Chí Tôn Vạn Đế
Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:21:31 | Lượt xem: 3

Chương 15: Thí Luyện Bí Cảnh – Sức Mạnh Tiềm Ẩn

Lăng Tiêu nhắm mắt lại, cảm nhận luồng khí ngũ sắc huyền ảo từ Chí Tôn Thần Tàng vẫn đang lấp lánh trong tiềm thức. Nó không chỉ là nguồn sức mạnh mà còn là một chỉ dẫn vô hình, một lời hứa về những bí mật đang chờ được khai phá. Thánh Long Cung, với những bí cảnh và cơ duyên tiềm tàng, chính là bước đệm đầu tiên để hắn thực hiện lời hứa đó.

Sau khi bình tâm tĩnh khí, Lăng Tiêu mở mắt. Ánh mắt hắn sắc bén hơn, ẩn chứa quyết tâm không gì lay chuyển. Hắn đã không còn là thiếu niên yếu ớt, bị giẫm đạp trong quá khứ. Giờ đây, hắn là Lăng Tiêu của Thánh Long Cung, người mang trong mình Chí Tôn Thần Tàng, và hắn sẽ không phụ lòng tin của chính mình.

Tin tức về Thí Luyện Bí Cảnh của Ngoại Môn nhanh chóng lan truyền khắp các điện các. Đây là một sự kiện lớn, diễn ra ba tháng một lần, nơi các đệ tử Ngoại Môn có cơ hội chứng tỏ bản thân, tranh đoạt tài nguyên và cơ duyên. Những đệ tử thể hiện xuất sắc không chỉ nhận được phần thưởng hậu hĩnh mà còn có cơ hội được các trưởng lão hay các đệ tử Nội Môn để mắt tới, dẫn đến một tương lai xán lạn hơn.

Lăng Tiêu không vội vàng. Hắn dành trọn ba ngày để củng cố tu vi, luyện tập ‘Vạn Tượng Thôn Thiên Quyết’. Mặc dù công pháp này vẫn còn ở giai đoạn sơ cấp, nhưng nó đã giúp hắn hấp thu linh khí nhanh hơn gấp bội so với những công pháp thông thường. Mỗi khi vận chuyển, một luồng năng lượng ấm áp từ Chí Tôn Thần Tàng lại hòa vào kinh mạch, tẩy rửa tạp chất, khiến cơ thể hắn trở nên tinh khiết và dẻo dai hơn.

“Thí Luyện Bí Cảnh lần này là ‘U Minh Cốc’,” một giọng nói vang lên bên tai Lăng Tiêu khi hắn đang đi đến quảng trường đăng ký. Đó là Liễu Thanh Lan, nàng tiến lại gần, vẻ mặt có chút lo lắng. “Nghe nói U Minh Cốc vô cùng nguy hiểm, đầy rẫy Yêu thú cấp hai, cấp ba, thậm chí có cả Yêu thú cấp bốn ẩn mình. Lăng Tiêu, ngươi phải cẩn thận.”

Lăng Tiêu khẽ mỉm cười: “Ngươi cũng vậy. Ta sẽ không quên những gì ta đã hứa.”

Liễu Thanh Lan gật đầu, ánh mắt phức tạp. Nàng biết Lăng Tiêu không phải người tầm thường, nhưng U Minh Cốc không phải nơi đùa giỡn. Chỉ những thiên tài thật sự mới dám tự tin xông pha, còn lại đều phải dè chừng.

Tại quảng trường, dòng người tấp nập. Lăng Tiêu và Liễu Thanh Lan xếp hàng chờ đăng ký. Đột nhiên, một giọng nói ngạo mạn vang lên: “Ồ, đây chẳng phải là phế vật Lăng Tiêu sao? Ngươi cũng dám tham gia U Minh Cốc? Hay là muốn vào đó làm mồi cho Yêu thú, để thiên tài địa bảo được an toàn hơn cho bọn ta?”

