Chí Tôn Vạn Đế
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:19:47 | Lượt xem: 3

Chương 12: Thánh Long Cung Nhập Môn

Thương Long Thành giờ đây đã không còn là nơi có thể giữ chân Lăng Tiêu. Chiến thắng trước Triệu Cương, dù vang dội, chỉ là một nấc thang nhỏ trên con đường vô tận. Cầm Thanh Long Kiếm trong tay, hắn đứng trên đỉnh thành, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những dãy núi hùng vĩ ẩn hiện trong màn sương mờ. Huyền Giới, một thế giới rộng lớn gấp trăm ngàn lần phàm trần, đang chờ đợi.

Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn không ngừng âm ỉ, như một con mãnh thú đang say ngủ, giờ đây đã bắt đầu cựa mình. Mỗi khi Lăng Tiêu vận dụng linh lực, hắn đều cảm nhận được một nguồn năng lượng cổ xưa, uyên bác đang dần được khai mở. Đó không chỉ là sức mạnh, mà còn là một phần ký ức bị phong ấn, là bí mật về thân thế và kẻ thù đã đẩy hắn vào cảnh ngộ này. Hắn không thể dừng lại. Hắn phải mạnh mẽ hơn, tìm lại tất cả những gì đã mất.

Rời khỏi Thương Long Thành, Lăng Tiêu không chọn những con đường lớn tấp nập. Hắn muốn hành trình này là một sự tôi luyện, một cuộc khảo nghiệm ý chí. Thanh Long Kiếm hóa thành một đạo cầu vồng xanh biếc, đưa hắn lướt đi trên không trung, xuyên qua những cánh rừng rậm rạp, vượt qua những con sông lớn. Càng đi sâu vào vùng đất chưa từng đặt chân tới, linh khí trong không khí càng trở nên nồng đậm. Những cây cối cao vút chạm mây, những ngọn núi hùng vĩ sừng sững, và những loài linh thú mà hắn chưa từng thấy trong sách vở, tất cả đều minh chứng cho sự khác biệt giữa phàm trần và Huyền Giới.

Trên đường đi, Lăng Tiêu không ít lần gặp phải những thế lực nhỏ của cường đạo hoặc những nhóm tu sĩ tranh giành tài nguyên. Tuy nhiên, với thực lực đã đạt đến cảnh giới Khai Mạch Cảnh đỉnh phong, cùng với sự sắc bén của Thanh Long Kiếm và những chiêu thức từ Chí Tôn Thần Tàng, hắn dễ dàng vượt qua mọi trở ngại. Mỗi lần giao chiến, hắn lại cảm thấy bản thân mình tiến bộ hơn một chút, các chiêu thức trở nên linh hoạt và mạnh mẽ hơn. Đặc biệt, Chí Tôn Thần Tàng không chỉ cung cấp cho hắn sức mạnh mà còn là một kho tàng tri thức vô tận, thỉnh thoảng lại hé lộ những công pháp, võ kỹ cổ xưa mà hắn có thể tùy ý hấp thụ và luyện tập.

Sau gần một tháng hành trình, Lăng Tiêu cuối cùng cũng đến được rìa của một vùng đất rộng lớn, nơi linh khí gần như hóa thành sương mù bao phủ. Từ xa, hắn đã có thể nhìn thấy một quần thể kiến trúc khổng lồ, sừng sững giữa không trung. Đó là những ngọn núi bay lơ lửng, được nối với nhau bằng những cầu đá cổ kính, phía trên đỉnh núi là những tòa tháp vàng son lấp lánh, ẩn hiện trong mây trời. Một cảm giác uy nghiêm, cổ kính và hùng vĩ ập đến, khiến Lăng Tiêu không khỏi ngỡ ngàng. Đây chính là Thánh Long Cung, một trong những tông môn hàng đầu của Huyền Giới.

“Thánh Long Cung… Quả nhiên danh bất hư truyền,” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự phấn khích. Hắn biết, cánh cửa này sẽ mở ra một thế giới mới, nơi hắn có thể tìm thấy lời giải đáp cho thân phận và sức mạnh của mình.

Phía dưới quần thể núi bay, có một quảng trường rộng lớn được lát bằng đá cẩm thạch trắng. Hàng trăm người đang tụ tập ở đó, đa số là những thiếu niên, thiếu nữ tuổi tác tương tự Lăng Tiêu, với vẻ mặt vừa lo lắng vừa háo hức. Họ đều là những thiên tài từ khắp các vùng đất muốn gia nhập Thánh Long Cung. Lăng Tiêu hạ xuống, hòa mình vào đám đông.

