Chí Tôn Vạn Đế
Chương 9
Chương 9: Rời Thanh Vân, Bước Khai Thế
Thời gian thấm thoát thoi đưa, như mũi tên vụt qua khe cửa. Ba tháng sau cái đêm Lăng Tiêu bộc lộ tài năng kinh người trước Tần Phong và các trưởng lão, cả Thanh Vân Tông đều biết đến cái tên Lăng Tiêu.
Từ một thiếu niên bị ruồng bỏ, mang danh “phế vật”, Lăng Tiêu giờ đây đã trở thành một hiện tượng. Hắn không còn là kẻ lầm lũi ở góc sân tập nữa. Mỗi ngày, dưới sự hướng dẫn của cố nhân ẩn trong Chí Tôn Thần Tàng, Lăng Tiêu tu luyện không ngừng nghỉ. Nguồn linh khí từ Thần Tàng không ngừng tẩm bổ thân thể, tẩy rửa kinh mạch, giúp hắn hấp thu linh khí thiên địa với tốc độ mà ngay cả những thiên tài đỉnh cấp của Thanh Vân Tông cũng không thể sánh bằng.
Chỉ trong ba tháng, Lăng Tiêu đã đột phá từ Luyện Khí Cảnh tầng ba lên đến Luyện Khí Cảnh tầng chín, chỉ còn một bước nữa là chạm đến Trúc Cơ Cảnh. Tốc độ này khiến toàn bộ Thanh Vân Tông chấn động. Các trưởng lão, vốn dĩ coi thường hắn, giờ đây nhìn hắn với ánh mắt phức tạp. Có kính nể, có nghi ngờ, và cả sự hối tiếc vì đã bỏ lỡ một hạt giống tài năng như vậy.
Không chỉ thực lực tu vi tăng vọt, Lăng Tiêu còn dành thời gian nghiền ngẫm những công pháp, võ kỹ mà cố nhân truyền thụ. Những chiêu thức tưởng chừng đơn giản, qua tay hắn thi triển lại mang theo một loại ý cảnh thâm sâu, một sức mạnh khó lường. Hắn không còn là cậu bé ngây thơ, mà đã trở thành một thanh niên trầm ổn, ánh mắt sắc bén, ẩn chứa sự tự tin và quyết đoán.
Danh tiếng của Lăng Tiêu lan truyền khắp tông môn. Hắn được đặc cách tiến vào Nội Môn, thậm chí còn được một vị Thái Thượng Trưởng Lão để mắt tới, ngỏ ý muốn thu làm đệ tử thân truyền. Nhưng Lăng Tiêu đều khéo léo từ chối. Hắn biết, con đường của mình không nằm ở Thanh Vân Tông nhỏ bé này.
Tuy nhiên, sự nổi bật của Lăng Tiêu cũng mang đến phiền phức. Những kẻ từng chèn ép hắn, đặc biệt là Tần Phong, càng thêm ghen ghét đố kỵ. Tần Phong, sau thất bại nhục nhã, đã tìm mọi cách để phục thù. Hắn liên tục phái người gây khó dễ, thậm chí còn giăng bẫy Lăng Tiêu trong các nhiệm vụ tông môn.
Một ngày nọ, Lăng Tiêu nhận một nhiệm vụ tuần tra biên giới tông môn, nơi thường xuyên xuất hiện yêu thú cấp thấp. Nhưng khi hắn đến nơi, lại phát hiện ra một bầy yêu thú cấp trung đang tụ tập, và có dấu hiệu của một bẫy trận pháp được bố trí khéo léo. Rõ ràng, Tần Phong đã ngầm thông đồng với một số đệ tử khác, muốn mượn tay yêu thú để trừ khử hắn.
Lăng Tiêu cười lạnh. Hắn đã quá quen với những thủ đoạn hèn hạ này. Hắn không nói nhiều, trực tiếp lao vào bầy yêu thú. Thanh kiếm trong tay hắn múa lượn như rồng bay phượng múa, mỗi chiêu thức đều mang theo sức mạnh kinh người. Từng con yêu thú cấp trung gầm gừ lao đến, nhưng đều bị hắn đánh bại chỉ trong vài chiêu. Huyết nhục văng tung tóe, không khí tràn ngập mùi máu tanh.
