Chí Tôn Vạn Đế
Chương 11
Chương 11: Thanh Long Chiến Vũ
Sáng sớm hôm sau, ánh bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, đậu trên khuôn mặt điềm tĩnh của Lăng Tiêu. Hắn mở mắt, cảm nhận một luồng linh khí trong lành đang chảy khắp châu thân, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đêm qua, sau khi tĩnh tâm tu luyện, hắn cảm thấy mình đã chạm đến một ngưỡng cửa mới, tựa như một con rồng đang ngủ say chuẩn bị thức tỉnh.
Thương Long Thành buổi sáng sớm đã bắt đầu nhộn nhịp. Tiếng rao hàng, tiếng vó ngựa, tiếng người qua lại tạo nên một bản giao hưởng sống động của phàm trần. Lăng Tiêu đứng dậy, thay y phục đơn giản và bước ra ngoài. Hắn cần tìm hiểu thêm về Thánh Long Cung và chuẩn bị cho cuộc tuyển chọn sắp tới. Ngoài ra, việc tu luyện của hắn đang cần một số linh dược quý hiếm để tăng tốc độ đột phá lên Kim Đan cảnh giới.
Hắn đi về phía Chợ Linh Dược, một nơi nổi tiếng với đủ loại thảo mộc và khoáng thạch. Khi đi ngang qua một khu phố sầm uất, ánh mắt Lăng Tiêu vô tình dừng lại ở một cửa hàng bán vũ khí. Một thanh kiếm dài màu xanh lam, được khắc hình rồng uốn lượn, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo nhưng không kém phần sắc bén. Tâm trí hắn chợt rung động. Thanh kiếm này, dù không phải Thần Khí, nhưng lại có một khí chất đặc biệt, phù hợp với phong cách chiến đấu của hắn.
Hắn bước vào cửa hàng. Chủ cửa hàng là một lão già râu tóc bạc phơ, đang ngồi gật gù sau quầy. Nhìn thấy Lăng Tiêu, lão ngẩng đầu, đôi mắt tinh anh lướt qua hắn một lượt. “Tiểu huynh đệ, muốn xem gì?”
“Vãn bối muốn xem thanh kiếm Thanh Long đó,” Lăng Tiêu chỉ vào thanh kiếm. Lão chủ mỉm cười, gật đầu. “Thanh Long Kiếm, là một trong những bảo vật của lão phu. Được rèn từ Thâm Hải Hàn Thiết và Long Cân, rất hợp với người có thuộc tính thủy hoặc mộc.”
Lăng Tiêu rút kiếm ra khỏi vỏ. Một làn khí lạnh lẽo tỏa ra, khiến không khí xung quanh dường như ngưng đọng. Hắn vung nhẹ, lưỡi kiếm rít lên một tiếng, uyển chuyển như một con rồng đang bay lượn. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa thanh kiếm và Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể mình. Đây không chỉ là một thanh kiếm tốt, mà còn là một cơ duyên.
“Kiếm này giá bao nhiêu?” Lăng Tiêu hỏi.
Lão chủ vuốt râu. “Thanh kiếm này có giá ba ngàn linh thạch hạ phẩm. Nhưng nếu ngươi thật sự có duyên, lão phu có thể giảm giá một chút.”
Lăng Tiêu gật đầu. Ba ngàn linh thạch không phải là con số nhỏ đối với một tu sĩ Trúc Cơ cảnh, nhưng hắn đã có được một khoản kha khá từ việc bán các vật phẩm thu được trong các cuộc phiêu lưu trước đó. Hắn đang định lấy linh thạch ra thì một giọng nói kiêu ngạo vang lên từ cửa:
“Lão già, thanh kiếm đó là của ta! Ngươi dám bán cho tên nhà quê này sao?”
Lăng Tiêu quay đầu nhìn lại. Một thanh niên vận cẩm bào hoa lệ, dáng vẻ khinh khỉnh, bước vào. Đi theo sau hắn là hai tên gia đinh mặt mày hung tợn. Thanh niên này có tu vi Trúc Cơ tầng năm, hiển nhiên là một thiên tài trong Thương Long Thành.
“Ồ, hóa ra là Triệu công tử.” Lão chủ cửa hàng hơi nhíu mày, nhưng vẫn giữ thái độ hòa nhã. “Thanh kiếm này vẫn chưa có chủ. Ai trả giá trước thì thuộc về người đó.”
