Chí Tôn Vạn Đế
Chương 18
Chương 18: Bước Chân Đầu Tiên Đến Huyền Giới
Lăng Tiêu đứng trên đỉnh một ngọn núi cổ kính, phóng tầm mắt về phía chân trời xa xăm. Phía sau hắn, Tông môn mà hắn từng gắn bó, nơi hắn từ một phế vật thức tỉnh, giờ chỉ còn là một chấm nhỏ ẩn hiện trong màn sương buổi sớm. Hắn đã lật đổ những kẻ hãm hại mình, khẳng định vị thế, nhưng đó chỉ là bước khởi đầu. Ngoại Môn, thậm chí là toàn bộ tông môn này, cũng chỉ là một góc nhỏ trong Huyền Giới rộng lớn. Kẻ thù đã phong ấn sức mạnh và ký ức của hắn chắc chắn không phải là những kẻ tầm thường. Hắn cần phải mạnh mẽ hơn, tìm kiếm manh mối về Chí Tôn Thần Tàng, và vén màn bí mật về thân thế thật sự của mình.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong mây mù. Một thế giới rộng lớn hơn đang chờ đợi hắn, một thế giới đầy rẫy cơ duyên và nguy hiểm. Lăng Tiêu nắm chặt tay. Hắn không còn là phế vật bị ruồng bỏ nữa. Hắn là Lăng Tiêu, người sẽ từng bước vươn lên, khai sáng kỷ nguyên mới, trở thành Chí Tôn thống ngự vạn giới.
Con đường Đại Đế Vấn Đạo, con đường Chí Tôn Vĩnh Hằng, đang dần mở ra trước mắt hắn. Và đây, chỉ là những bước chân đầu tiên trên hành trình vạn dặm.
Với quyết tâm sắt đá, Lăng Tiêu cất bước. Hắn không có mục tiêu cụ thể nào ngoài việc đi về phía trước, tìm kiếm một nơi thích hợp để tiếp tục tu luyện và tìm hiểu về Huyền Giới. Tốc độ của hắn nhanh như gió, thân pháp đã đạt đến cảnh giới nhập vi, chỉ để lại những tàn ảnh mờ ảo trên đường đi. Sau nhiều ngày đêm không ngừng nghỉ, hắn bắt đầu cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt giữa vùng đất cũ và nơi đây.
Linh khí trong không khí trở nên đậm đặc hơn, khiến mỗi hơi thở đều mang theo cảm giác sảng khoái, thanh tẩy. Những ngọn núi cao vút hơn, những con sông rộng lớn hơn, và những sinh vật huyền bí mà hắn gặp trên đường đi cũng mạnh mẽ hơn gấp bội. Thậm chí, những người tu luyện hắn tình cờ gặp trên đường cũng sở hữu cảnh giới cao hơn hẳn những cường giả mạnh nhất ở tông môn cũ của hắn. Đây chính là Huyền Giới, một thế giới bao la và đầy rẫy cơ hội.
Vài ngày sau, một thành thị hùng vĩ dần hiện ra ở phía chân trời, khiến Lăng Tiêu không khỏi ngạc nhiên. Tường thành cao vút, được xây bằng những khối đá khổng lồ, vững chắc như một pháo đài bất khả xâm phạm. Những tòa kiến trúc bên trong thành phố cao tầng tầng lớp lớp, mái ngói cong vút ẩn hiện trong làn sương mờ ảo, trông như những tiên cung hạ phàm. Đây là một thành phố mà hắn chưa từng thấy trong đời, lớn gấp trăm lần thành phố lớn nhất ở vùng đất cũ của hắn.
“Thiên Vũ Thành…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, đọc dòng chữ lớn khắc trên cổng thành. Thiên Vũ Thành, một trong những thành phố lớn nhất ở rìa của Huyền Giới, là trung tâm giao thương và tu luyện của vô số thế lực. Vừa bước chân vào cổng thành, Lăng Tiêu đã bị dòng người đông đúc và náo nhiệt cuốn vào. Các cửa hàng tấp nập, bày bán đủ loại đan dược, pháp bảo, công pháp, và các loại linh thảo quý hiếm mà hắn chỉ từng nghe nói đến trong truyền thuyết.