Trong lúc giao chiến, Lăng Tiêu cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc đang ẩn nấp gần đó. Hắn biết, Tần Phong đang quan sát. Kết thúc trận chiến, Lăng Tiêu không vội rời đi, mà quay đầu nhìn thẳng vào bụi cây rậm rạp. “Tần Phong, ngươi còn muốn núp đến bao giờ?”
Một bóng người run rẩy bước ra, chính là Tần Phong. Sắc mặt hắn trắng bệch, ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi và kinh hãi. Hắn không thể tin được Lăng Tiêu lại mạnh đến mức này, một mình tiêu diệt toàn bộ bầy yêu thú cấp trung mà không hề hấn gì. Hắn đã thua, thua một cách thảm hại.
“Ngươi… ngươi muốn làm gì?” Tần Phong lắp bắp hỏi, cơ thể không ngừng run rẩy.
Lăng Tiêu tiến lại gần, ánh mắt lạnh như băng. “Ta không muốn làm gì ngươi. Nhưng Tần Phong, đây là lần cuối cùng ta tha cho ngươi. Nếu còn có lần sau, ta sẽ không khách khí.” Hắn nói xong, xoay người rời đi, để lại Tần Phong đứng đó với nỗi sợ hãi tột cùng.
Trở về tông môn, Lăng Tiêu báo cáo nhiệm vụ. Hắn không nhắc đến chuyện Tần Phong giăng bẫy. Hắn không muốn lãng phí thời gian vào những kẻ nhỏ nhen như vậy. Mục tiêu của hắn cao hơn nhiều.
Sau đó không lâu, Thanh Vân Tông tổ chức một cuộc đại hội tỷ thí võ đạo toàn tông môn, nhằm chọn ra những đệ tử ưu tú nhất để tham gia vào Đại Hội Bách Tông, một sự kiện lớn của vùng, quy tụ các tông môn lớn nhỏ trong hàng vạn dặm.
Đây là cơ hội Lăng Tiêu chờ đợi. Hắn đăng ký tham gia, và như dự đoán, hắn một lần nữa gây chấn động. Trên võ đài, hắn đánh bại tất cả các đệ tử Nội Môn, thậm chí cả những đệ tử hạch tâm, những thiên tài được tông môn bồi dưỡng bao năm. Mỗi chiêu thức của hắn đều đơn giản mà hiệu quả, ẩn chứa đạo lý sâu xa, khiến các trưởng lão và tông chủ phải trầm trồ khen ngợi.
Trận chung kết, Lăng Tiêu đối đầu với đệ tử hạch tâm mạnh nhất Thanh Vân Tông, cũng là con trai của một vị trưởng lão quyền lực, tên là Mộ Dung Kiếm. Mộ Dung Kiếm là thiên tài được công nhận từ nhỏ, tu vi đã đạt Trúc Cơ Cảnh tầng ba, kiếm pháp xuất thần nhập hóa. Hắn ngạo nghễ nhìn Lăng Tiêu, không tin rằng một kẻ xuất thân tầm thường lại có thể đánh bại hắn.
Tuy nhiên, kết quả lại khiến tất cả mọi người ngỡ ngàng. Lăng Tiêu chỉ dùng ba chiêu đã đánh bại Mộ Dung Kiếm. Chiêu thứ nhất phá tan phòng ngự, chiêu thứ hai đánh bay kiếm của đối thủ, chiêu thứ ba, mũi kiếm của Lăng Tiêu đã kề sát cổ họng Mộ Dung Kiếm. Toàn bộ quá trình diễn ra nhanh đến mức không ai kịp phản ứng.
Võ đài im lặng như tờ, sau đó là tiếng hò reo vang dội. Lăng Tiêu đã trở thành đệ tử mạnh nhất Thanh Vân Tông, một điều chưa từng có tiền lệ. Hắn được vinh danh, được trao quyền đại diện Thanh Vân Tông tham gia Đại Hội Bách Tông.
