Chí Tôn Vạn Đế
Chương 8
Chương 8: Thanh Vân Sơ Hiển
Bình minh ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải rác trên nền đất phủ sương. Lăng Tiêu mở mắt. Đôi con ngươi đen láy giờ đây ánh lên một tia sáng kỳ dị, sâu thẳm như vũ trụ bao la. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận luồng linh khí trong cơ thể lưu chuyển mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Một đêm tu luyện, Chí Tôn Thần Tàng đã hấp thụ một lượng linh khí khổng lồ, không chỉ củng cố kinh mạch mà còn thanh tẩy tạp chất, khiến cơ thể hắn trở nên nhẹ nhàng, linh hoạt hơn. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng tế bào đều tràn đầy sức sống. Cái cảm giác yếu ớt, trì trệ của một “phế vật” đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tinh anh, nhạy bén đến khó tin.
Hắn đứng dậy, vươn vai. Xương cốt toàn thân vang lên những tiếng “rắc rắc” giòn tan, như thể đang được tái tạo. Lăng Tiêu bước ra khỏi phòng, tiến đến khu rừng nhỏ phía sau tẩm xá. Nơi đây yên tĩnh, ít người qua lại, rất thích hợp để hắn bí mật luyện tập.
Trong khu rừng, hắn bắt đầu vận động. Những động tác cơ bản của Thanh Vân Quyết, công pháp nhập môn của Thanh Vân Tông, được hắn thi triển. Nhưng khác với trước đây, mỗi chiêu mỗi thức đều mang theo sự uyển chuyển, dứt khoát lạ thường. Linh khí trong cơ thể hắn không còn phân tán, mà tập trung vào từng điểm, từng đường quyền, từng bước chân. Một luồng khí vô hình bao bọc lấy hắn, khiến lá cây xung quanh khẽ lay động.
Hắn thử nghiệm tốc độ của mình. Chỉ trong chớp mắt, thân ảnh hắn đã biến mất khỏi vị trí cũ, xuất hiện ở một thân cây cách đó vài trượng. Tốc độ này, ngay cả những đệ tử ở tầng Linh Động trung kỳ cũng khó mà đạt được. Lăng Tiêu không khỏi kinh ngạc, đồng thời cũng tràn đầy hưng phấn. Sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng quả nhiên phi thường!
Sau khi luyện tập một lúc, Lăng Tiêu trở lại tẩm xá, thay y phục rồi đi đến sân luyện võ của ngoại môn. Hôm nay là ngày các đệ tử ngoại môn tập trung luyện tập chung, dưới sự hướng dẫn của một vị chấp sự.
Khi Lăng Tiêu đến, sân luyện võ đã khá đông đúc. Tiếng hò hét, tiếng binh khí va chạm vang lên không ngớt. Hắn lẳng lặng tìm một góc ít người, bắt đầu luyện tập những động tác cơ bản. Nhưng ngay cả những động tác cơ bản nhất, qua tay hắn cũng trở nên khác biệt, ẩn chứa một loại khí thế khó tả.
Bất chợt, một tiếng cười chế nhạo vang lên. “Ôi chao, đây không phải là Lăng Tiêu ‘phế vật’ sao? Sao hôm nay lại siêng năng thế? Chẳng lẽ muốn đột phá lên Linh Động nhất trọng à? Ha ha ha!”
Lăng Tiêu ngẩng đầu. Một nhóm ba, bốn đệ tử đang tiến đến, kẻ dẫn đầu là Vương Hạo, một đệ tử ngoại môn có chút tiếng tăm, đã đạt đến Linh Động nhị trọng. Hắn ta vốn là một kẻ hống hách, thường xuyên ức hiếp những đệ tử yếu hơn, và Lăng Tiêu chính là một trong số những nạn nhân của hắn.
“Lăng Tiêu, ngươi là phế vật thì mãi mãi là phế vật. Đừng phí công vô ích nữa. Có luyện cả đời cũng không bằng ta một khắc,” Vương Hạo cười khẩy, ánh mắt khinh miệt. “Nếu không có Lăng Thiên sư huynh bảo vệ, ngươi đã sớm bị đuổi khỏi Thanh Vân Tông rồi.”
Nhắc đến Lăng Thiên, ánh mắt Lăng Tiêu chợt lạnh đi. Ký ức về những lời sỉ nhục, những lần bị hãm hại từ chính người trong gia tộc lại ùa về. Hắn thầm nghiến răng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
“Vương Hạo, chuyện của ta không liên quan đến ngươi,” Lăng Tiêu lạnh nhạt đáp, tiếp tục luyện tập.
Thái độ của Lăng Tiêu khiến Vương Hạo ngạc nhiên. Tên phế vật này hôm nay lại dám cứng miệng? Hắn ta nhếch môi, ánh mắt lóe lên vẻ tàn độc. “Ồ, có vẻ như ngươi đã học được cách nói chuyện rồi. Được thôi, để ta dạy cho ngươi một bài học về sự kính trọng!”
Vương Hạo không nói nhiều, trực tiếp vung quyền lao tới. Hắn ta ra tay khá hiểm độc, quyền phong mang theo một luồng linh khí yếu ớt, nhắm thẳng vào thái dương Lăng Tiêu. Hắn ta muốn dạy dỗ Lăng Tiêu một trận, cho hắn biết vị trí của mình.
