Chí Tôn Vạn Đế
Chương 16
Chương 16: Tiếng Vang Ngoại Môn
Lời tuyên bố của chấp sự như một tiếng sấm sét giáng xuống quảng trường, khiến mọi lời xì xào bàn tán tắt lịm. Một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm, chỉ còn tiếng gió lướt qua những hàng cây cổ thụ. Ai nấy đều trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu, rồi lại nhìn sang đống đan hạch chất thành núi trên bàn. Đặc biệt là những kẻ vừa rồi còn lớn tiếng chế giễu hắn, giờ đây khuôn mặt đã trắng bệch như tờ giấy, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.
Lục Phong, kẻ tự mãn với vài đan hạch cấp hai của mình, cảm thấy như có hàng vạn mũi kim đâm vào mặt. Hắn ta đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt lồi ra, không thể chấp nhận được sự thật phũ phàng này. So với con số trăm vạn đan hạch cấp ba, và vô số đan hạch cấp bốn, cấp năm của Lăng Tiêu, chiến lợi phẩm của hắn quả thực chẳng khác nào một đống rác rưởi không đáng nhắc tới.
Liễu Thanh Lan thì ngược lại, ánh mắt nàng lấp lánh niềm vui sướng và tự hào. Nàng siết chặt tay, trong lòng dâng trào một cảm xúc khó tả. Nàng biết, trực giác của mình chưa bao giờ sai. Lăng Tiêu không chỉ là một phế vật như lời đồn, hắn là một viên ngọc thô đang dần lộ ra ánh sáng chói lọi, đủ để khiến cả Ngoại Môn phải chấn động.
Các vị trưởng lão, những người ban đầu chỉ coi đây là một cuộc khảo hạch thường lệ, giờ đây đã hoàn toàn thay đổi ánh mắt nhìn Lăng Tiêu. Từ sự thờ ơ, khinh thường, giờ chuyển sang kinh ngạc, rồi là sự đánh giá nghiêm túc và cả một chút… tham lam. Một thiếu niên có thể làm được điều này, tiềm năng của hắn kinh khủng đến mức nào? Liệu hắn có phải là một thiên tài bị che giấu, hay mang trong mình một bí mật động trời nào đó?
Chấp sự trưởng lão chủ trì cuộc khảo hạch, một lão giả tóc bạc phơ với bộ râu dài, cũng không kìm được sự sửng sốt ban đầu. Ông ta đã chứng kiến không biết bao nhiêu cuộc khảo hạch trong hàng trăm năm qua, nhưng chưa từng thấy ai có thể thu hoạch được số lượng đan hạch kinh khủng đến thế. Đặc biệt là những đan hạch cấp năm, chúng chỉ có thể tìm thấy ở những khu vực sâu nhất, nguy hiểm nhất của Vạn Thú Sâm Lâm, nơi mà ngay cả đệ tử Nội Môn cũng phải cẩn trọng.
“Khụ… khụ!” Chấp sự trưởng lão ho nhẹ một tiếng, cố gắng lấy lại sự uy nghiêm. “Lăng Tiêu, ngươi… ngươi đã làm rất tốt. Thật sự rất tốt!” Giọng ông ta vẫn còn mang chút run rẩy, nhưng đã chứa đựng sự tán thưởng rõ ràng. “Với số lượng đan hạch này, ngươi không chỉ đứng đầu cuộc khảo hạch Ngoại Môn, mà còn vượt xa bất kỳ kỷ lục nào trước đây. Ngươi… ngươi đã làm được điều không tưởng!”
Ông ta liếc nhìn các trưởng lão khác, rồi quay lại nhìn Lăng Tiêu. “Theo quy định của tông môn, người đứng đầu cuộc khảo hạch sẽ nhận được phần thưởng đặc biệt. Ta tuyên bố, Lăng Tiêu sẽ được ban thưởng một viên Cực Phẩm Tụ Linh Đan, được phép tu luyện trong Tụ Linh Tháp tầng ba trong ba ngày, và được ban cho danh hiệu ‘Thiên Tài Ngoại Môn’, địa vị sẽ được nâng lên thành đệ tử hạch tâm của Ngoại Môn!”