Triệu công tử, tên Triệu Cương, cười khẩy. “Hừ, lão già ngươi không biết quy tắc sao? Vật phẩm tốt trong Thương Long Thành này, tất nhiên là phải thuộc về Triệu gia ta. Tên phế vật này, có tư cách gì mà đòi chạm vào Thanh Long Kiếm?” Hắn lướt mắt khinh miệt nhìn Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu không nói gì, chỉ chậm rãi tra kiếm vào vỏ. Ánh mắt hắn lạnh như băng, nhưng không có chút cảm xúc nào.
Thấy Lăng Tiêu không phản ứng, Triệu Cương càng được đà lấn tới. Hắn bước thẳng đến trước mặt Lăng Tiêu, đưa tay ra định giật lấy Thanh Long Kiếm. “Này tên nhóc, mau giao kiếm ra đây. Ngươi không xứng!”
Lăng Tiêu khẽ nghiêng người, tránh thoát bàn tay của Triệu Cương. “Kiếm này, ta đã định mua.”
“Mua?” Triệu Cương bật cười lớn, hai tên gia đinh phía sau cũng cười theo. “Ngươi có bao nhiêu linh thạch? Ba ngàn? Ngươi có biết Triệu gia ta mỗi ngày tiêu bao nhiêu không? Cút ngay đi, đừng để ta phải động thủ!”
Lăng Tiêu thở dài. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không thể nhẫn nhịn mãi. “Nếu ngươi muốn, cứ ra giá. Ai trả cao hơn thì được.”
Triệu Cương nhếch mép. “Ta ra năm ngàn linh thạch! Ngươi dám trả cao hơn sao?” Hắn nghĩ rằng con số này đủ để dọa cho một tên tiểu tử nghèo kiết xác như Lăng Tiêu phải bỏ cuộc.
Lăng Tiêu thản nhiên lấy ra một chiếc túi trữ vật, đổ ra năm ngàn linh thạch hạ phẩm. “Đây là năm ngàn linh thạch.” Hắn đặt chúng lên quầy.
Triệu Cương trợn mắt. Hắn không ngờ một tên “nhà quê” lại có thể lấy ra số linh thạch lớn như vậy. Hắn cảm thấy mặt mũi bị mất sạch. “Ngươi… Ngươi dám đùa giỡn với ta sao? Lão già, ngươi mau đuổi hắn ra ngoài!” Hắn quay sang quát lão chủ.
Lão chủ cửa hàng, dù có vẻ nể nang Triệu gia, nhưng vẫn là một người làm ăn có nguyên tắc. “Triệu công tử, đây là quy tắc. Vị tiểu huynh đệ này đã trả trước.”
“Quy tắc cái gì!” Triệu Cương giận dữ. “Hôm nay, ta sẽ cho ngươi biết quy tắc của Triệu gia ta!” Hắn vung tay, một luồng linh lực hùng hậu từ Trúc Cơ tầng năm bùng nổ, đánh thẳng về phía Lăng Tiêu. “Cút!”
Lăng Tiêu không hề né tránh. Hắn đứng yên, ánh mắt bình tĩnh. Khi luồng linh lực sắp chạm vào hắn, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể khẽ rung động, một làn khí vô hình tỏa ra, dễ dàng hóa giải công kích của Triệu Cương. Cả Triệu Cương và hai tên gia đinh đều bất ngờ. Công kích của hắn dường như chạm vào một bức tường vô hình, không gây ra chút tác động nào.
“Ngươi… ngươi là loại tu sĩ gì?” Triệu Cương kinh ngạc lùi lại một bước. Hắn đã dùng đến ba phần sức lực, nhưng lại không thể làm đối phương nhúc nhích. Điều này chứng tỏ tu vi của Lăng Tiêu không hề kém cạnh hắn, thậm chí còn có phần mạnh hơn.
Lăng Tiêu nhẹ nhàng đặt Thanh Long Kiếm xuống quầy. “Ta không muốn gây chuyện, nhưng nếu ngươi đã muốn, ta đành phải phụng bồi.” Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm màu xanh lam lấp lánh phản chiếu ánh sáng. “Hôm nay, ta sẽ dùng Thanh Long Kiếm này, dạy cho ngươi biết thế nào là quy tắc.”
Triệu Cương thấy Lăng Tiêu dám khiêu khích mình thì càng thêm tức giận. “Hừ, Trúc Cơ tầng ba mà dám múa rìu qua mắt thợ! Ta sẽ cho ngươi biết sức mạnh của Triệu gia!” Hắn rút ra một thanh đại đao, vung lên một vòng, chém mạnh xuống. “Triệu Gia Đao Pháp, Phá Sơn Trảm!”
Đao khí cuồn cuộn, mang theo sức mạnh kinh người, có thể chém nát đá tảng. Nhưng trong mắt Lăng Tiêu, chiêu thức này vẫn còn quá nhiều sơ hở.