Các đệ tử xung quanh thấy vậy đều lắc đầu. Lăng Tiêu vốn là phế vật, không có chút linh lực nào, làm sao có thể chống đỡ được đòn tấn công của Linh Động nhị trọng Vương Hạo? Có lẽ hắn ta sẽ lại bị đánh cho bầm dập như mọi khi.
Thế nhưng, điều bất ngờ đã xảy ra. Khi quyền phong của Vương Hạo sắp chạm đến Lăng Tiêu, thân ảnh hắn chợt loáng lên một cái, như một làn khói nhẹ nhàng lướt qua. Vương Hạo đánh hụt, quyền lực tán loạn vào không khí.
“Cái gì?!” Vương Hạo kinh ngạc thốt lên. Tốc độ của Lăng Tiêu, ngay cả hắn ta cũng không thể nhìn rõ!
Lăng Tiêu không dừng lại. Hắn xoay người, một cước nhẹ nhàng đá vào cẳng chân Vương Hạo. Cú đá không hề mang theo linh lực mạnh mẽ, nhưng lại vô cùng chuẩn xác, đánh trúng một điểm yếu trên cơ thể. Vương Hạo cảm thấy cẳng chân tê dại, cả người mất thăng bằng, lảo đảo ngã về phía trước.
Lăng Tiêu không cho hắn cơ hội phản kháng. Hắn bước lên một bước, vai trái nhẹ nhàng húc vào lưng Vương Hạo. Đây là một chiêu trong Thanh Vân Quyết, dùng lực mượn lực. Vương Hạo chỉ cảm thấy một lực đạo không lớn nhưng lại vô cùng tinh xảo truyền đến, đẩy hắn ta bay về phía trước vài bước, cuối cùng ngã rạp xuống đất, mặt mũi xanh mét.
Cả sân luyện võ chìm vào im lặng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Lăng Tiêu, xen lẫn kinh ngạc, hoài nghi và cả sợ hãi. Một “phế vật” không linh lực, lại vừa đánh bại Vương Hạo, một đệ tử Linh Động nhị trọng?
Vương Hạo loạng choạng đứng dậy, ôm lấy cẳng chân đau nhức. Hắn ta nhìn Lăng Tiêu bằng ánh mắt không thể tin nổi. “Ngươi… ngươi làm sao có thể… Không thể nào! Ngươi là phế vật!”
Lăng Tiêu không đáp lời. Hắn chỉ nhìn Vương Hạo bằng ánh mắt lạnh lẽo. Ánh mắt đó khiến Vương Hạo rùng mình, cảm thấy như bị một con mãnh thú nhìn chằm chằm. Hắn ta không còn vẻ ngạo mạn như trước, mà thay vào đó là sự sợ hãi.
Ba tên đệ tử đi cùng Vương Hạo thấy vậy cũng không dám tiến lên. Bọn chúng đều là Linh Động nhất trọng, còn yếu hơn Vương Hạo, làm sao dám đối đầu với Lăng Tiêu đang thể hiện sức mạnh quỷ dị này?
Từ phía xa, một vị chấp sự đang giám sát việc luyện tập cũng chú ý đến sự việc. Đó là chấp sự Trần, một lão nhân râu tóc bạc phơ, đã ở Thanh Vân Tông nhiều năm. Ông ta nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc.
“Tốc độ đó… chiêu thức đó… tinh chuẩn đến không ngờ. Không có linh lực, nhưng lại có thể đánh bại Vương Hạo, một đệ tử Linh Động nhị trọng. Thú vị, thật sự thú vị!” Chấp sự Trần lẩm bẩm, nheo mắt nhìn Lăng Tiêu, như thể đang nhìn một bảo vật mới được khai quật.
Lăng Tiêu không quan tâm đến ánh mắt của người khác. Hắn cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể mình. Mặc dù vẫn chưa thực sự có linh lực để công kích, nhưng Chí Tôn Thần Tàng đã giúp hắn cường hóa cơ thể đến mức phi thường, đồng thời tăng cường cảm giác và khả năng kiểm soát cơ thể lên một tầm cao mới. Hắn không còn là phế vật nữa!
Vương Hạo và nhóm của hắn ta không dám ở lại lâu. Bọn chúng lủi thủi rời đi, ánh mắt vẫn còn đầy vẻ sợ hãi và kinh hoàng. Sự kiện này nhanh chóng lan truyền khắp ngoại môn, khiến tên tuổi Lăng Tiêu không còn là “phế vật” mà trở thành “kẻ quái dị có sức mạnh khó lường”.
Lăng Tiêu trở lại góc của mình, tiếp tục luyện tập. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Thanh Vân Tông, hay thậm chí cả vùng đất này, chỉ là một cái ao nhỏ. Kẻ thù của hắn, bí mật về thân phận hắn, đều nằm ở một thế giới rộng lớn hơn, hùng vĩ hơn nhiều. Hắn cần phải mạnh hơn, rất nhiều!
Trong tâm trí hắn, hình ảnh những mảnh ký ức lại chớp nhoáng hiện lên. Một ngọn núi cao chót vót đâm thẳng lên tận trời xanh, một vị thần uy phong lẫm liệt đứng trên đỉnh núi, ánh mắt nhìn xuống vạn vật. Đó có phải là hắn? Hay là một phần của quá khứ mà hắn phải tìm lại?
Lăng Tiêu siết chặt tay. Sức mạnh này, con đường này, hắn sẽ đi đến cùng. Thanh Vân Tông, sẽ sớm trở thành quá khứ. Hắn sẽ bước ra khỏi đây, khám phá thế giới, tìm lại ký ức, và trở thành Chí Tôn Vạn Đế!