Lời tuyên bố này lại một lần nữa gây ra một làn sóng chấn động. Cực Phẩm Tụ Linh Đan là một loại đan dược cực kỳ quý giá, có thể giúp tu sĩ đột phá cảnh giới hoặc tăng cường linh lực một cách nhanh chóng. Tụ Linh Tháp tầng ba là nơi tập trung linh khí dày đặc nhất Ngoại Môn, mỗi ngày tu luyện ở đó còn hiệu quả hơn cả một tháng tu luyện bên ngoài. Còn danh hiệu “Thiên Tài Ngoại Môn” và địa vị đệ tử hạch tâm, đó là vinh dự mà vô số đệ tử mơ ước, đại diện cho quyền lực và tài nguyên vượt trội.
Lục Phong nghe xong những phần thưởng này, lảo đảo lùi lại mấy bước, suýt nữa ngã quỵ. Hắn ta hối hận đến xanh ruột, nếu biết Lăng Tiêu có thể làm được điều này, hắn ta đã không bao giờ dám buông lời sỉ nhục. Giờ đây, Lăng Tiêu đã trở thành đệ tử hạch tâm, còn hắn ta vẫn chỉ là một đệ tử bình thường, địa vị cách biệt như trời với đất.
Lăng Tiêu vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, không kiêu ngạo cũng không tự mãn. Hắn chắp tay cung kính đáp lời chấp sự trưởng lão: “Đa tạ trưởng lão, đa tạ tông môn.”
Thái độ khiêm tốn của hắn càng khiến các trưởng lão thêm phần hài lòng. Một thiếu niên tài năng mà không kiêu căng, đây mới là điều đáng quý. Tuy nhiên, trong số những ánh mắt đánh giá, vẫn có một vài ánh nhìn ẩn chứa sự đố kỵ và hoài nghi. Đặc biệt là từ một vị trưởng lão trung niên, khuôn mặt hơi lạnh lùng, ông ta liếc nhìn Lăng Tiêu rồi khẽ hừ lạnh một tiếng, không nói gì.
Sau khi mọi thủ tục trao thưởng hoàn tất, chấp sự trưởng lão cho phép các đệ tử giải tán. Lăng Tiêu vừa bước xuống đài, Liễu Thanh Lan đã lập tức chạy đến bên cạnh hắn, đôi mắt sáng rực.
“Lăng Tiêu, ngươi thật sự… quá lợi hại! Ta biết mà, ngươi không phải là phế vật!” Nàng vui vẻ nói, trong giọng nói đầy sự ngưỡng mộ.
Lăng Tiêu mỉm cười nhẹ. “Chỉ là may mắn thôi.”
“May mắn gì chứ? Đó là thực lực của ngươi!” Liễu Thanh Lan bĩu môi, rồi lại hạ giọng, có chút lo lắng. “Nhưng ngươi đột nhiên thể hiện tài năng như vậy, chắc chắn sẽ có nhiều người để ý. Cả đố kỵ nữa.”
Lăng Tiêu gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia sắc bén. “Ta hiểu. Nhưng nếu muốn vươn lên, không thể mãi ẩn mình.”
Hắn biết, con đường tu luyện vốn đầy rẫy chông gai và cạnh tranh. Việc hắn bộc lộ tài năng là điều không thể tránh khỏi nếu muốn có được tài nguyên và sức mạnh. Tuy nhiên, hắn cũng ý thức được rằng, sự nổi bật này sẽ kéo theo những rắc rối không nhỏ. Vô số ánh mắt ghen ghét, đố kỵ, thậm chí là những âm mưu hãm hại sẽ bắt đầu hướng về phía hắn.
Rời khỏi quảng trường, Lăng Tiêu không vội đi nhận thưởng mà trở về tịnh thất của mình. Hắn cần một khoảng thời gian yên tĩnh để suy nghĩ và điều chỉnh lại trạng thái. Ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, Lăng Tiêu nhắm mắt lại. Trong tâm hải của hắn, một luồng năng lượng bí ẩn đang âm thầm vận chuyển, đó chính là Chí Tôn Thần Tàng.
