Chí Tôn Vạn Đế
Chương 7
Chương 7: Thanh Vân Tông Nhập Môn
Ánh mặt trời chói chang chiếu rọi lên con đường lát đá của Thanh Vân Trấn. Lăng Tiêu hít thở sâu, cảm nhận linh khí dồi dào trong không khí. Hành trình của hắn ở Huyền Giới đã chính thức bắt đầu, và hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của vô vàn thử thách và cơ duyên đang chờ đợi.
Mục tiêu trước mắt: Thanh Vân Tông. Hắn cần một nơi để ẩn mình, để học hỏi, và để bộc lộ tài năng của mình một cách có kiểm soát. Huyền Giới, ta đến rồi!
Lăng Tiêu không nán lại Thanh Vân Trấn. Sau khi rời khỏi quán ăn, hắn đi thẳng về phía cổng trấn. Hắn đã hỏi thăm đường đi đến Thanh Vân Tông từ trước, biết rằng nó nằm trên một ngọn núi hùng vĩ cách trấn không xa, nơi linh khí hội tụ, mây mù bao phủ quanh năm.
Con đường dẫn đến Thanh Vân Tông là một con đường mòn uốn lượn qua những cánh rừng xanh thẳm. Linh khí càng lúc càng nồng đậm, khiến tâm trí Lăng Tiêu trở nên thanh tịnh hơn. Hắn bước đi vững chãi, không nhanh không chậm, nhưng mỗi bước chân đều ẩn chứa một sự kiên định không thể lay chuyển.
Trên đường đi, Lăng Tiêu thỉnh thoảng bắt gặp những thiếu niên đồng trang lứa, hoặc lớn hơn một chút, cũng đang hướng về cùng một mục tiêu. Họ đa phần đều mang theo vẻ mặt háo hức, có chút lo âu, và sự tự tin ngông cuồng của tuổi trẻ. Một vài người thấy Lăng Tiêu đi một mình, ăn mặc giản dị, thì khẽ liếc nhìn với ánh mắt khinh thường hoặc thờ ơ. Lăng Tiêu không để tâm. Hắn đã quá quen với những ánh mắt như vậy. Điều hắn quan tâm là sức mạnh, là con đường tu luyện của riêng mình.
Sau gần nửa ngày đi bộ, khung cảnh bắt đầu thay đổi. Những ngọn núi trùng điệp hiện ra trước mắt, cao vút chạm mây. Trên đỉnh một trong những ngọn núi cao nhất, một quần thể kiến trúc cổ kính, hùng vĩ dần lộ diện qua lớp sương mù. Đó chính là Thanh Vân Tông.
Cổng chính của tông môn được xây bằng đá xanh khổng lồ, cao hơn mười trượng, chạm khắc hình rồng mây cuộn lượn. Hai bên cổng có hai pho tượng chiến binh khổng lồ, toát ra khí thế uy nghiêm. Phía trước cổng, một quảng trường rộng lớn đã chật kín người. Ước chừng có hàng trăm thiếu niên, thiếu nữ đang xếp hàng chờ đợi đến lượt mình tham gia khảo hạch nhập môn.
Lăng Tiêu chen vào giữa đám đông. Hắn cảm nhận được nhiều luồng linh lực khác nhau tỏa ra từ những người xung quanh, có mạnh có yếu. Đa số đều là cấp độ Luyện Khí Kỳ, một số ít đã đạt tới Trúc Cơ Kỳ sơ cấp, những người này thường có khí thế ngạo mạn hơn, được nhiều người xung quanh ngưỡng mộ.
Một thiếu niên đứng cạnh Lăng Tiêu, thấy hắn ăn mặc bình thường, không có khí thế gì đặc biệt, liền khẽ hừ một tiếng, nói lớn: “Năm nay đúng là đủ loại người đến tham gia. Có kẻ nào biết tu luyện là gì không mà cũng chạy đến đây? Thanh Vân Tông là nơi của thiên tài, chứ không phải nơi thu nhận phế vật.”
