đủ để lay chuyển tâm trí hắn. Hắn nhắm mắt, cảm nhận sự dao động của linh khí trong trận pháp, không bị những ảo ảnh bên ngoài làm cho phân tâm.

“Huyễn thuật cấp thấp như vậy, cũng muốn lay chuyển Chí Tôn ý chí sao?” Lão Hắc khẽ cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ khinh thường. “Tiểu tử, đừng chỉ dựa vào Chí Tôn Thần Tàng. Ngươi phải tự mình lĩnh ngộ quy luật của trận pháp. Trận pháp này được xây dựng dựa trên sự dao động của linh khí. Cảm nhận nó, và ngươi sẽ tìm thấy lối thoát.”

Lăng Tiêu làm theo lời Lão Hắc. Hắn bỏ qua những hình ảnh, lắng nghe tiếng gió, cảm nhận sự dịch chuyển của linh khí. Dần dần, một con đường mờ ảo hiện ra trong tâm trí hắn. Hắn bước đi vững chắc, không hề chần chừ.

Chỉ trong chốc lát, một nén hương còn chưa cháy hết, Lăng Tiêu đã cảm thấy một luồng sáng chói mắt ập đến. Hắn đã ra khỏi Mê Hồn Trận! Hắn là một trong những người đầu tiên thoát ra, chỉ sau vài người.

Trưởng lão Mặc Lão khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua Lăng Tiêu. Tuy chỉ là Hoàng cấp linh căn, nhưng ngộ tính và tinh thần lực của thiếu niên này lại rất xuất sắc, nằm trong số những người dẫn đầu. Điều này khiến ông có chút tò mò.

Thanh niên áo tím, kẻ đã khinh thường Lăng Tiêu lúc trước, cũng vừa bước ra khỏi trận pháp, mặt có chút tái nhợt. Hắn nhìn thấy Lăng Tiêu đã chờ sẵn ở bên ngoài, ánh mắt không khỏi hiện lên vẻ kinh ngạc và khó chịu. Hắn tự cho mình là thiên tài, không ngờ lại không nhanh bằng một kẻ Hoàng cấp linh căn.

“Vòng khảo hạch thứ hai: Khảo nghiệm Thể Phách và Kiên Trì! Các ngươi sẽ leo lên ‘Thang Vân Tiêu’. Thang Vân Tiêu có một trăm bậc, mỗi bậc đều chứa một lực áp bức khác nhau. Ai có thể leo đến bậc thứ năm mươi trở lên sẽ đạt. Bắt đầu!” Trưởng lão Mặc Lão công bố tiếp.

Một chiếc cầu thang đá cổ kính, mờ ảo trong sương mù, sừng sững hiện ra trước mắt mọi người, vươn thẳng lên trời cao. Từng bậc thang đều toát ra một luồng áp lực vô hình, càng lên cao áp lực càng lớn.

Các thí sinh bắt đầu leo lên. Ban đầu, mọi người đều khá dễ dàng. Nhưng từ bậc thứ mười trở đi, áp lực bắt đầu gia tăng rõ rệt. Những người yếu ớt hơn bắt đầu run rẩy, mồ hôi vã ra như tắm. Đến bậc thứ ba mươi, đã có hàng trăm người phải bỏ cuộc, quỵ gối thở dốc.

Lăng Tiêu bước đi vững vàng. Thể phách của hắn đã được tôi luyện qua vô số lần chiến đấu, hấp thụ linh dược và đặc biệt là sự cải tạo của Chí Tôn Thần Tàng. Những áp lực này, đối với hắn mà nói, vẫn nằm trong phạm vi chịu đựng. Hắn cảm nhận được cơ thể mình đang được tôi luyện thêm, xương cốt kêu răng rắc, linh lực trong cơ thể vận chuyển nhanh hơn.

Bậc thứ năm mươi! Lăng Tiêu vượt qua dễ dàng. Hắn nhìn về phía trước. Thanh niên áo tím kia cũng đang ở bậc thứ năm mươi lăm, nhưng sắc mặt đã trắng bệch, bước chân run rẩy. Hắn quay đầu lại nhìn Lăng Tiêu, trong mắt lộ ra vẻ khó tin. Một kẻ Hoàng cấp linh căn lại có thể lực mạnh mẽ như vậy sao?

