Chí Tôn Vạn Đế
Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:26:26 | Lượt xem: 3

Chương 25: Rời Khỏi Vùng Đất Cũ

Lăng Tiêu đứng trước lối ra của Thần Phong Bí Cảnh, hít một hơi thật sâu. Không khí bên ngoài bí cảnh mang theo hơi ẩm và mùi đất quen thuộc, khác hẳn với sự tĩnh mịch và cổ kính bên trong. Ánh nắng mặt trời chói chang chiếu xuống, khiến hắn hơi nheo mắt lại. Hắn đã trở lại thế giới phàm trần, nhưng cảm giác của hắn đã hoàn toàn thay đổi.

Thần Phong Bí Cảnh đã ban tặng cho hắn quá nhiều. Chí Tôn Thần Tàng đã thức tỉnh một phần, dù chỉ là một phần nhỏ, nhưng đã mang lại cho hắn sức mạnh vượt xa tưởng tượng của bất kỳ tu luyện giả phàm trần nào. Những Thần Văn cổ xưa, những công pháp bí truyền, và vô số linh dược quý hiếm đã khiến nền tảng của hắn vững chắc như đá tảng. Hắn không còn là thiếu niên phế vật bị khinh miệt ngày nào, mà là một cường giả tiềm ẩn, mang trong mình dòng máu Chí Tôn và khát vọng vươn tới đỉnh cao.

Lăng Tiêu rời khỏi khu vực bí cảnh bị che giấu bởi sương mù và ảo trận. Hắn không vội vã, mà dành một chút thời gian để cảm nhận sự thay đổi trong bản thân. Mọi giác quan của hắn trở nên nhạy bén hơn, dòng linh lực trong cơ thể cuộn chảy mạnh mẽ, và chỉ cần một ý niệm, hắn có thể dễ dàng vận dụng các công pháp đã học. Hắn thậm chí còn cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn, ấm áp và mạnh mẽ, ẩn sâu trong huyết mạch – đó chính là dấu hiệu của Chí Tôn Thần Tàng đã được kích hoạt.

“Huyền Giới… Ta đến đây!” Lăng Tiêu thì thầm, ánh mắt kiên định. Kẻ thù đã phong ấn hắn, thế lực bí ẩn kia, hắn sẽ từng bước tìm ra chúng. Nhưng trước tiên, hắn cần rời khỏi vùng đất phàm trần này. Đây chỉ là một góc nhỏ bé của vũ trụ, không đủ để chứa đựng khát vọng và tiềm năng của hắn.

Lăng Tiêu bắt đầu hành trình. Hắn không còn cưỡi ngựa hay đi bộ như trước. Chỉ cần vận dụng chút linh lực, thân pháp của hắn đã nhanh đến kinh người, như một làn gió lướt qua các ngọn cây. Hắn muốn trở về Lăng gia một lần cuối, không phải để báo thù hay khẳng định bản thân, mà chỉ để kết thúc những ràng buộc cuối cùng, và có thể là thu thập thêm một số thông tin cần thiết.

Trên đường đi, Lăng Tiêu tình cờ gặp một nhóm cường đạo đang hoành hành, cướp bóc một đoàn thương nhân nhỏ. Những cường đạo này, trong mắt những người phàm trần, là những kẻ hung hãn, thậm chí có cả những tu luyện giả cấp thấp đã đạt đến Khai Mạch cảnh. Trước đây, Lăng Tiêu sẽ phải dè chừng hoặc tránh né. Nhưng giờ đây, hắn chỉ lắc đầu khinh thường.

“Làm càn!” Lăng Tiêu khẽ quát một tiếng. Dòng linh lực vô hình bùng nổ, quét ngang qua đám cường đạo. Những kẻ mạnh nhất trong số chúng, vốn đang cười cợt, bỗng nhiên cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên người, xương cốt rắc rắc như muốn vỡ vụn. Chúng chưa kịp phản ứng, đã bị đánh bay, nằm la liệt dưới đất, không còn sức để nhúc nhích.

Cả đoàn thương nhân và đám cường đạo đều kinh hãi tột độ. Một cường giả như vậy, chỉ một tiếng quát đã khiến bọn họ tan tác, đây là tu vi gì? Lăng Tiêu không thèm để ý đến những ánh mắt sùng bái hay sợ hãi đó. Hắn chỉ tiện tay thu lấy chiếc túi trữ vật của tên cường đạo cầm đầu, bên trong có một tấm bản đồ phác thảo về các thành trì lớn trong vùng và vài đồng tiền linh thạch, rồi tiếp tục hành trình.

Hắn nhận ra rằng, dù đã có được sức mạnh đáng kể, nhưng thế giới phàm trần này vẫn còn nhiều điều hắn chưa biết. Tấm bản đồ kia chỉ ra một thành trì lớn cách đó không xa, tên là Thiên Đô Thành, được biết đến là nơi tụ tập của nhiều tu luyện giả và là trung tâm giao thương quan trọng của khu vực. Có lẽ ở đó, hắn có thể tìm được thông tin về cách thức để đến Huyền Giới.

Ba ngày sau, Lăng Tiêu đã đến Thiên Đô Thành. Đây là một thành phố rộng lớn và sầm uất hơn bất kỳ nơi nào hắn từng thấy. Những bức tường thành cao vút, những tòa kiến trúc tráng lệ, và dòng người đông đúc ra vào cổng thành khiến hắn thoáng chút kinh ngạc. Trong đám đông, hắn dễ dàng nhận ra nhiều tu luyện giả mang theo binh khí, toát ra khí tức mạnh mẽ hơn hẳn những kẻ cường đạo hắn gặp trước đó. Một số người thậm chí đã đạt đến Ngưng Khí cảnh, một cảnh giới mà trước đây Lăng Tiêu chỉ có thể ngước nhìn.

