Chí Tôn Vạn Đế
Chương 13
Chương 13: Bước Chân Vào Thánh Long Cung
Dưới ánh chiều tà rực rỡ, Thánh Long Cung hiện ra sừng sững giữa những dãy núi trùng điệp. Không phải kiểu kiến trúc nguy nga tráng lệ đến mức xa hoa, mà là một vẻ đẹp cổ kính, trầm mặc, như đã tồn tại ở nơi đây từ ngàn vạn năm trước. Những bức tường đá xanh rêu phong, những mái ngói cong vút ẩn hiện trong làn sương mờ ảo, cùng với tiếng chuông ngân nga vọng lại từ sâu trong núi, tạo nên một không khí trang nghiêm và thần bí.
Lăng Tiêu đứng dưới cổng đá khổng lồ, ngước nhìn ba chữ “Thánh Long Cung” được khắc sâu, khí thế hùng vĩ toát ra khiến người ta không khỏi nảy sinh lòng kính sợ. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí dồi dào hơn hẳn những nơi khác đang tràn vào cơ thể. Đây chính là khởi đầu mới, nơi hắn sẽ bộc lộ tài năng, tìm kiếm câu trả lời cho thân phận và mối thù của mình.
Phía trước cổng đã có rất nhiều thanh niên nam nữ đang tụ tập, ai nấy đều mang theo vẻ mặt hưng phấn và có chút căng thẳng. Họ đều là những thiên tài trẻ tuổi đến từ các gia tộc, thế lực khác nhau trong vùng, mang theo khát vọng được gia nhập Thánh Long Cung để đổi đời. Lăng Tiêu không gây chú ý, hắn chỉ lặng lẽ hòa vào dòng người, ánh mắt bình tĩnh quan sát mọi thứ xung quanh.
Một lúc sau, một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào màu xanh lam, bước ra từ trong cổng. Ông ta có thần thái uy nghiêm, ánh mắt như chứa đựng cả tinh hoa của nhật nguyệt, khiến mọi tiếng ồn ào lập tức lắng xuống.
“Các ngươi đều là những người có duyên với Thánh Long Cung ta,” vị trưởng lão cất giọng trầm bổng, “Hôm nay, các ngươi sẽ trải qua ba vòng khảo hạch. Ai vượt qua sẽ chính thức trở thành đệ tử ngoại môn của Thánh Long Cung. Vòng thứ nhất: Đo lường linh căn. Vòng thứ hai: Đánh giá ngộ tính. Vòng thứ ba: Kiểm tra thực chiến cơ bản.”
Lời vừa dứt, một nhóm đệ tử Thánh Long Cung đã nhanh chóng sắp xếp ba khu vực khảo hạch. Lăng Tiêu cùng hàng trăm thí sinh khác bắt đầu tiến vào khu vực đo lường linh căn. Đó là một bệ đá lớn, trên đó đặt một quả cầu pha lê màu xanh lục tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
“Đặt tay lên đó, dốc hết linh lực của mình,” một đệ tử hướng dẫn.
Từng người một bước lên, đặt tay vào quả cầu. Quả cầu sẽ phát sáng với màu sắc tương ứng với thuộc tính linh căn của họ: đỏ là Hỏa, xanh là Mộc, vàng là Thổ, xanh lam là Thủy, trắng là Kim. Càng sáng, linh căn càng tinh khiết. Đa số thí sinh đều có linh căn đơn thuộc tính hoặc song thuộc tính, độ sáng chỉ ở mức trung bình. Một vài người có linh căn tam thuộc tính hoặc độ sáng cao hơn thì gây ra một chút xôn xao.
Khi đến lượt Lăng Tiêu, hắn bước lên bệ đá. Vừa chạm tay vào quả cầu pha lê, một luồng năng lượng quen thuộc từ sâu trong cơ thể hắn dường như bị kích thích. Quả cầu đột nhiên không phát ra bất kỳ màu sắc nào như những người khác, mà thay vào đó, nó rung lên bần bật, sau đó tỏa ra một luồng ánh sáng ngũ sắc chói lòa, mãnh liệt đến mức khiến những người xung quanh phải nheo mắt.
“Ngũ… ngũ sắc?!” Một đệ tử giám sát thốt lên kinh ngạc. Linh căn ngũ sắc là linh căn cực kỳ hiếm gặp, đại diện cho sự cân bằng của cả năm thuộc tính, thường có tiềm năng tu luyện vô hạn.