Lăng Tiêu quay đầu, thấy một thiếu niên mặc cẩm bào xanh lam, khuôn mặt ngông nghênh, bên cạnh là vài tên đệ tử khác đang cười cợt. Đó là Dương Húc, đệ tử của một trưởng lão Ngoại Môn, nổi tiếng là kiêu căng và thường xuyên bắt nạt những đệ tử yếu hơn. Hắn ta từng có vài lần gây sự với Lăng Tiêu sau khi Lăng Tiêu vào Thánh Long Cung, nhưng đều bị Lăng Tiêu lờ đi.

Lăng Tiêu lạnh nhạt đáp: “Miệng chó không thể nhả ngà voi. Ngươi lo cho số phận của mình đi.”

“Ngươi!” Dương Húc tức giận, định tiến lên. Nhưng đúng lúc đó, một tiếng chuông lớn vang lên, báo hiệu thời gian đăng ký kết thúc và cổng Bí Cảnh sắp mở. Dương Húc đành hừ lạnh, trừng mắt nhìn Lăng Tiêu, rồi theo đám đông tiến về phía cổng.

Cổng Bí Cảnh là một vòng xoáy không gian rực rỡ, phát ra ánh sáng huyền ảo. Từng tốp đệ tử lần lượt bước vào, biến mất trong ánh sáng. Lăng Tiêu và Liễu Thanh Lan cũng nhanh chóng tiến vào. Một cảm giác choáng váng thoáng qua, rồi cảnh vật trước mắt đột ngột thay đổi.

Họ đang đứng trong một khu rừng rậm rạp, cây cối cao vút che khuất ánh sáng mặt trời, khiến không gian u ám và ẩm ướt. Tiếng gầm gừ, tiếng xào xạc của lá cây, và mùi ẩm mốc của đất đá mục nát xộc vào mũi. Đây chính là U Minh Cốc.

“Chúng ta nên đi cùng nhau, Lăng Tiêu,” Liễu Thanh Lan nói, rút ra một thanh kiếm mỏng manh.

Lăng Tiêu lắc đầu: “Không. U Minh Cốc rộng lớn, cơ duyên cũng phân tán. Đi cùng nhau sẽ hạn chế tốc độ và cơ hội của mỗi người. Hơn nữa, ta có một số chuyện cần làm một mình.” Hắn biết Chí Tôn Thần Tàng sẽ dẫn dắt hắn đến những nơi đặc biệt, và hắn không muốn Liễu Thanh Lan gặp nguy hiểm không đáng có.

Liễu Thanh Lan hiểu ý, tuy có chút lo lắng nhưng vẫn gật đầu: “Vậy ngươi bảo trọng. Nếu gặp nguy hiểm, đừng cố gắng quá sức.”

Sau khi tạm biệt Liễu Thanh Lan, Lăng Tiêu bắt đầu hành trình. Hắn không đi theo những con đường mòn mà các đệ tử khác thường chọn, mà lại rẽ vào một lối đi hẻo lánh, nơi những bụi cây gai góc mọc um tùm. Trực giác của Chí Tôn Thần Tàng đang mách bảo hắn đi theo hướng đó.

Không lâu sau, một con Hắc Diễm Báo cấp hai lao ra từ bụi rậm, đôi mắt đỏ rực. Nó gầm lên một tiếng, tung vuốt sắc nhọn về phía Lăng Tiêu. Lăng Tiêu không hề hoảng sợ, ‘Vạn Tượng Thôn Thiên Quyết’ vận chuyển, một quyền tung ra. Sức mạnh kinh người bộc phát, con Hắc Diễm Báo chưa kịp phản ứng đã bị đánh bay, xương cốt gãy vụn, ngã vật xuống đất không còn hơi thở.

Lăng Tiêu thu lấy đan hạch của nó, tiếp tục tiến sâu hơn. Càng vào trong, Yêu thú càng mạnh. Hắn liên tục đối mặt với những con Quỷ Lang, Xích Nha Cốt Hổ, thậm chí là một con Bích Lân Mãng cấp ba. Với sự nhanh nhẹn, kinh nghiệm chiến đấu phong phú và sức mạnh vượt trội nhờ ‘Vạn Tượng Thôn Thiên Quyết’ và Chí Tôn Thần Tàng, Lăng Tiêu dễ dàng vượt qua mọi chướng ngại. Hắn không chỉ thu thập được đan hạch mà còn tìm thấy một vài loại linh dược quý hiếm mọc dại.