Hắn thấy những người tu luyện ở cảnh giới Khai Nguyên Cảnh đi lại tấp nập trên đường, thậm chí còn có cả những cường giả Hóa Thần Cảnh thoắt ẩn thoắt hiện. Ở tông môn cũ của hắn, Hóa Thần Cảnh đã là bậc lão tổ có thể hô mưa gọi gió, nhưng ở đây, họ lại chỉ là những người bình thường trong dòng người. Sự chênh lệch về sức mạnh giữa hai vùng đất quá lớn, khiến Lăng Tiêu càng thêm nhận thức rõ rệt về sự yếu kém của bản thân ở thời điểm hiện tại.
Lăng Tiêu tìm một quán trà nhỏ ven đường, gọi một ấm trà linh thảo và ngồi xuống. Hắn cần một nơi yên tĩnh để quan sát, lắng nghe và tìm hiểu về Huyền Giới. Các bàn xung quanh, những người tu luyện đang nói chuyện rôm rả, vô tình cung cấp cho hắn rất nhiều thông tin hữu ích.
“Ngươi nghe nói gì chưa? Thiên Cực Học Viện lại sắp mở đợt tuyển sinh mới rồi!” Một thanh niên dáng vẻ thư sinh nói với bạn mình.
“Thiên Cực Học Viện ư? Đó là một trong ba học viện hàng đầu của Huyền Giới đó! Nghe nói, mỗi lần tuyển sinh, chỉ có một số ít thiên tài xuất chúng mới có thể vượt qua vòng kiểm tra khắc nghiệt của họ.” Người bạn đáp lời, giọng đầy ngưỡng mộ.
“Đúng vậy, ta nghe nói lần này còn có cả đích truyền đệ tử của Thái Huyền Tông cũng sẽ tham gia thử sức. Ai mà được vào Thiên Cực Học Viện thì tương lai xán lạn, không lo thiếu công pháp hay tài nguyên tu luyện.”
Lăng Tiêu lắng nghe, ánh mắt lóe lên. Thiên Cực Học Viện! Một trong ba học viện hàng đầu của Huyền Giới. Đây chính là nơi hắn cần đến. Một nơi có thể cung cấp cho hắn tài nguyên, công pháp, và trên hết là cơ hội để tiếp xúc với những bí mật lớn hơn của Huyền Giới, cũng như những manh mối về Chí Tôn Thần Tàng và kẻ thù của hắn.
Hắn biết, việc gia nhập một học viện lớn như Thiên Cực Học Viện sẽ không dễ dàng. Nhưng hắn có tự tin. Chí Tôn Thần Tàng đã thức tỉnh một phần, và hắn đã không còn là phế vật của ngày xưa. Hắn cần một sân khấu lớn hơn để thể hiện tài năng, để thu hút sự chú ý của những kẻ mạnh, và để tìm ra những gì mình đang tìm kiếm.
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía đường lớn, phá tan sự yên bình của quán trà. Một nhóm người ăn mặc sang trọng, đi đầu là một công tử trẻ tuổi có vẻ mặt kiêu ngạo, đang đập phá một sạp hàng nhỏ của một lão nhân. Lão nhân quỳ rạp dưới đất, van xin thảm thiết, nhưng tên công tử kia không những không buông tha mà còn giơ chân định đạp vào người lão.
“Lão già thối tha! Ai cho ngươi cái gan bán hàng ở địa bàn của Bàng gia ta hả? Còn không mau cút đi!” Tên công tử vênh váo nói, giọng điệu đầy khinh thường.
Những người xung quanh ai nấy đều cúi đầu tránh đi, không ai dám ra mặt bênh vực lão nhân. Bàng gia là một thế lực khá mạnh ở Thiên Vũ Thành, không ai muốn rước họa vào thân. Lăng Tiêu nhíu mày. Hắn không thích sự bất công, đặc biệt là khi chứng kiến kẻ yếu bị chèn ép. Ánh mắt hắn lướt qua tên công tử, cảm nhận được khí tức tu luyện của hắn chỉ ở cảnh giới Khai Nguyên tầng ba, hoàn toàn không đáng để hắn bận tâm.
