Chí Tôn Vạn Đế
Chương 24
Lăng Tiêu đứng sững sờ trong căn phòng cổ kính, hơi thở dồn dập, tâm trí vẫn còn chấn động mạnh mẽ bởi phát hiện vừa rồi. Ký ức vụn vỡ về “Thần Văn” và sự liên kết của nó với Chí Tôn Thần Tàng của hắn như một tia sét đánh thẳng vào linh hồn, xé tan màn sương mù bấy lâu nay che phủ thân phận hắn. Hắn không còn là Lăng Tiêu phế vật của Lăng gia, mà là một kẻ mang trong mình bí mật kinh thiên động địa, một dòng máu chí tôn bị phong ấn!
Luồng năng lượng khổng lồ vẫn cuộn trào trong cơ thể hắn, không thể kiểm soát, nhưng giờ đây, nó không còn gây đau đớn mà mang theo một cảm giác quen thuộc, như là một phần của chính hắn đang được giải phóng. Lăng Tiêu nhắm mắt lại, cố gắng nắm bắt từng mảnh ký ức, từng luồng năng lượng đang tuôn chảy. Hắn cảm nhận rõ ràng Chí Tôn Thần Tàng trong đan điền đang rung chuyển dữ dội, một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ bắt đầu lan tỏa khắp kinh mạch.
“Thần Văn… Chí Tôn…” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Hắn đưa tay chạm vào bức bích họa, nơi vị thần nhân uy nghiêm với biểu tượng Thần Văn trên trán vẫn như đang nhìn thấu vạn vật. Một cảm giác kỳ lạ ập đến, như thể bức bích họa đang sống lại, và vị thần nhân đang giao tiếp với hắn. Không phải bằng lời nói, mà bằng một dòng chảy thông tin trực tiếp vào tâm thức.
Hắn nhìn thấy những hình ảnh chớp nhoáng: một vũ trụ bao la với hàng tỷ vì sao, những thế giới sụp đổ và tái sinh, những sinh linh khổng lồ vượt xa sức tưởng tượng, và trên tất cả, là một luồng sức mạnh tối cao, vô hình nhưng hiện hữu, điều khiển mọi quy luật. Đó là “Đạo”, là “Luật”, là “Thần”. Và vị thần nhân trong bích họa, dường như chính là hiện thân của một trong những nguyên lý tối cao đó, hoặc ít nhất, là một kẻ đã đạt đến cảnh giới vô cùng gần với nó.
Lăng Tiêu không hiểu hết, nhưng hắn biết, những gì hắn vừa cảm nhận được là vô cùng quan trọng. Chí Tôn Thần Tàng của hắn, không chỉ là một vật phẩm hay huyết mạch, mà nó chứa đựng một phần của cái “Đạo” tối cao đó. Và ký hiệu Thần Văn kia, chính là chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến nguồn sức mạnh chân chính.
Khi luồng thông tin ngừng lại, Lăng Tiêu mở mắt. Ánh nhìn của hắn đã thay đổi, không còn vẻ non nớt của một thiếu niên, mà thay vào đó là sự sâu thẳm, quyết đoán của một kẻ đã nhìn thấy một phần của chân lý vũ trụ. Cơ thể hắn cũng đã trải qua một sự biến đổi đáng kinh ngạc. Các kinh mạch được mở rộng gấp đôi, linh khí trong cơ thể cô đọng hơn, và làn da hắn phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, như ngọc bích. Hắn cảm thấy mình mạnh hơn rất nhiều, không chỉ là về linh lực, mà là về cả bản chất sinh mệnh.
“Phá!” Lăng Tiêu khẽ quát một tiếng. Linh lực trong cơ thể hắn tuôn trào, phá tan mọi gông cùm. Từ Khai Mạch Cảnh tầng bảy, hắn trực tiếp nhảy vọt lên Khai Mạch Cảnh tầng chín, chỉ còn cách Ngưng Nguyên Cảnh một bước. Nhưng điều quan trọng hơn cả là sự vững chắc của căn cơ, cùng với những hiểu biết mới về linh khí và quy luật vận hành của nó.