Sau nửa ngày, Lăng Tiêu đến một khu vực lạ lẫm. Nơi đây là một thung lũng nhỏ, bị bao phủ bởi sương mù dày đặc. Linh khí trong thung lũng nồng đậm hơn hẳn bên ngoài, và một mùi hương thoang thoảng của thảo dược quý hiếm lan tỏa trong không khí. Chí Tôn Thần Tàng trong tiềm thức hắn chợt rung động dữ dội, như muốn chỉ dẫn hắn điều gì đó.

Lăng Tiêu bước vào thung lũng. Sương mù càng lúc càng dày, tầm nhìn bị hạn chế. Hắn cẩn trọng từng bước, linh thức mở rộng hết mức. Đột nhiên, hắn cảm thấy một luồng áp lực cực lớn ập đến, và một tiếng gầm rống vang vọng, khiến mặt đất rung chuyển.

Một con Thạch Giáp Long Hổ khổng lồ, toàn thân được bao bọc bởi lớp vảy đá cứng như sắt, đôi mắt đỏ ngầu như máu, lao ra từ trong sương mù. Đây là Yêu thú cấp bốn! Sức mạnh của nó tương đương với một cường giả Tụ Nguyên Cảnh trung kỳ. Lăng Tiêu biết mình không thể trực diện đối đầu.

Con Thạch Giáp Long Hổ phun ra một luồng hỏa diễm nóng bỏng. Lăng Tiêu nhanh chóng né tránh, nhưng luồng hỏa diễm vẫn sượt qua, khiến một mảng rừng nhỏ bốc cháy. Hắn cố gắng tìm sơ hở, sử dụng thân pháp linh hoạt để tránh né những đòn tấn công uy lực của con Yêu thú.

Trong lúc hiểm nguy nhất, khi con Thạch Giáp Long Hổ sắp tung ra đòn chí mạng, Chí Tôn Thần Tàng trong tiềm thức Lăng Tiêu bỗng bùng lên một luồng sáng chói mắt. Một cảm giác ấm áp và mạnh mẽ lan tỏa khắp cơ thể hắn. Hắn cảm thấy mọi thứ xung quanh chậm lại, và một sức mạnh chưa từng có trào dâng. Hắn vô thức nắm chặt tay, một luồng khí ngũ sắc mờ ảo bao quanh nắm đấm.

“Phá!”

Lăng Tiêu hét lớn, tung ra một quyền. Quyền này không chỉ mang theo sức mạnh thể chất của hắn, mà còn ẩn chứa một phần năng lượng từ Chí Tôn Thần Tàng. Nắm đấm va chạm với lớp vảy đá cứng rắn của Thạch Giáp Long Hổ. Một tiếng ‘Rắc’ giòn tan vang lên, không phải từ xương cốt Lăng Tiêu, mà là từ lớp vảy của con Yêu thú.

Lớp vảy cứng như sắt của Thạch Giáp Long Hổ nứt toác, và một lỗ hổng xuất hiện trên thân nó. Con Yêu thú gầm lên đau đớn, thân hình khổng lồ loạng choạng rồi đổ sụp. Nó không thể tin nổi một con người nhỏ bé lại có thể xuyên thủng phòng ngự của nó.

Lăng Tiêu cũng kinh ngạc nhìn nắm đấm của mình. Hắn biết đó không hoàn toàn là sức mạnh của hắn. Chí Tôn Thần Tàng đã can thiệp, bộc lộ một phần sức mạnh tiềm ẩn. Hắn nhanh chóng kết liễu con Thạch Giáp Long Hổ, thu lấy đan hạch cấp bốn và một vài mẩu thịt Long Hổ quý giá.