Một thanh niên vẻ mặt kiêu ngạo, mặc áo gấm thêu rồng, đứng giữa đám đông, đang lớn tiếng khoe khoang: “Ta là Đỗ Lăng Phong, con cháu trực hệ của Đỗ gia ở Tinh Nguyệt Thành. Linh căn của ta là Thượng Phẩm Thủy Linh Căn, đã đạt đến Tụ Khí Cảnh tầng thứ ba. Chắc chắn sẽ được trưởng lão Thánh Long Cung trọng dụng!”

Những người xung quanh không khỏi hít hà. Thượng Phẩm Linh Căn đã là hiếm có, lại còn đạt đến Tụ Khí Cảnh ở tuổi này, quả thật là thiên tài. Lăng Tiêu chỉ nghe mà không nói gì. So với hắn, những “thiên tài” này vẫn còn kém xa.

Đúng lúc này, ba vị trưởng lão của Thánh Long Cung xuất hiện. Hai nam, một nữ, đều mang khí chất thoát tục, tu vi thâm sâu khó lường. Vị trưởng lão đứng giữa, râu tóc bạc phơ nhưng đôi mắt tinh anh, cất giọng vang dội: “Hoan nghênh các vị thiên tài trẻ tuổi đến với Thánh Long Cung! Hôm nay là ngày tuyển chọn đệ tử. Vòng đầu tiên, khảo nghiệm linh căn và tu vi. Những ai đạt tiêu chuẩn sẽ bước vào vòng thứ hai.”

Một tấm bia đá khổng lồ, phát ra ánh sáng nhàn nhạt, được đặt giữa quảng trường. Các thiếu niên, thiếu nữ lần lượt bước lên, đặt tay vào bia đá. Ánh sáng trên bia đá sẽ hiển thị phẩm cấp linh căn và tu vi của họ.

Đỗ Lăng Phong là người đầu tiên bước lên, vẻ mặt tự tin. Hắn đặt tay vào bia đá. “Thượng Phẩm Thủy Linh Căn! Tụ Khí Cảnh tầng ba!” Một tiếng reo hò vang lên từ đám đông. Vị trưởng lão gật đầu nhẹ, “Đạt yêu cầu.”

Nhiều người khác cũng lần lượt thử. Có người là Trung Phẩm Linh Căn, có người là Hạ Phẩm. Tu vi cũng đa dạng, từ Luyện Khí Cảnh đến Tụ Khí Cảnh. Chỉ một phần ba số người được chọn vào vòng tiếp theo.

Đến lượt Lăng Tiêu. Hắn bước lên, đặt tay vào bia đá. Một luồng năng lượng quen thuộc từ Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn bỗng nhiên tự động tuôn trào, hòa vào bia đá. Bia đá ban đầu chỉ phát ra ánh sáng màu xanh lục nhạt, biểu thị Mộc Linh Căn của hắn. Nhưng ngay lập tức, ánh sáng đó bắt đầu biến đổi một cách kỳ lạ.

Xanh lục, rồi chuyển sang xanh lam, vàng, đỏ, trắng, đen… Cả bảy màu sắc của linh căn cơ bản đều lần lượt xuất hiện, rồi lại hòa quyện vào nhau, tạo thành một quầng sáng ngũ sắc rực rỡ, chói lóa. Ánh sáng mạnh đến mức khiến tất cả mọi người phải nheo mắt lại. Tu vi của hắn cũng được hiển thị: “Khai Mạch Cảnh đỉnh phong!”

“Cái gì?!”

Cả quảng trường hoàn toàn im lặng, rồi bùng nổ thành những tiếng xì xào kinh ngạc. Đỗ Lăng Phong đang đứng cạnh đó, vẻ mặt ngạo mạn bỗng cứng đờ. Thượng Phẩm Linh Căn đã là hiếm, nhưng một người sở hữu Cả Bảy Linh Căn, và còn ở phẩm cấp cao như vậy, là điều chưa từng nghe thấy! Đây là… Toàn Linh Căn sao? Không, ngay cả Toàn Linh Căn cũng không thể tạo ra ánh sáng chói lọi và biến ảo như vậy!

Ba vị trưởng lão cũng lộ vẻ kinh ngạc tột độ. Vị trưởng lão râu bạc phơ vội vàng bước tới, ánh mắt đầy vẻ thăm dò nhìn Lăng Tiêu. Ông ta đã chứng kiến không biết bao nhiêu thiên tài, nhưng chưa từng thấy linh căn nào kỳ lạ và mạnh mẽ đến vậy. Nó không chỉ là đa linh căn, mà còn chứa đựng một loại năng lượng cổ xưa, thần bí mà ngay cả ông ta cũng không thể lý giải.

“Ngươi… tên là gì?” Vị trưởng lão hỏi, giọng nói đầy nghiêm trọng.

“Vãn bối Lăng Tiêu,” hắn đáp, vẻ mặt bình tĩnh, không hề nao núng trước sự chú ý của mọi người.