Việc thu hoạch được số lượng đan hạch khổng lồ trong Vạn Thú Sâm Lâm không phải hoàn toàn dựa vào sức mạnh hiện tại của hắn. Một phần lớn là nhờ vào sự dẫn dắt của Chí Tôn Thần Tàng. Nó dường như có một khả năng đặc biệt để cảm ứng và thu hút những linh vật, linh thú có năng lượng mạnh mẽ, giúp hắn dễ dàng tìm thấy và tiêu diệt chúng.
“Chí Tôn Thần Tàng… rốt cuộc ngươi là gì?” Lăng Tiêu thầm thì. Hắn cảm nhận được một sự liên kết sâu sắc với nguồn sức mạnh này, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một sự xa lạ. Giống như nó là một phần của hắn, nhưng lại vượt xa sự hiểu biết hiện tại của hắn.
Mỗi khi hắn kích hoạt Chí Tôn Thần Tàng, một luồng năng lượng thần bí sẽ chảy khắp cơ thể, khiến sức mạnh của hắn tăng vọt, giác quan trở nên nhạy bén hơn, và khả năng cảm nhận linh khí cũng trở nên mạnh mẽ phi thường. Chính nhờ vậy, hắn mới có thể tránh được vô số nguy hiểm và tiêu diệt được những linh thú cấp cao mà lẽ ra hắn không thể đối phó.
Tuy nhiên, mỗi lần sử dụng, hắn đều cảm thấy một sự tiêu hao lớn. Giống như Chí Tôn Thần Tàng đang dần dần thức tỉnh, nhưng chỉ thức tỉnh một phần nhỏ, và việc duy trì nó cần một lượng lớn linh khí. Có lẽ đó là lý do mà ký ức và sức mạnh chân chính của hắn vẫn bị phong ấn.
Hắn chợt nhớ đến lời của cố nhân hoặc linh hồn trong Chí Tôn Thần Tàng (nếu có, theo đề cương). Hoặc đơn giản là một linh cảm sâu sắc. Rằng sức mạnh này có liên quan đến thân thế của hắn, và kẻ đã phong ấn hắn là một thế lực cực kỳ đáng sợ. Những gì hắn thể hiện hôm nay chỉ là một giọt nước trong đại dương sức mạnh tiềm ẩn của hắn.
Lăng Tiêu hít sâu một hơi. “Con đường phía trước còn dài. Mục tiêu của ta không chỉ dừng lại ở Ngoại Môn này, hay thậm chí là toàn bộ tông môn. Ta sẽ vươn lên, thức tỉnh toàn bộ sức mạnh và ký ức, khám phá ra kẻ thù đã phong ấn ta, và trở thành Chí Tôn Vạn Đế, vĩnh hằng bất diệt!”
Với quyết tâm sắt đá, Lăng Tiêu bắt đầu vận chuyển công pháp, hấp thu linh khí xung quanh để hồi phục và củng cố tu vi. Phần thưởng mà tông môn ban cho là một cơ hội tuyệt vời để hắn tăng cường thực lực. Tụ Linh Tháp tầng ba và Cực Phẩm Tụ Linh Đan sẽ giúp hắn nhanh chóng đột phá đến cảnh giới cao hơn, chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn sắp tới. Hắn biết, một khi bước vào Tụ Linh Tháp, hắn sẽ phải đối mặt với không ít sự ghen ghét và khiêu khích từ các đệ tử hạch tâm khác. Nhưng hắn không sợ. Bởi vì, hắn không còn là phế vật Lăng Tiêu của ngày xưa nữa. Hắn là người mang trong mình bí mật của Chí Tôn Thần Tàng, và con đường của hắn là con đường vươn tới đỉnh cao vạn trượng.
Một kỷ nguyên mới, ít nhất là tại Ngoại Môn này, đã bắt đầu với sự xuất hiện của Lăng Tiêu. Và đây mới chỉ là bước khởi đầu.