Nhưng chưa dừng lại ở đó, ánh sáng ngũ sắc nhanh chóng co lại, rồi đột nhiên biến mất, thay vào đó là một luồng sáng bạc lấp lánh, mờ ảo như hư ảo, bao trùm lấy quả cầu. Quả cầu pha lê không còn rung động, mà trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ, như thể nó đang hấp thụ một thứ gì đó vô hình.
Vị trưởng lão râu bạc đã đứng dậy, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu. “Linh căn gì thế này? Chưa từng thấy bao giờ!”
Lăng Tiêu cũng có chút bất ngờ. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh vô hình từ Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể mình đang âm thầm hoạt động, và có lẽ chính nó đã gây ra sự biến đổi này. Hắn vội vàng thu tay lại. Ngay lập tức, ánh sáng bạc biến mất, quả cầu trở lại bình thường.
“Tiếp theo!” Đệ tử giám sát tuy còn ngơ ngác nhưng vẫn nhanh chóng hô to, cố gắng duy trì trật tự.
Lăng Tiêu bước sang khu vực thứ hai: Đánh giá ngộ tính. Đây là một phòng đá nhỏ, bên trong có một tấm bia khắc đầy những phù văn cổ xưa. Thí sinh cần phải ngồi thiền trước tấm bia đó, cố gắng lĩnh ngộ được ý nghĩa của các phù văn trong vòng một nén hương. Ai lĩnh ngộ được càng nhiều, ngộ tính càng cao.
Đa số thí sinh chỉ có thể hiểu được vài phù văn đơn giản, một số ít thiên tài có thể lĩnh ngộ được mười mấy chữ. Khi Lăng Tiêu ngồi xuống, hắn nhắm mắt lại. Vừa nhìn vào tấm bia đá, những phù văn dường như sống dậy trong tâm trí hắn. Chúng không còn là những ký tự chết chóc, mà là những dòng chảy năng lượng, những quy tắc của trời đất.
Lăng Tiêu không cố gắng phân tích từng chữ, mà hắn để tâm hồn mình hòa vào luồng ý chí cổ xưa tỏa ra từ tấm bia. Những ký ức mơ hồ về một quá khứ xa xăm lại thoáng hiện, những hình ảnh về các pháp trận phức tạp, các công pháp cao thâm. Hắn cảm thấy mình đã từng quen thuộc với những thứ này.
Chưa đầy nửa nén hương, Lăng Tiêu đã mở mắt. Hắn không nói gì, chỉ đứng dậy. Vị trưởng lão giám sát nhìn thấy, khẽ nhíu mày. “Đã xong? Ngươi lĩnh ngộ được bao nhiêu?”
“Tất cả,” Lăng Tiêu bình thản đáp.
Lời nói này như một tiếng sét đánh ngang tai. “Không thể nào!” Một thí sinh khác kêu lên. “Ta ngồi cả nén hương cũng chỉ hiểu được mười hai chữ!”
Vị trưởng lão không tin, đích thân bước vào kiểm tra. Ông ta phóng một đạo linh lực vào tấm bia, kiểm tra mức độ kết nối của Lăng Tiêu với nó. Ngay lập tức, tấm bia phát sáng rực rỡ, toàn bộ phù văn trên đó đều như được thắp sáng, như thể chúng đã được hoàn toàn giải mã. Vị trưởng lão trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.
“Ngươi… ngươi quả nhiên đã lĩnh ngộ được toàn bộ!” Ông ta lẩm bẩm, nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt đầy phức tạp, vừa có sự kinh ngạc, vừa có sự nghi ngờ, lại có cả một tia hưng phấn.
Những thí sinh khác đều xôn xao bàn tán. Ánh mắt họ nhìn Lăng Tiêu đã không còn là sự coi thường ban đầu, mà thay vào đó là sự kinh ngạc và ghen tị.
Vòng khảo hạch cuối cùng: Thực chiến cơ bản. Đây là một sân đấu mô phỏng, nơi thí sinh phải đối đầu với một con rối gỗ được linh lực hóa, kiểm tra khả năng chiến đấu và vận dụng linh lực. Độ khó của con rối sẽ tăng dần theo cấp độ.
Lăng Tiêu bước lên sân đấu. Con rối gỗ cấp độ đầu tiên lao đến. Hắn không sử dụng chiêu thức hoa mỹ, chỉ dùng những động tác cơ bản nhất của võ học phàm nhân, kết hợp với linh lực đã tu luyện được, nhẹ nhàng né tránh và tung ra những đòn đánh chính xác vào các huyệt đạo của con rối. Con rối cấp một bị đánh bại chỉ trong vài chiêu.