Tuy nhiên, với sức mạnh hiện tại của hắn, những tu luyện giả này không còn là mối đe dọa. Hắn đã đạt đến một cảnh giới cao hơn nhiều, vượt xa những gì mà vùng đất phàm trần này có thể sản sinh. Hắn đã là một tu luyện giả Chân Nguyên cảnh sơ kỳ, thậm chí còn mạnh hơn với sự hỗ trợ của Chí Tôn Thần Tàng, có thể dễ dàng đối phó với những tu luyện giả Ngưng Khí cảnh đỉnh phong mà không tốn chút sức lực.

Lăng Tiêu tìm đến một tửu quán lớn nhất trong thành, nơi thường tập trung những tu luyện giả và thương nhân để trao đổi thông tin. Hắn gọi một bàn ăn, tai lắng nghe những câu chuyện phiếm xung quanh. Hắn muốn tìm hiểu về Huyền Giới, về các tông môn lớn, và đặc biệt là cách thức để rời khỏi vùng đất phàm trần này.

Hắn nhanh chóng thu thập được nhiều thông tin hữu ích. Huyền Giới là một đại lục khổng lồ, rộng lớn gấp trăm lần vùng đất này. Để đến đó, không thể chỉ dựa vào sức người. Có hai con đường chính: một là thông qua các trận pháp truyền tống cổ xưa do các tông môn lớn của Huyền Giới đặt ra, nhưng những trận pháp này chỉ mở ra định kỳ và yêu cầu một loại lệnh bài đặc biệt; hai là thông qua các linh thuyền khổng lồ, được điều khiển bởi những tu luyện giả có tu vi cực cao, có khả năng vượt qua không gian hỗn loạn giữa các vùng đất.

“Trận pháp truyền tống… linh thuyền…” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Cả hai con đường đều không dễ dàng. Lệnh bài truyền tống chắc chắn rất hiếm, và linh thuyền thì cần sức mạnh khủng khiếp để điều khiển, chi phí cũng sẽ vô cùng đắt đỏ. Hắn cần nhiều linh thạch hơn, và quan trọng hơn, cần tìm kiếm những người có khả năng cung cấp những dịch vụ này.

Hắn cũng nghe được những tin tức về Lăng gia. Sau khi hắn biến mất, Lăng gia đã phải chịu một cú sốc lớn, đặc biệt là khi Lăng Thanh, kẻ từng hãm hại hắn, đột nhiên phát điên và bị phế bỏ tu vi. Mặc dù hắn không còn quan tâm đến việc trả thù Lăng gia, nhưng việc Lăng Thanh bị trừng phạt cũng xem như là một kết thúc cho ân oán cũ. Lăng gia chỉ là một phần nhỏ trong quá khứ phế vật của hắn, giờ đây hắn đã có những mục tiêu lớn lao hơn.

Khi đêm xuống, Lăng Tiêu rời tửu quán, đi dạo qua những con phố sầm uất của Thiên Đô Thành. Hắn cảm nhận được sự sôi động của thế giới tu luyện, dù đây mới chỉ là cấp thấp nhất. Khát vọng trong lòng hắn càng thêm mãnh liệt. Hắn sẽ không dừng lại ở Thiên Đô Thành, cũng không dừng lại ở Huyền Giới. Mục tiêu của hắn là Chí Tôn Vạn Đế, là thống ngự vạn giới, vĩnh hằng bất diệt.

Đột nhiên, một luồng khí tức mạnh mẽ thu hút sự chú ý của Lăng Tiêu. Hắn quay đầu nhìn lại, thấy một nhóm người đang tiến vào một tòa nhà lớn, có vẻ là một chi nhánh của một tông môn nào đó. Một trong số đó là một lão nhân tóc bạc, mang theo khí tức thâm sâu khó lường, dường như đã đạt đến cảnh giới Chân Nguyên cảnh trung kỳ, thậm chí cao hơn. Bên cạnh lão nhân là một thiếu niên trẻ tuổi, khí chất bất phàm, trên tay cầm một tấm lệnh bài màu xanh lam, phát ra ánh sáng nhàn nhạt.

Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Tấm lệnh bài đó… hắn đã từng thấy một hình ảnh tương tự trong những ký ức rời rạc của Chí Tôn Thần Tàng. Đó là “Huyền Giới Lệnh”, một vật phẩm có giá trị cực lớn, được dùng để kích hoạt trận pháp truyền tống đến Huyền Giới.

“Có vẻ như con đường đến Huyền Giới không còn xa nữa,” Lăng Tiêu thầm nghĩ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy tự tin. Hắn quyết định theo dõi nhóm người này. Cơ duyên đến nhanh hơn hắn tưởng. Thiên Đô Thành này, có lẽ sẽ không giữ chân hắn được lâu nữa.

Với sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng, Lăng Tiêu tin rằng hắn có thể vượt qua mọi chướng ngại, không chỉ để có được Huyền Giới Lệnh, mà còn để đặt chân lên con đường tu luyện rộng lớn hơn, nơi có những thử thách và cơ hội thực sự dành cho một Chí Tôn tương lai.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8