Vị trưởng lão trầm ngâm một lát, rồi khẽ gật đầu: “Tốt. Ngươi trực tiếp tiến vào vòng thứ hai. Không, không cần vòng thứ hai nữa. Ngươi được nhận vào Thánh Long Cung, với tư cách là đệ tử nội môn!”

Lời tuyên bố này như một quả bom ném vào đám đông. Đệ tử nội môn! Đó là đãi ngộ dành cho những thiên tài xuất chúng nhất, những người có tiềm năng trở thành trụ cột của tông môn. Đỗ Lăng Phong và những người khác chỉ có thể vào đệ tử ngoại môn, rồi phải trải qua nhiều năm tu luyện và khảo nghiệm mới có thể thăng cấp. Lăng Tiêu vừa đến đã trực tiếp trở thành nội môn, khiến họ không khỏi ghen tị.

Vị trưởng lão tiếp tục nói: “Theo ta. Ta sẽ sắp xếp cho ngươi.”

Lăng Tiêu cúi đầu tạ ơn, rồi theo vị trưởng lão bay lên một trong những ngọn núi lơ lửng. Khi hắn bay lên, hắn có thể cảm nhận được vô số ánh mắt ghen tị và tò mò đang dõi theo mình. Hắn biết, từ giờ trở đi, cuộc sống ở Thánh Long Cung sẽ không hề yên bình.

Vị trưởng lão đưa Lăng Tiêu đến một khu vực yên tĩnh trên đỉnh núi, nơi có những ngôi nhà đá cổ kính ẩn mình giữa rừng cây xanh tốt. “Đây là nơi ở của các đệ tử nội môn. Ngươi có thể chọn một căn phòng trống. Tên ta là Long Uyên, là trưởng lão phụ trách việc hướng dẫn các đệ tử nội môn mới. Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, có thể đến tìm ta.”

Long Uyên sau đó giải thích thêm về quy tắc, tài nguyên và các khu vực tu luyện trong Thánh Long Cung. Lăng Tiêu chăm chú lắng nghe, cố gắng ghi nhớ mọi thông tin. Thánh Long Cung rộng lớn hơn hắn tưởng tượng, với vô số bí cảnh, thư viện, và các khu vực tu luyện đặc biệt. Nơi đây có thể giúp hắn nhanh chóng nâng cao thực lực.

“Sức mạnh của ngươi rất đặc biệt, Lăng Tiêu,” Long Uyên nói, nhìn hắn đầy thâm ý. “Linh căn của ngươi không giống với bất kỳ loại linh căn nào mà ta từng thấy. Ta khuyên ngươi nên cẩn thận, không nên tùy tiện bộc lộ hết tất cả. Thánh Long Cung tuy lớn, nhưng cũng không thiếu những kẻ dã tâm.”

Lăng Tiêu hiểu ý của Long Uyên. Sức mạnh của hắn là một con dao hai lưỡi. Nó có thể mang lại danh vọng, nhưng cũng có thể dẫn đến họa sát thân. Chí Tôn Thần Tàng quá mức nghịch thiên, và hắn vẫn chưa thể kiểm soát hoàn toàn nó. Hắn cần phải che giấu bí mật này cho đến khi đủ mạnh.

Sau khi Long Uyên rời đi, Lăng Tiêu chọn một căn phòng đá yên tĩnh. Hắn ngồi xuống, bắt đầu điều tức. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể vẫn còn sôi sục sau lần bộc phát ở bia đá. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp đang lan tỏa khắp kinh mạch, không ngừng củng cố và thanh lọc cơ thể hắn. Một số ký ức mơ hồ lại chợt lóe lên trong đầu hắn, những hình ảnh về một cung điện nguy nga, một ngai vàng lấp lánh, và một bóng người cao lớn ngồi trên đó, ánh mắt uy nghiêm nhìn xuống vạn vật.

Lăng Tiêu lắc đầu, cố gắng xua đi những hình ảnh đó. Chúng vẫn quá mơ hồ, không thể nắm bắt được. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài. Thánh Long Cung chỉ là điểm khởi đầu cho hành trình chinh phục Huyền Giới, và xa hơn nữa là vạn giới. Hắn phải nhanh chóng thích nghi, phải mạnh mẽ hơn nữa để tìm kiếm kẻ thù đã phong ấn mình, và cuối cùng, trở thành Chí Tôn Vạn Đế, vĩnh hằng bất diệt.

Hắn siết chặt nắm tay. Thánh Long Cung, ta đến rồi! Những thử thách mới, những cơ duyên mới, và những bí mật đang chờ đợi Lăng Tiêu khám phá. Con đường tu luyện chân chính của hắn, giờ đây mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8