Lăng Tiêu liếc nhìn thiếu niên đó. Hắn ta trông có vẻ giàu có, quần áo lụa là, trên người đeo vài món pháp khí nhỏ lấp lánh, tu vi khoảng Luyện Khí Kỳ tầng bảy. Lăng Tiêu chỉ khẽ nhếch mép, không nói gì. Hắn không có thời gian để đôi co với loại người này.
Thiếu niên kia thấy Lăng Tiêu không đáp lời, tưởng hắn sợ hãi, càng đắc ý hơn, định nói thêm gì đó thì một tiếng chuông trầm đục vang vọng khắp quảng trường, báo hiệu buổi khảo hạch đã bắt đầu.
Một vị trưởng lão mặc đạo bào màu xanh, râu tóc bạc phơ, bước ra từ trong cổng tông môn. Ông ta có tu vi Trúc Cơ Kỳ đỉnh phong, khí thế uy nghiêm khiến đám đông im lặng ngay lập tức. Phía sau ông là vài đệ tử nội môn, chịu trách nhiệm hướng dẫn và ghi chép.
“Chư vị thiên tài trẻ tuổi,” vị trưởng lão cất giọng sang sảng, “Chào mừng các ngươi đến với Thanh Vân Tông! Hôm nay, tông môn chúng ta sẽ tiến hành khảo hạch nhập môn. Có hai vòng. Vòng đầu tiên, kiểm tra căn cốt và linh căn. Vòng thứ hai, kiểm tra thực lực chiến đấu và ngộ tính. Chỉ những ai vượt qua cả hai vòng mới có tư cách trở thành đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông.”
Vị trưởng lão vẫy tay, một tấm bia đá màu đen cao ba trượng được di chuyển đến giữa quảng trường. “Đây là Thức Linh Bi. Đặt tay lên đó, nó sẽ hiển thị phẩm chất linh căn của các ngươi. Linh căn càng tốt, khả năng tu luyện càng cao.”
Cuộc khảo hạch bắt đầu. Từng người một bước lên, đặt tay lên Thức Linh Bi. Ánh sáng đủ màu sắc bùng lên từ tấm bia. Người có linh căn cấp thấp thì ánh sáng yếu ớt, chỉ lấp lánh một chút rồi tắt. Người có linh căn cấp trung thì ánh sáng rực rỡ hơn, có thể là một màu xanh, đỏ, vàng. Những người có linh căn cao cấp thì ánh sáng chói lòa, thậm chí còn có thể hiện ra hình ảnh kỳ lạ như rồng, phượng, hoặc kiếm khí.
Lăng Tiêu quan sát cẩn thận. Hắn biết mình không thể bộc lộ toàn bộ sự phi phàm của Chí Tôn Thần Tàng. Hắn cần một linh căn vừa đủ tốt để được nhận vào tông môn, nhưng không quá nổi bật để gây sự chú ý không cần thiết.
Đến lượt thiếu niên kiêu ngạo lúc nãy. Hắn ta bước lên với vẻ mặt tự tin, đặt tay lên Thức Linh Bi. Một luồng ánh sáng màu xanh lam rực rỡ bùng lên, kèm theo một tiếng kiếm ngân nhẹ. “Thủy hệ thượng phẩm linh căn!” Một đệ tử nội môn hô lên. Đám đông xôn xao. Thượng phẩm linh căn đã là rất hiếm có, đủ để trở thành hạt giống của tông môn.
Thiếu niên kia đắc ý nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở Lăng Tiêu, nở một nụ cười khinh miệt. Lăng Tiêu vẫn giữ vẻ mặt bình thản.
Cuối cùng, đến lượt Lăng Tiêu. Hắn bước lên, đặt tay phải lên Thức Linh Bi. Hắn khẽ điều động linh lực trong cơ thể, dùng Chí Tôn Thần Tàng áp chế một phần lớn khí tức, chỉ để lộ ra một lượng nhỏ. Thức Linh Bi lập tức phát sáng. Một luồng ánh sáng màu vàng kim nhạt tỏa ra, không quá chói lòa nhưng lại có một vẻ đẹp cổ kính, thâm thúy. Ánh sáng đó ngưng tụ thành hình ảnh một tòa tháp nhỏ lấp lánh, rồi biến mất.