Con rối cấp hai xuất hiện, mạnh hơn một chút. Lăng Tiêu vẫn bình tĩnh đối phó, sử dụng linh lực linh hoạt hơn. Khi con rối cấp ba, rồi cấp bốn xuất hiện, những người theo dõi bắt đầu trầm trồ. Đa số thí sinh chỉ có thể đánh bại con rối cấp hai, một số thiên tài mới có thể vượt qua cấp ba. Nhưng Lăng Tiêu lại dễ dàng đánh bại con rối cấp bốn, thậm chí còn chưa đổ một giọt mồ hôi.
“Này, hắn ta là ai vậy? Sao lại mạnh đến thế?”
“Linh căn ngũ sắc, ngộ tính nghịch thiên, giờ lại còn mạnh như vậy! Chắc chắn là một quái vật!”
Khi con rối cấp năm xuất hiện, nó đã có thể mô phỏng một số chiêu thức võ kỹ, tốc độ và sức mạnh đều tăng lên đáng kể. Lăng Tiêu lúc này mới bắt đầu nghiêm túc hơn một chút. Hắn vận chuyển linh lực trong cơ thể, một luồng khí thế sắc bén bùng phát. Hắn tung ra một quyền, kèm theo một đạo linh lực xoáy tròn, trực tiếp xuyên thủng ngực con rối cấp năm, khiến nó vỡ vụn thành từng mảnh gỗ.
Cả sân đấu im lặng như tờ. Đánh bại con rối cấp năm, điều này ngay cả những đệ tử nội môn của Thánh Long Cung cũng chưa chắc đã làm được một cách dễ dàng như vậy.
Vị trưởng lão râu bạc đã bước đến, ánh mắt tràn đầy sự tán thưởng. “Tốt! Rất tốt! Ngươi tên là gì?”
“Lăng Tiêu,” hắn đáp.
“Lăng Tiêu! Từ hôm nay, ngươi chính thức là đệ tử ngoại môn của Thánh Long Cung ta,” vị trưởng lão tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp sân. “Nhưng với tài năng của ngươi, ta sẽ đặc biệt cho phép ngươi được tiếp xúc với công pháp và tài nguyên của đệ tử nội môn ngay từ bây giờ. Ngươi sẽ được sắp xếp vào Phù Quang Viện, dưới sự hướng dẫn của Trưởng Lão Thanh Vân.”
Mọi người lại một lần nữa chấn động. Được tiếp xúc tài nguyên nội môn, lại còn dưới sự hướng dẫn của một vị trưởng lão có tiếng tăm như Thanh Vân Trưởng Lão, đây quả là một đãi ngộ chưa từng có!
Lăng Tiêu khẽ cúi đầu, “Đa tạ Trưởng Lão.”
Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Thánh Long Cung chỉ là một trạm dừng chân, một nơi để hắn rèn luyện và chuẩn bị cho hành trình lớn hơn. Vẫn còn rất nhiều bí ẩn cần được khám phá, rất nhiều kẻ thù cần phải đối mặt. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn vẫn còn bị phong ấn phần lớn, những ký ức về cung điện nguy nga và ngai vàng lấp lánh vẫn chỉ là những mảnh vụn rời rạc.
Nhưng hắn đã không còn là phế vật bị khinh miệt nữa. Thánh Long Cung sẽ là bệ phóng, nơi Lăng Tiêu sẽ từng bước lột xác, vươn lên giữa Huyền Giới rộng lớn, và cuối cùng, tìm lại vị thế Chí Tôn của mình.
Đêm đó, Lăng Tiêu ngồi trong căn phòng đơn sơ được sắp xếp cho đệ tử ngoại môn. Hắn nhắm mắt, cảm nhận dòng linh khí đang lưu chuyển trong cơ thể. Những hình ảnh về quả cầu ngũ sắc và ánh sáng bạc lấp lánh vẫn ám ảnh tâm trí hắn. Chí Tôn Thần Tàng… nó đang thức tỉnh chậm rãi. Và hắn, Lăng Tiêu, sẽ không bao giờ dừng lại cho đến khi hắn phá tan mọi xiềng xích, thức tỉnh hoàn toàn sức mạnh của mình, và trở thành Chí Tôn Vạn Đế, vĩnh hằng bất diệt.