Sau cuộc tỷ thí, Lăng Tiêu được Tông chủ Thanh Vân Tông triệu kiến. Tông chủ là một lão giả râu tóc bạc phơ, ánh mắt tinh anh như chim ưng. Ông nhìn Lăng Tiêu với vẻ mặt vừa phức tạp vừa hài lòng.
“Lăng Tiêu, ngươi đã mang lại vinh quang lớn cho Thanh Vân Tông. Ta thay mặt tông môn cảm tạ ngươi.” Tông chủ ôn tồn nói, “Với tài năng của ngươi, Thanh Vân Tông e rằng không thể giữ chân được ngươi lâu dài. Đại Hội Bách Tông lần này, ngươi cứ tự do thể hiện. Nếu có tông môn lớn hơn nào đó để mắt tới ngươi, Thanh Vân Tông cũng sẽ không ngăn cản.”
Lăng Tiêu cúi đầu. “Đa tạ Tông chủ. Tuy nhiên, đệ tử có một thỉnh cầu.”
“Ngươi cứ nói.”
“Sau Đại Hội Bách Tông, đệ tử muốn rời khỏi Thanh Vân Tông, tự mình du lịch khắp nơi, tìm kiếm cơ duyên tu luyện.” Lăng Tiêu nói thẳng, ánh mắt kiên định.
Tông chủ không hề ngạc nhiên. Ông thở dài. “Ta biết mà. Với tiềm năng của ngươi, quả thật không nên bó buộc ở nơi nhỏ bé này. Thiên địa rộng lớn, cơ duyên vô hạn. Ngươi đi đi. Thanh Vân Tông sẽ luôn là nhà của ngươi.” Ông nói, rồi lấy ra một chiếc nhẫn không gian. “Đây là một ít linh thạch và đan dược, cùng với một tấm bản đồ của vùng đất này. Hy vọng chúng có thể giúp ích cho chuyến đi của ngươi.”
Lăng Tiêu nhận lấy, cảm kích. “Đa tạ Tông chủ.”
Rời khỏi điện của Tông chủ, Lăng Tiêu đi thẳng đến đình viện của mình. Hắn nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như đang vẫy gọi. Trong sâu thẳm tâm trí, những mảnh ký ức lại chớp nhoáng hiện lên, rõ ràng hơn một chút. Một ngọn núi cao chót vót đâm thẳng lên tận trời xanh, được bao phủ bởi những đám mây ngũ sắc. Trên đỉnh núi, một vị thần uy phong lẫm liệt, khuôn mặt mờ ảo, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự cô độc và vĩnh hằng. Rồi, một cái tên bật ra trong tâm trí Lăng Tiêu, mơ hồ nhưng đầy sức hút: “Huyền Giới…”
Hắn biết, Thanh Vân Tông, hay thậm chí cả vùng đất này, chỉ là bước khởi đầu. Một thế giới rộng lớn hơn, hùng vĩ hơn đang chờ đợi hắn. Kẻ thù của hắn, bí mật về thân phận hắn, đều nằm ở một thế giới rộng lớn hơn, hùng vĩ hơn nhiều. Hắn cần phải mạnh hơn, rất nhiều!
Lăng Tiêu siết chặt tay. Sức mạnh này, con đường này, hắn sẽ đi đến cùng. Hắn sẽ bước ra khỏi đây, khám phá thế giới, tìm lại ký ức, và trở thành Chí Tôn Vạn Đế!
Sáng hôm sau, Lăng Tiêu mang theo hành trang đơn giản, đứng trước cổng Thanh Vân Tông. Gió sớm mơn man mái tóc, thổi bay đi những vướng bận cuối cùng. Hắn ngẩng đầu, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi có những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong sương sớm. Một thế giới mới đang chờ đón hắn.
Chuyến hành trình của Chí Tôn Vạn Đế, chính thức bắt đầu!