Chí Tôn Vạn Đế
Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:24:07 | Lượt xem: 3

Chương 20: Thiên Cực Học Viện

Dưới sự dẫn dắt của vị đệ tử Thiên Cực Học Viện, Lăng Tiêu bước đi trên những con đường lát đá cổ kính, hòa mình vào không khí trang nghiêm và hùng vĩ của một trong những thánh địa tu luyện hàng đầu Huyền Giới. Những tòa kiến trúc đồ sộ vươn thẳng lên trời, chạm tới tầng mây, được điêu khắc tinh xảo với những phù văn cổ xưa tỏa ra linh quang nhàn nhạt. Linh khí nơi đây nồng đậm hơn gấp trăm lần so với bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân đến, tựa hồ mỗi hơi thở đều có thể thanh lọc cơ thể và tâm hồn.

Xung quanh, vô số đệ tử vận y phục khác nhau, từ những thiếu niên non nớt cho đến những thanh niên tuấn tú, khí chất bất phàm, tất cả đều mang trong mình sự tự tin và kiêu hãnh của những thiên tài. Họ lướt qua nhau, đôi khi trao đổi ánh mắt hoặc gật đầu chào hỏi, nhưng đa phần đều tập trung vào việc tu luyện hoặc thảo luận về đạo pháp. Lăng Tiêu cảm nhận được vô số luồng khí tức cường đại ẩn chứa trong những người trẻ tuổi này, đủ để biết rằng, mình đã thực sự bước vào một thế giới hoàn toàn khác.

Vị đệ tử dẫn đường, tên là Lý Phong, là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, tu vi cũng đã đạt tới Linh Hải Cảnh đỉnh phong, một cảnh giới mà trước đây Lăng Tiêu chỉ có thể ngước nhìn. Lý Phong cẩn thận giới thiệu:

“Lăng sư đệ, đây là Thiên Cực Học Viện của chúng ta. Nơi đây chia thành ba điện chính: Thiên Cơ Điện, chuyên về các bí pháp trận pháp và luyện đan; Địa Uyên Điện, nơi rèn luyện thể phách và các công pháp cận chiến; và Thần Phong Điện, nơi tập trung những thiên tài có tiềm năng phi phàm, được hưởng tài nguyên và sự chỉ dẫn tốt nhất.”

Lý Phong dừng lại, chỉ tay về phía một ngọn núi cao nhất, bao phủ bởi mây mù và linh khí cuồn cuộn, nơi có một tòa cung điện cổ xưa uy nghiêm ẩn hiện. “Thần Phong Điện chính là nơi đó. Thông thường, để vào được Thần Phong Điện, đệ tử phải trải qua vô số thử thách và chứng minh được tài năng vượt trội. Sư đệ được đặc cách, đó là một vinh dự hiếm có.”

Lăng Tiêu khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía Thần Phong Điện. Hắn biết, sự đặc cách này không phải vì danh tiếng của hắn, mà là nhờ sự can thiệp của một thế lực nào đó, có lẽ liên quan đến bí mật của Chí Tôn Thần Tàng. Hắn phải cẩn trọng, vì đặc quyền luôn đi kèm với sự chú ý và có thể cả những âm mưu.

Họ tiếp tục leo lên ngọn núi, càng gần Thần Phong Điện, linh khí càng trở nên tinh thuần và mạnh mẽ. Những cây cổ thụ vươn mình sừng sững, thân cây to lớn cần hàng chục người ôm, cành lá sum suê như những chiếc ô khổng lồ che phủ. Những tiểu viện được xây dựng ẩn mình giữa rừng cây, hòa mình vào thiên nhiên, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa thanh tĩnh.

Cuối cùng, Lý Phong dẫn Lăng Tiêu đến một tiểu viện nằm ở lưng chừng núi, khá hẻo lánh nhưng lại có tầm nhìn bao quát xuống toàn bộ Học Viện. Tiểu viện tuy không quá lớn, nhưng được bố trí tinh xảo, có sân vườn nhỏ, một hồ nước trong vắt và một căn phòng tu luyện độc lập.

“Đây là nơi ở của sư đệ trong Thần Phong Điện. Linh khí nơi đây là tốt nhất trong số các tiểu viện dành cho đệ tử mới. Mỗi tiểu viện đều có một Cấm Chế Trận Pháp riêng, đảm bảo sự riêng tư và an toàn. Sư đệ chỉ cần nhỏ một giọt máu vào lệnh bài này là có thể kích hoạt.” Lý Phong đưa cho Lăng Tiêu một lệnh bài bằng ngọc tinh xảo, trên đó khắc họa hình một ngọn gió đang bay lượn.