Khi tên công tử chuẩn bị ra chân đạp xuống, một luồng khí tức vô hình chợt lướt qua, khiến chân hắn khựng lại giữa không trung. Tên công tử cảm thấy một áp lực lớn đè nặng lên người, khiến hắn không thể nhúc nhích. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng cơ thể dường như bị một bức tường vô hình chặn đứng. Hắn ngẩng đầu nhìn quanh, nhưng không thấy ai làm gì. Mọi người đều đang lảng tránh ánh mắt của hắn.
Lăng Tiêu khẽ nhếch mép. Hắn chỉ vận dụng một chút linh lực của mình, tạo ra một áp lực vô hình để cảnh cáo. Hắn không muốn rước rắc rối vào mình ngay khi vừa đặt chân đến Huyền Giới, nhưng cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Tên công tử tái mặt, cảm nhận được một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng. Hắn biết mình vừa đụng phải một cường giả ẩn mình. Dù không thấy rõ đối phương là ai, nhưng hắn tuyệt đối không dám mạo phạm.
“Cút!” Lăng Tiêu khẽ nhả ra một âm tiết, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại vang vọng trong tâm trí tên công tử như tiếng sấm sét. Tên công tử sợ đến mức hồn vía lên mây, vội vàng thu chân lại, lảo đảo bỏ chạy cùng đám tùy tùng, không dám quay đầu nhìn lại.
Lão nhân ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn xung quanh nhưng cũng không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Chỉ thấy tên công tử hung hăng ban nãy đã biến mất. Lão cúi đầu cảm tạ trời đất, rồi vội vàng dọn dẹp sạp hàng. Không ai trong quán trà dám nhìn thẳng vào Lăng Tiêu, nhưng trong lòng họ đều thầm kính sợ. Người thanh niên này, thoạt nhìn có vẻ bình thường, nhưng lại sở hữu một khí chất lạnh lùng và một sức mạnh không thể dò xét.
Lăng Tiêu không để ý đến ánh mắt của mọi người. Hắn chỉ nhấp một ngụm trà, rồi đặt vài viên Linh Thạch trung phẩm lên bàn, đứng dậy rời đi. Hắn đã có mục tiêu cho mình: Thiên Cực Học Viện. Nhưng trước tiên, hắn cần tìm một nơi để nghỉ ngơi, củng cố tu vi, và chuẩn bị cho những thử thách sắp tới.
Hắn biết rằng con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Huyền Giới chỉ là khởi đầu, nơi hắn sẽ bộc lộ tài năng, kết giao bằng hữu, thu thập tài nguyên, và từng bước vén màn bí mật về Chí Tôn Thần Tàng. Những Đại Giới rộng lớn hơn, những cuộc chiến tranh giành quyền lực giữa các Đại Đế, và cuộc đối đầu với kẻ thù tối cao đang chờ đợi hắn ở phía trước. Nhưng Lăng Tiêu không hề sợ hãi. Hắn mang trong mình dòng máu Chí Tôn, và hắn sẽ không bao giờ gục ngã.
Bước chân hắn vững vàng, hòa vào dòng người đông đúc của Thiên Vũ Thành, tựa như một viên đá nhỏ giữa dòng sông cuộn chảy. Nhưng viên đá ấy, một ngày nào đó, sẽ trở thành tảng đá lớn, chặn đứng dòng chảy và thay đổi cả một dòng sông. Huyền Giới, hãy chờ xem!
Lăng Tiêu ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua những mái nhà cao vút, nhìn về phía xa xăm, nơi có những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong mây. Đó là nơi Thiên Cực Học Viện tọa lạc, và cũng là nơi hắn sẽ bắt đầu hành trình chinh phục Huyền Giới của mình.