Đệ tử nội môn phụ trách kiểm tra ngây người. Màu vàng kim không phải là màu của ngũ hành linh căn thông thường. Hình ảnh tòa tháp cũng rất hiếm thấy. Hắn ta lúng túng nhìn vị trưởng lão. Vị trưởng lão nheo mắt nhìn Thức Linh Bi, rồi nhìn Lăng Tiêu, ánh mắt hiện lên một tia suy tư.
“Kim hệ… biến dị linh căn, trung phẩm đỉnh phong.” Vị trưởng lão chậm rãi nói. “Hình ảnh Thần Tháp, có chút ý nghĩa. Được rồi, qua vòng một.”
Đám đông lại xôn xao. Kim hệ biến dị linh căn đã là hiếm, trung phẩm đỉnh phong cũng không tệ, nhưng không quá nổi trội so với thượng phẩm linh căn của thiếu niên kiêu ngạo kia. Mọi người đều nghĩ Lăng Tiêu chỉ là may mắn, có linh căn lạ mà thôi. Thiếu niên kiêu ngạo cười khẩy, lắc đầu tỏ vẻ thất vọng.
Lăng Tiêu khẽ thở phào nhẹ nhõm. Kết quả này vừa đủ để hắn không bị loại, lại không quá phô trương. Hoàn hảo.
Vòng thứ hai, kiểm tra thực lực và ngộ tính. Các ứng viên được đưa vào một khu vực riêng, nơi có các trận pháp mô phỏng chiến đấu với khôi lỗi hoặc kiểm tra khả năng điều khiển linh lực. Lăng Tiêu được xếp vào một nhóm gồm mười người, trong đó có cả thiếu niên Thủy hệ thượng phẩm linh căn kia.
Bài kiểm tra thực lực là chiến đấu với một khôi lỗi cấp Luyện Khí Kỳ tầng tám. Mỗi người sẽ có ba chiêu để hạ gục hoặc đẩy lùi khôi lỗi. Nếu vượt qua, sẽ được kiểm tra ngộ tính bằng một câu đố hoặc một trận pháp nhỏ.
Đến lượt thiếu niên kiêu ngạo, hắn tên là Trần Phong. Trần Phong tự tin bước lên, rút ra một thanh kiếm pháp khí. Hắn thi triển một chiêu kiếm pháp uyển chuyển, kiếm khí sắc bén, chỉ trong hai chiêu đã đánh bay khôi lỗi. Đám đông trầm trồ khen ngợi.
Trần Phong lại nhìn Lăng Tiêu, ánh mắt đầy thách thức: “Để xem cái tên linh căn biến dị kia có làm được gì không.”
Lăng Tiêu bước lên. Khôi lỗi cấp Luyện Khí Kỳ tầng tám có sức mạnh đáng nể, di chuyển nhanh nhẹn, mỗi cú đấm đều mang theo sức gió rít. Lăng Tiêu không sử dụng bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào. Hắn chỉ vận dụng một lượng nhỏ linh lực từ Chí Tôn Thần Tàng, tập trung vào tốc độ và sức mạnh vật lý của cơ thể.
Hắn lách người né tránh cú đấm đầu tiên của khôi lỗi, sau đó tung ra một quyền. Quyền này thoạt nhìn không có gì đặc biệt, nhưng lại vô cùng chuẩn xác, đánh thẳng vào khớp nối cánh tay của khôi lỗi. “Rắc!” Một tiếng động nhẹ vang lên, cánh tay khôi lỗi hơi chệch đi.
Lăng Tiêu không dừng lại, chiêu thứ hai, hắn xoay người, chân quét ngang. Một luồng linh lực nhỏ ẩn trong cước pháp, đánh trúng vào chân trụ của khôi lỗi. Khôi lỗi lảo đảo, mất thăng bằng.
Chiêu thứ ba, Lăng Tiêu nhảy lên, dùng hết sức lực “bình thường” mà hắn muốn thể hiện, dồn vào một cú đạp mạnh. “Ầm!” Khôi lỗi bị đá bay ngược về phía sau, ngã vật xuống đất, không thể đứng dậy được nữa.