Lăng Tiêu nhận lấy lệnh bài, khẽ cảm nhận năng lượng dao động bên trong. Hắn gật đầu, “Đa tạ Lý sư huynh.”

“Không có gì.” Lý Phong mỉm cười. “Lần đầu đến Thần Phong Điện, có lẽ sư đệ sẽ cần thời gian để thích nghi. Tài nguyên tu luyện của Thần Phong Điện rất phong phú, nhưng cũng cần tích lũy điểm cống hiến để đổi lấy. Sư đệ có thể tham khảo ‘Thần Phong Điển Tịch’ trong thư các để hiểu rõ hơn về quy tắc của điện. Nếu có bất kỳ vấn đề gì, cứ đến tìm ta hoặc các chấp sự khác. Ta ở tiểu viện số 32, phía Đông này.”

Sau khi Lý Phong rời đi, Lăng Tiêu bước vào tiểu viện. Hắn đi một vòng, quan sát tỉ mỉ từng ngóc ngách. Căn phòng tu luyện có một bồ đoàn bằng ngọc bích, phía trên có một luồng linh khí xoáy nhẹ, cho thấy nơi đây có một tụ linh trận ẩn giấu. Hắn nhỏ một giọt máu vào lệnh bài, ngay lập tức, một tầng ánh sáng mờ ảo bao phủ toàn bộ tiểu viện, cắt đứt mọi sự dò xét từ bên ngoài.

Ngồi xuống bồ đoàn, Lăng Tiêu nhắm mắt lại. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí cuồn cuộn tràn vào cơ thể. So với vùng đất phàm trần trước đây, việc tu luyện ở Thiên Cực Học Viện đơn giản là một sự thăng hoa. Linh khí tinh thuần không chỉ giúp nâng cao tu vi nhanh hơn, mà còn củng cố căn cơ, giúp cơ thể thích nghi tốt hơn với sức mạnh.

Trong đan điền, Chí Tôn Thần Tàng khẽ rung động. Nó không còn là một khối năng lượng tĩnh lặng như trước, mà dường như đang “thở”, hấp thụ linh khí xung quanh với tốc độ kinh người, sau đó tinh luyện thành một dòng năng lượng thuần khiết hơn, truyền vào kinh mạch của Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu cảm thấy cơ thể mình như một miếng bọt biển khô cạn được thả vào dòng nước. Từng tế bào, từng thớ thịt đều khát khao hấp thụ linh khí. Tu vi của hắn, vốn đã đạt đến Linh Hải Cảnh sơ kỳ, bắt đầu có dấu hiệu tăng trưởng rõ rệt. Hắn biết, với tốc độ này, việc đột phá đến Linh Hải Cảnh trung kỳ chỉ là vấn đề thời gian.

Tuy nhiên, Lăng Tiêu không bị sự tăng trưởng sức mạnh nhất thời làm cho choáng váng. Hắn luôn giữ sự tỉnh táo. Thiên Cực Học Viện tuy là thánh địa tu luyện, nhưng cũng là một cái lồng vàng. Hắn đến đây không chỉ để tu luyện, mà còn để tìm kiếm câu trả lời. Câu trả lời về thân thế của hắn, về Chí Tôn Thần Tàng, và về kẻ thù đã phong ấn hắn.

Hắn nhớ lại lời của Lý Phong về “điểm cống hiến”. Điều đó có nghĩa là để tiếp cận những tài nguyên quý giá hơn, hắn cần phải thể hiện giá trị của mình. Trong một thế giới của các thiên tài, sự đặc cách ban đầu có thể giúp hắn một bước, nhưng không đảm bảo vị thế lâu dài. Hắn phải tự mình tạo ra con đường, chứng minh thực lực.

Trong lúc Lăng Tiêu đang chìm đắm trong tu luyện, đột nhiên, một tiếng gõ cửa vang lên. Hắn mở mắt, ánh sáng lóe lên trong đồng tử. Cấm Chế Trận Pháp của tiểu viện được kích hoạt, không ai có thể tự tiện vào trừ khi được mời.

Lăng Tiêu thu liễm khí tức, đứng dậy mở cửa. Bên ngoài, một thanh niên cao ráo, tuấn tú, vận y phục đệ tử Thần Phong Điện màu xanh lam, đang đứng với vẻ mặt có phần kiêu ngạo. Hắn ta nhìn Lăng Tiêu từ đầu đến chân, ánh mắt mang theo sự dò xét và một chút khinh thường.