Hắn cảm thấy như mình có thể điều khiển mọi thứ xung quanh chỉ bằng một ý nghĩ. Tuy chưa hoàn toàn, nhưng một tia cảm ứng mỏng manh về “Thế” (Thế của trời đất) đã nhen nhóm trong lòng hắn. Đây là một cảnh giới mà ngay cả những cường giả Ngưng Nguyên Cảnh bình thường cũng khó lòng chạm tới.
Đúng lúc này, một tiếng “Rắc” nhỏ vang lên. Bức bích họa trên tường, sau khi truyền tải thông tin cho Lăng Tiêu, bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ li ti. Vị thần nhân uy nghiêm dần trở nên mờ ảo, và cuối cùng, cả bức tường cổ kính đổ sụp, để lộ ra một khe hở tối tăm phía sau.
Một luồng khí tức cổ xưa, nồng đậm linh khí và xen lẫn mùi hương của thảo mộc quý hiếm ập thẳng vào mũi Lăng Tiêu. Đây không phải là khí tức của một căn phòng bình thường, mà là một không gian khác, một bí mật sâu hơn của Thần Phong Bí Cảnh.
“Còn có bí mật?” Lăng Tiêu nheo mắt. Sự tò mò và khát vọng khám phá bùng cháy trong lòng hắn. Hắn không ngần ngại bước vào khe hở, xuyên qua lớp màn sương mờ ảo. Phía sau khe hở là một hang động tự nhiên rộng lớn, ánh sáng từ những tinh thể phát sáng trên vách đá chiếu rọi, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo. Ở trung tâm hang động, một hồ nước nhỏ trong vắt bốc lên hơi nước lờ mờ, và trên bờ hồ, một cây cổ thụ nhỏ với những chiếc lá vàng rực rỡ đang tỏa ra một năng lượng sinh mệnh mãnh liệt.
“Đây là… Sinh Mệnh Thụ Tủy Dịch?!” Lăng Tiêu thốt lên kinh ngạc. Hắn nhận ra loại cây này. Trong các điển tịch cổ xưa của Lăng gia, đây là một loại linh dược cực kỳ quý hiếm, có khả năng cải tạo thể chất, tăng cường tuổi thọ, và đặc biệt là giúp người tu luyện đột phá cảnh giới một cách an toàn. Ngay cả một giọt Thụ Tủy Dịch cũng có giá trị liên thành, huống chi là cả một cây cổ thụ đang phát triển mạnh mẽ như vậy.
Hắn tiến lại gần hơn, cảm nhận năng lượng dồi dào từ cây cổ thụ. Đúng lúc này, một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên, chấn động cả hang động. Từ trong hồ nước, một cái đầu khổng lồ với đôi mắt đỏ rực từ từ nhô lên. Đó là một con Giao Long màu xanh đen, toàn thân phủ vảy cứng như thép, sừng nhọn hoắt, tỏa ra khí tức hung dữ của một linh thú cấp cao, tương đương với cường giả Ngưng Nguyên Cảnh đỉnh phong.
“Kẻ canh giữ?” Lăng Tiêu cau mày. Xem ra, bất kỳ bảo vật nào trong bí cảnh này cũng đều có linh thú trấn thủ. Con Giao Long này đã ẩn mình trong hồ nước, hấp thụ năng lượng của Sinh Mệnh Thụ Tủy Dịch để tu luyện. Sự xuất hiện của Lăng Tiêu đã phá vỡ sự yên tĩnh của nó.
Giao Long phun ra một luồng hơi lạnh buốt, mang theo khí tức tử vong. Nó lao thẳng về phía Lăng Tiêu, móng vuốt sắc bén xé rách không khí. Lăng Tiêu đứng yên, không hề hoảng sợ. Hắn muốn thử nghiệm sức mạnh mới của mình.
“Tới đây!” Hắn khẽ quát, linh lực trong cơ thể bùng nổ. Không còn là những chiêu thức cơ bản của Lăng gia, Lăng Tiêu thi triển một bộ quyền pháp hoàn toàn mới, một bộ quyền pháp mà hắn chưa từng học qua, nhưng lại cảm thấy vô cùng quen thuộc, như là nó đã khắc sâu vào xương tủy hắn từ lâu. Đó là “Chí Tôn Bá Quyền”, một bộ quyền pháp ẩn chứa trong Chí Tôn Thần Tàng, được kích hoạt khi hắn lĩnh ngộ được Thần Văn.