Cả quảng trường im lặng. Trần Phong há hốc mồm. Ba chiêu! Lăng Tiêu chỉ dùng ba chiêu, không hoa mỹ, không phô trương, nhưng lại vô cùng hiệu quả, hạ gục khôi lỗi một cách dứt khoát. Hắn ta không hề dùng kiếm, không dùng pháp khí, chỉ dựa vào cơ thể và linh lực.
Vị trưởng lão và các đệ tử nội môn đều nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt khác. “Thực chiến mạnh mẽ, kỹ năng thuần thục, phán đoán chính xác. Không tệ.” Vị trưởng lão gật đầu. “Ngươi qua vòng hai.”
Lăng Tiêu được đưa đến khu vực kiểm tra ngộ tính. Bài kiểm tra này đơn giản hơn: giải một câu đố về trận pháp cơ bản. Lăng Tiêu đã sớm học qua những kiến thức này từ ký ức mơ hồ của mình, nên chỉ mất vài phút để giải đáp. Vị trưởng lão nhìn đáp án của hắn, lại gật đầu thêm lần nữa.
“Lăng Tiêu, ngươi chính thức trở thành đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông!” Một đệ tử nội môn cầm danh sách lớn tiếng tuyên bố.
Lăng Tiêu nhận lấy một tấm lệnh bài màu xanh lam, bên trên khắc chữ “Thanh Vân Ngoại Môn”, cùng với một bộ đạo bào màu xám và bản đồ tông môn. Hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm. Bước đầu tiên đã hoàn thành.
Hắn được hướng dẫn đến khu vực ngoại môn, nơi có những căn phòng nhỏ đơn giản dành cho các đệ tử mới. Trên đường đi, hắn lại gặp Trần Phong. Trần Phong nhìn hắn với ánh mắt phức tạp, không còn vẻ kiêu ngạo ban đầu nữa. “Ngươi… cũng không tệ.” Trần Phong lẩm bẩm, rồi quay mặt đi. Lăng Tiêu chỉ khẽ cười, không nói gì.
Căn phòng của Lăng Tiêu khá đơn sơ, chỉ có một chiếc giường gỗ, một bàn nhỏ và một ghế. Nhưng đối với hắn, nó đã là đủ. Hắn ngồi xuống giường, hít một hơi thật sâu. Linh khí trong Thanh Vân Tông quả thực dồi dào hơn bên ngoài rất nhiều. Đây là một nơi tốt để tu luyện.
Hắn lấy ra tấm lệnh bài, ngắm nhìn nó. Ngoại môn. Đây chỉ là khởi đầu. Hắn biết con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan. Mục tiêu của hắn không chỉ dừng lại ở việc trở thành một đệ tử nội môn, hay một trưởng lão của Thanh Vân Tông. Hắn muốn tìm lại ký ức, tìm lại sức mạnh đã mất, và đối mặt với kẻ thù bí ẩn đã phong ấn hắn.
Đêm xuống, ánh trăng mờ ảo chiếu qua ô cửa sổ. Lăng Tiêu khoanh chân ngồi trên giường, bắt đầu vận chuyển công pháp. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn khẽ rung động, hấp thụ linh khí xung quanh với tốc độ kinh người. Hắn cảm thấy một dòng năng lượng ấm áp chảy khắp cơ thể, từng chút một củng cố kinh mạch, tăng cường sức mạnh.
Hắn nhắm mắt lại. Trong tâm trí, những mảnh ký ức mơ hồ lại hiện lên, những hình ảnh chớp nhoáng về một thế giới rộng lớn hơn, về những trận chiến rung trời chuyển đất, về một sức mạnh vượt qua mọi giới hạn. Hắn biết, đó là một phần của quá khứ bị phong ấn, chờ đợi hắn khám phá.
Thanh Vân Tông, chỉ là một trạm dừng chân trên hành trình vạn dặm. Lăng Tiêu siết chặt tay. Hắn sẽ không bao giờ là phế vật nữa. Hắn sẽ trở lại đỉnh cao, trở thành Chí Tôn của Vạn Đế!