“Ngươi chính là Lăng Tiêu? Kẻ được đặc cách vào Thần Phong Điện?” Thanh niên đó hỏi, giọng điệu lạnh lùng.

Lăng Tiêu khẽ nhướng mày. “Chính là ta. Có chuyện gì?”

“Ta là Trần Khải, đệ tử Thần Phong Điện.” Trần Khải nói, ngẩng cao đầu. “Ta nghe nói ngươi chỉ là một phế vật từ vùng đất hẻo lánh, vậy mà lại được đặc cách vào đây. Điều này khiến không ít sư huynh đệ cảm thấy bất bình. Thần Phong Điện không phải là nơi để những kẻ không xứng đáng đặt chân vào.”

Lăng Tiêu im lặng nhìn Trần Khải. Hắn đã đoán trước được những chuyện như thế này sẽ xảy ra. Sự đặc cách của hắn chắc chắn sẽ gây ra sự chú ý và đố kỵ. Hắn không định gây sự, nhưng cũng không thể để người khác tùy tiện sỉ nhục.

“Ta có xứng đáng hay không, không phải do ngươi quyết định.” Lăng Tiêu bình thản đáp. “Nếu không có việc gì khác, mời ngươi về cho. Ta cần tu luyện.”

Trần Khải nghe vậy thì sắc mặt trầm xuống. Hắn không ngờ một kẻ mới đến, lại còn mang tiếng “phế vật”, lại dám nói chuyện với hắn như vậy. “Ngươi mới đến đã kiêu ngạo như vậy sao? Được thôi, hy vọng ngươi có đủ thực lực để chống đỡ sự kiêu ngạo đó. Thần Phong Điện có ‘Đấu Võ Đài’, bất cứ đệ tử nào cũng có thể khiêu chiến lẫn nhau. Hy vọng ngươi đừng trốn tránh.”

Trần Khải nói xong, hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng bỏ đi, để lại một luồng khí tức áp bức nhẹ nhàng. Lăng Tiêu chỉ khẽ lắc đầu. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Thiên Cực Học Viện là một nơi đầy rẫy cạnh tranh, và hắn phải chứng minh giá trị của mình bằng thực lực.

Trở lại phòng, Lăng Tiêu không còn vội vàng tu luyện nữa. Hắn lấy ra cuốn “Thần Phong Điển Tịch” mà Lý Phong đã nhắc đến. Đây là cuốn sách giới thiệu tổng quan về Thiên Cực Học Viện, các quy tắc, hệ thống điểm cống hiến, các loại tài nguyên, và cả những khu vực quan trọng như Thư Các, Đan Các, Luyện Khí Các, và Đấu Võ Đài.

Hắn lướt nhanh qua các trang, nắm bắt những thông tin cần thiết. Quả nhiên, để đổi lấy công pháp cao cấp, đan dược quý hiếm, hoặc thậm chí là tư cách vào các bí cảnh tu luyện, đều cần một lượng lớn điểm cống hiến. Điểm cống hiến có thể kiếm được thông qua việc hoàn thành nhiệm vụ của Học Viện, hoặc chiến thắng trên Đấu Võ Đài.

Ánh mắt Lăng Tiêu dừng lại ở phần giới thiệu về “Thần Phong Bí Cảnh” – một bí cảnh cổ xưa chỉ mở ra vài năm một lần, chứa đựng vô số cơ duyên và thử thách, nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm. Đây có lẽ là nơi tốt nhất để hắn nhanh chóng tăng cường thực lực và tìm kiếm manh mối về Chí Tôn Thần Tàng.

Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn lại khẽ rung động, như thể đang thúc giục hắn tiến lên. Lăng Tiêu nắm chặt tay. Từ một phế vật bị ruồng bỏ, hắn đã từng bước phá vỡ xiềng xích của vận mệnh. Giờ đây, trong Thiên Cực Học Viện này, hắn sẽ không chỉ đơn thuần là một đệ tử. Hắn sẽ là một ngôi sao sáng, từng bước chinh phục Huyền Giới, vén màn bí mật về quá khứ của mình, và chuẩn bị cho cuộc đối đầu với kẻ thù tối cao.

Huyền Giới, ta đến rồi! Thiên Cực Học Viện, ta sẽ khiến ngươi phải chấn động!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8