Mỗi cú đấm của Lăng Tiêu đều mang theo một sức mạnh hủy diệt, không chỉ là linh lực thuần túy, mà còn có một chút “Thế” vô hình, khiến không khí xung quanh biến dạng. Hắn không né tránh, mà trực tiếp đối đầu với Giao Long. Móng vuốt sắc bén của Giao Long va chạm với nắm đấm của Lăng Tiêu, tạo ra âm thanh chói tai như kim loại va vào nhau. Lăng Tiêu chỉ lùi lại nửa bước, trong khi Giao Long bị đẩy lùi một khoảng, đôi mắt đỏ rực hiện lên vẻ kinh ngạc.
“Cái gì? Một thiếu niên Khai Mạch Cảnh lại có thể đối đầu trực diện với ta?” Giao Long rống lên, giận dữ. Nó không thể tin được sức mạnh của Lăng Tiêu. Luồng khí tức mà Lăng Tiêu tỏa ra, tuy chưa đạt đến mức độ của Ngưng Nguyên Cảnh, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình khiến nó phải dè chừng.
Lăng Tiêu không nói nhiều, hắn tiếp tục tấn công. “Chí Tôn Bá Quyền” được thi triển đến mức tận cùng, mỗi chiêu mỗi thức đều mang theo ý chí bá đạo, không thể kháng cự. Hắn tung ra một cú đấm “Phá Sơn Đoạn Hải”, linh lực ngưng tụ thành một nắm đấm khổng lồ, mang theo sức mạnh đủ để đánh nát một ngọn núi nhỏ. Giao Long cố gắng chống đỡ, nhưng nó đã đánh giá thấp sức mạnh của Lăng Tiêu sau khi thức tỉnh một phần Thần Tàng.
Cú đấm trực tiếp đánh trúng đầu Giao Long, khiến nó rống lên thảm thiết. Lớp vảy cứng rắn bị nứt toác, máu tươi phun ra. Con Giao Long lảo đảo, thân thể khổng lồ đổ sụp xuống đất, tạo ra một tiếng động lớn. Nó cố gắng gượng dậy, nhưng đã quá muộn. Lăng Tiêu nhảy lên, một quyền cuối cùng giáng thẳng vào điểm yếu trên đầu Giao Long, kết liễu hoàn toàn linh thú hung dữ này.
Hơi thở của Lăng Tiêu có chút dồn dập, nhưng hắn lại cảm thấy vô cùng sảng khoái. Hắn đã thắng! Và hắn đã chứng minh được sức mạnh mới của mình. Hắn không còn là kẻ yếu ớt ngày xưa nữa. Hắn tiến đến bên cạnh Sinh Mệnh Thụ Tủy Dịch, cẩn thận thu thập những giọt nhựa cây quý giá, sau đó không quên lấy đi nội đan của Giao Long, một vật phẩm cực kỳ có giá trị đối với người tu luyện.
Với những gì đã thu hoạch được, Lăng Tiêu biết rằng Thần Phong Bí Cảnh này đã mang lại cho hắn quá nhiều. Hắn đã thức tỉnh một phần Chí Tôn Thần Tàng, hiểu được manh mối về Thần Văn và thân phận bí ẩn của mình, và còn có được vô số tài nguyên quý giá. Hắn không còn lý do để ở lại đây nữa.
Hắn nhìn về phía lối ra của bí cảnh, ánh mắt kiên định. Thế giới bên ngoài Thần Phong Bí Cảnh, và xa hơn nữa, là Huyền Giới rộng lớn, đang chờ đợi hắn. Kẻ thù đã phong ấn hắn, thế lực bí ẩn kia, hắn sẽ từng bước tìm ra chúng. Lăng Tiêu hít sâu một hơi, cảm nhận sức mạnh cuộn trào trong cơ thể, và khát vọng vươn lên đỉnh cao. Hắn sẽ rời khỏi vùng đất phàm trần này, bước vào thế giới tu luyện rộng lớn hơn, và bắt đầu hành trình trở thành Chí Tôn Vạn Đế!