Lăng Tiêu không dừng lại. Hắn tiếp tục leo lên. Bậc thứ sáu mươi, bảy mươi… Càng lên cao, áp lực càng khủng khiếp, tựa như có một ngọn núi đè nặng lên vai. Hắn cảm nhận được linh lực trong cơ thể mình đang bị ép nén đến cực hạn, nhưng đồng thời cũng trở nên tinh thuần hơn. Mỗi bước chân, hắn đều cảm thấy như đang tiến gần hơn đến giới hạn của bản thân.

“Được lắm, tiểu tử! Thể phách của ngươi đã vượt xa những người cùng cấp. Có lẽ là do tác dụng của Chí Tôn Thần Tàng đang dần thức tỉnh. Cứ tiếp tục đi, đừng dừng lại. Đây là cơ hội tốt để tôi luyện thân thể!” Lão Hắc hưng phấn nói.

Lăng Tiêu gật đầu, cắn răng tiến lên. Bậc thứ tám mươi! Hắn cảm thấy ngũ tạng lục phủ như muốn vỡ tung, từng thớ thịt đều đau nhức. Nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định. Hắn không thể dừng lại ở đây. Hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn, để tìm kiếm sự thật, để đối phó với kẻ thù đã phong ấn hắn!

Phía dưới, các trưởng lão Thiên Huyền Tông cũng không khỏi kinh ngạc. Đặc biệt là trưởng lão Mặc Lão, ông liên tục nhìn về phía Lăng Tiêu. Một Hoàng cấp linh căn lại có thể leo đến bậc thứ tám mươi, thậm chí còn chưa có dấu hiệu dừng lại. Điều này gần như là không thể tin được! Thể phách cường hãn như vậy, ngay cả những thiên tài Huyền cấp thượng phẩm cũng khó lòng sánh bằng.

Thanh niên áo tím đã quỵ gối ở bậc thứ sáu mươi, ánh mắt phức tạp nhìn bóng lưng Lăng Tiêu. Hắn không còn vẻ ngạo mạn như trước, thay vào đó là sự nghi ngờ và một chút sợ hãi. Kẻ phế vật này, rốt cuộc là ai?

Lăng Tiêu cuối cùng dừng lại ở bậc thứ chín mươi hai. Hắn đã đạt đến giới hạn tuyệt đối. Cả người hắn run rẩy, mồ hôi đầm đìa, nhưng ánh mắt vẫn rực sáng. Hắn đã vượt qua chính mình.

Trưởng lão Mặc Lão đứng dậy, khẽ vỗ tay. “Tốt! Rất tốt! Thiếu niên này, thể phách phi phàm, ý chí kiên cường. Đáng khen!”

Lăng Tiêu từ từ bước xuống, cơ thể tuy mỏi nhừ nhưng tinh thần lại vô cùng sảng khoái. Hắn cảm thấy mình đã mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Hai vòng khảo hạch đã trôi qua, số lượng thí sinh đã giảm đi đáng kể, chỉ còn lại khoảng một ngàn người. Hầu hết đều là những thiên tài đạt Huyền cấp linh căn hoặc có tu vi cao. Lăng Tiêu, với Hoàng cấp linh căn, lại nổi bật một cách kỳ lạ.

Trưởng lão Mặc Lão lại một lần nữa cất tiếng: “Vòng khảo hạch cuối cùng: Khảo nghiệm Thực Chiến! Các ngươi sẽ tiến vào ‘Thí Luyện Tháp’. Trong Tháp có các tầng, mỗi tầng đều có yêu thú hoặc khôi lỗi canh giữ. Ai có thể vượt qua ba tầng liên tiếp, sẽ là người chiến thắng! Bắt đầu!”

Một tòa tháp cao sừng sững, cổ kính hiện ra. Thí Luyện Tháp, nơi kiểm tra sức mạnh thực chiến của các đệ tử. Đây là nơi Lăng Tiêu tự tin nhất. Hắn đã trải qua vô số trận chiến sinh tử, kinh nghiệm chiến đấu của hắn phong phú hơn bất kỳ thiên tài nào ở đây.

Lăng Tiêu hít sâu một hơi, ánh mắt lóe lên sự sắc bén. “Thực chiến sao? Đây mới là lúc ta thật sự bộc lộ.”

Hắn bước vào Thí Luyện Tháp, theo sau là hàng trăm thí sinh khác. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới bắt đầu!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8