Sau khi con Yêu thú bị tiêu diệt, sương mù trong thung lũng dần tan đi, để lộ ra một cảnh tượng khiến Lăng Tiêu phải hít sâu một hơi. Giữa thung lũng là một hồ nước nhỏ trong vắt, bốc lên hơi nước lung linh. Bên cạnh hồ, một cây linh thảo màu vàng kim đang tỏa sáng rực rỡ, trên thân cây kết bốn quả màu đỏ tươi, phát ra hương thơm ngào ngạt.

“Đây là Kim Linh Quả! Một loại linh dược cấp năm, có thể trực tiếp tăng cường tu vi và củng cố căn cơ!” Lăng Tiêu thốt lên. Kim Linh Quả là thứ mà ngay cả các đệ tử Nội Môn cũng khao khát, huống chi là Ngoại Môn. Đây chính là cơ duyên lớn mà Chí Tôn Thần Tàng đã dẫn dắt hắn tới.

Lăng Tiêu cẩn thận hái lấy bốn quả Kim Linh Quả, cảm nhận năng lượng tinh khiết dồi dào từ chúng. Hắn quyết định không sử dụng ngay mà cất giữ cẩn thận. Với những quả Kim Linh Quả này, con đường tu luyện của hắn sẽ rộng mở hơn rất nhiều.

Khi thời gian Thí Luyện Bí Cảnh kết thúc, Lăng Tiêu cùng các đệ tử khác được truyền tống ra ngoài. Khu vực tập trung của Ngoại Môn trở nên ồn ào hơn bao giờ hết. Các trưởng lão đang kiểm tra thu hoạch của từng đệ tử.

Khi đến lượt Lăng Tiêu, hắn lấy ra một túi trữ vật. Đan hạch cấp hai, cấp ba chất đống, và đặc biệt là đan hạch cấp bốn của Thạch Giáp Long Hổ khiến các trưởng lão phải trợn tròn mắt. Hơn nữa, việc hắn có thể sống sót sau khi đối đầu với Yêu thú cấp bốn đã là một kỳ tích.

“Ngươi… ngươi đã giết Thạch Giáp Long Hổ?” một trưởng lão lắp bắp hỏi, không thể tin nổi. Yêu thú cấp bốn là mối đe dọa lớn ngay cả với những đệ tử Nội Môn mạnh nhất, chứ đừng nói là một đệ tử Ngoại Môn mới nhập môn như Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu gật đầu, khuôn mặt bình thản. Hắn không nói về Chí Tôn Thần Tàng, chỉ nói rằng hắn đã may mắn tìm thấy sơ hở của nó và liều mạng đánh đổi.

Kết quả của Lăng Tiêu gây chấn động toàn bộ Ngoại Môn. Hắn không chỉ đứng đầu về số lượng đan hạch thu thập được, mà còn là người duy nhất mang về đan hạch cấp bốn. Danh tiếng “phế vật” của hắn bị xóa sạch trong chốc lát, thay vào đó là sự kinh ngạc, kính nể và cả ghen tỵ.

Dương Húc, người trước đó đã chế giễu Lăng Tiêu, giờ đây đứng đó với khuôn mặt tái mét, không dám tin vào những gì mình nghe thấy. Hắn ta chỉ thu được vài đan hạch cấp hai, so với Lăng Tiêu thì chẳng khác nào rác rưởi.

Liễu Thanh Lan thì vui mừng khôn xiết, nàng biết mình đã không nhìn lầm người. Trong khi đó, các trưởng lão bắt đầu nhìn Lăng Tiêu bằng một ánh mắt khác, một ánh mắt đầy đánh giá và kỳ vọng.

Lăng Tiêu bình tĩnh đón nhận mọi ánh nhìn. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Sức mạnh tiềm ẩn của Chí Tôn Thần Tàng đã bộc lộ một phần, đủ để hắn tạo nên tiếng vang ở Ngoại Môn. Nhưng con đường phía trước còn dài, còn vô số bí mật chờ hắn khám phá, và vô số kẻ thù mạnh hơn đang ẩn mình trong bóng tối. Hắn sẽ tiếp tục tu luyện, không ngừng vươn lên, cho đến khi trở thành Chí Tôn Vạn Đế, vĩnh hằng bất diệt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8