Lăng Tiêu khẽ lắc đầu. Thanh Long Kiếm trong tay hắn như hòa làm một với cơ thể. Hắn không dùng bất kỳ công pháp hoa mỹ nào, chỉ là một nhát kiếm đơn giản, nhưng lại ẩn chứa sự tinh túy của kiếm đạo. Lưỡi kiếm nhẹ nhàng lướt qua, như một con Thanh Long xuyên qua bầu trời, dễ dàng xuyên thủng đao khí của Triệu Cương.
Keng!
Thanh kiếm của Lăng Tiêu chạm vào đại đao của Triệu Cương. Một lực phản chấn mạnh mẽ truyền đến, khiến Triệu Cương cảm thấy cánh tay tê dại, đại đao suýt chút nữa tuột khỏi tay. Hắn lảo đảo lùi lại ba bước, khuôn mặt tái mét.
Lăng Tiêu không dừng lại. Hắn xoay người, Thanh Long Kiếm vẽ nên một vòng cung hoàn mỹ. “Thanh Long Chiến Vũ!”
Kiếm khí cuồn cuộn như sóng biển, bao phủ lấy Triệu Cương. Triệu Cương hoảng hốt, liên tục vung đao chống đỡ, nhưng mỗi nhát kiếm của Lăng Tiêu đều chứa đựng một sức mạnh khó tin, xuyên thủng mọi lớp phòng thủ của hắn. Trong chớp mắt, Triệu Cương đã bị hàng chục nhát kiếm lướt qua người, quần áo rách nát, trên da thịt xuất hiện những vết đỏ ửng, nhưng không có vết thương nghiêm trọng nào.
Lăng Tiêu thu kiếm về, mũi kiếm đặt nhẹ lên cổ Triệu Cương. “Ngươi thua rồi.”
Triệu Cương run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn không ngờ mình, một thiên tài Trúc Cơ tầng năm của Triệu gia, lại bị một tên tiểu tử “phế vật” đánh bại dễ dàng như vậy. Hắn cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ khi lưỡi kiếm lạnh lẽo kề sát cổ.
Người dân xung quanh cửa hàng đã tụ tập lại, ai nấy đều kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt. Một tu sĩ Trúc Cơ tầng ba đánh bại một tu sĩ Trúc Cơ tầng năm, lại còn là công tử của Triệu gia. Điều này thật sự quá chấn động!
Lăng Tiêu không muốn giết người. Hắn chỉ muốn một bài học. Hắn thu kiếm về, nhìn Triệu Cương. “Nhớ kỹ, không phải ai cũng là kẻ để ngươi tùy tiện khinh thường.”
Triệu Cương ngã phịch xuống đất, thở hổn hển. Hai tên gia đinh vội vàng chạy đến đỡ hắn dậy.
Lăng Tiêu quay sang lão chủ cửa hàng. “Lão chủ, kiếm này ta mua.” Hắn đặt linh thạch xuống.
Lão chủ gật đầu, ánh mắt đầy tán thưởng. “Tiểu huynh đệ đúng là rồng trong số người. Thanh kiếm này thuộc về ngươi.” Lão còn tặng thêm cho Lăng Tiêu một quyển bí kíp kiếm pháp cơ bản coi như quà tặng.
Lăng Tiêu nhận lấy Thanh Long Kiếm, tra vào vỏ, rồi quay người rời đi, bỏ lại Triệu Cương với vẻ mặt căm hận và nhục nhã. Cuộc đối đầu này đã khiến hắn nhận ra rằng, dù hắn đã thoát khỏi danh xưng “phế vật”, nhưng trên con đường tu luyện vẫn còn rất nhiều kẻ mạnh hơn, kiêu ngạo hơn Triệu Cương. Hắn cần phải mạnh mẽ hơn nữa.
Hắn đi đến Chợ Linh Dược, mua sắm một số linh thảo quý hiếm mà hắn cần. Trong quá trình đó, hắn cảm thấy Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể mình càng thêm khao khát được thức tỉnh. Mỗi lần hắn vận dụng sức mạnh, hắn đều cảm thấy một nguồn năng lượng cổ xưa, hùng vĩ đang dần được giải phóng. Đó là một sức mạnh không thuộc về phàm trần, là bí mật của thân thế hắn, và cũng là chìa khóa để hắn đối mặt với kẻ thù đã phong ấn mình.
Cầm Thanh Long Kiếm trong tay, Lăng Tiêu bước đi giữa dòng người tấp nập của Thương Long Thành. Mục tiêu Thánh Long Cung đã gần hơn bao giờ hết, và hắn đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Huyền Giới rộng lớn đang chờ hắn khám phá, và con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế chỉ mới bắt đầu.