Chí Tôn Vạn Đế
Chương 4
Chương 4: Thức Tỉnh Tài Năng – Lăng Phong Chấn Động
Trong căn phòng tĩnh mịch, Lăng Tiêu chìm sâu vào tu luyện. Dòng nguyên khí từ Chí Tôn Thần Tàng không ngừng tuôn trào, tinh lọc từng tấc kinh mạch, từng tế bào trong cơ thể hắn. Cảm giác như có hàng ngàn con suối nhỏ đang hợp thành một dòng sông lớn, mạnh mẽ và cuồn cuộn. Hắn cảm nhận được sức mạnh đang bùng nổ trong mình, một loại sức mạnh không phải do tích lũy dần dần mà là sự thức tỉnh từ tận sâu huyết mạch, từ một nguồn cội vô cùng cổ xưa.
Chỉ trong vài ngày, Lăng Tiêu đã hoàn toàn đột phá khỏi Luyện Thể Cảnh tầng ba, bước thẳng vào Luyện Thể Cảnh tầng năm, rồi tầng bảy, và không ngừng tiến tới. Tốc độ này là điều chưa từng có trong lịch sử Lăng gia, thậm chí là cả những thiên tài lừng lẫy nhất cũng không thể sánh bằng. Hắn biết, đây chính là tác dụng của Chí Tôn Thần Tàng, thứ đã bị phong ấn và giờ đây đang dần được khai mở. Mỗi lần nguyên khí lưu chuyển, một phần nhỏ ký ức mơ hồ lại lướt qua tâm trí hắn, những hình ảnh về một thế giới rộng lớn hơn, về những trận chiến kinh thiên, về một vương tọa cao ngút trời. Nhưng chúng quá nhanh, quá mờ ảo để hắn có thể nắm bắt.
Sức mạnh thể chất của Lăng Tiêu tăng lên chóng mặt. Hắn cảm thấy mình có thể nhấc bổng một tảng đá lớn, chạy nhanh như gió, và phản ứng linh hoạt hơn bội phần. Đặc biệt, nguyên khí trong đan điền hắn không còn hỗn tạp mà trở nên cực kỳ tinh thuần, mang theo một vẻ hùng vĩ và bá đạo khó tả. Hắn biết, đây chính là nền tảng để hắn đối phó với những thử thách sắp tới, để trả lại tất cả những gì hắn đã phải chịu đựng.
Một buổi sáng, tiếng chuông lớn từ Lăng gia vang vọng khắp các ngóc ngách, báo hiệu đến kỳ khảo hạch hàng tháng của các đệ tử trẻ tuổi. Đây là dịp để kiểm tra tiến độ tu luyện, phân chia tài nguyên, và cũng là lúc các trưởng lão đánh giá tiềm năng của thế hệ kế cận. Đối với Lăng Tiêu, những kỳ khảo hạch trước đây luôn là một cơn ác mộng, nơi hắn bị chế giễu, bị coi thường như một vết nhơ của gia tộc.
Lăng Tiêu bước ra khỏi phòng, thân hình gầy gò nhưng ánh mắt lại sắc bén và kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đi về phía quảng trường trung tâm, nơi đã tụ tập đông đảo các đệ tử Lăng gia. Tiếng xì xào, bàn tán ngập tràn không khí, và khi Lăng Tiêu xuất hiện, mọi ánh mắt đều đổ dồn về hắn, mang theo sự khinh miệt và thương hại quen thuộc.
“Nhìn kìa, phế vật Lăng Tiêu cũng đến dự khảo hạch sao?”
“Hắn đến làm gì chứ? Chẳng phải chỉ để làm trò cười cho chúng ta thôi sao?”
“Nghe nói hắn vẫn chỉ ở Luyện Thể Cảnh tầng ba, có lẽ cả đời này cũng không thể đột phá được nữa.”
Lăng Phong đứng ở vị trí trung tâm, bên cạnh các trưởng lão, khoác lên mình bộ trang phục lụa là, khuôn mặt tràn đầy kiêu ngạo. Hắn liếc nhìn Lăng Tiêu, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười khinh miệt. “Ô, xem ai kia kìa? Lăng Tiêu đại thiếu gia vẫn còn mặt mũi đến đây sao? Ta cứ tưởng ngươi đã tự nhốt mình trong phòng đến mục nát rồi chứ.”
Lăng Tiêu không đáp, chỉ lạnh lùng bước qua đám đông, tìm một chỗ đứng khuất. Ánh mắt hắn lướt qua Lăng Phong, rồi dừng lại ở vị trí của trưởng lão Lăng Sơn, người đã luôn đối xử khắc nghiệt với hắn. Hắn ghi nhớ từng ánh mắt, từng lời nói, và từng sự khinh miệt. Ngày hôm nay, hắn sẽ không còn là Lăng Tiêu yếu đuối của ngày xưa nữa.
Kỳ khảo hạch bắt đầu. Các đệ tử lần lượt tiến lên kiểm tra sức mạnh thể chất bằng Lực Lượng Trắc Nghiệm Thạch, một khối đá lớn có khả năng đo lường lực đấm. Sau đó là kiểm tra độ tinh thuần của nguyên khí và khả năng vận dụng võ kỹ cơ bản.
Lăng Phong là người đầu tiên lên kiểm tra. Hắn hít sâu một hơi, nguyên khí hùng hậu cuộn trào trong kinh mạch, rồi tung ra một quyền mạnh mẽ vào Lực Lượng Trắc Nghiệm Thạch. “Ầm!” Một tiếng động vang dội, khối đá lóe lên ánh sáng rực rỡ, hiển thị con số kinh người: “Năm trăm cân lực!”
Cả quảng trường ồ lên tán thưởng. “Quá mạnh! Lăng Phong quả nhiên là thiên tài số một của Lăng gia!”
“Năm trăm cân lực! Hắn sắp đột phá Tụ Khí Cảnh tầng năm rồi!”
Lăng Phong hưởng thụ sự ngưỡng mộ, ngẩng cao đầu liếc nhìn Lăng Tiêu một cái đầy thách thức, như muốn nói: “Ngươi vĩnh viễn không thể sánh bằng ta.”
Các đệ tử khác lần lượt lên kiểm tra, người được vài chục cân lực, người được hơn trăm cân, nhưng không ai có thể vượt qua Lăng Phong. Đến lượt những đệ tử yếu kém nhất, họ thường chỉ đạt được vài chục cân lực, và dĩ nhiên, Lăng Tiêu luôn là người thấp nhất.
“Lăng Tiêu, đến lượt ngươi!” Lăng Sơn trưởng lão lạnh lùng nói, giọng điệu đầy vẻ chán ghét.
Một làn sóng chế nhạo vang lên. “Phế vật đó còn gì để kiểm tra chứ?”
“Có khi còn không đủ sức đấm vỡ một quả trứng gà nữa ấy chứ!”
Lăng Tiêu bước lên, đối mặt với Lực Lượng Trắc Nghiệm Thạch. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận dòng nguyên khí tinh thuần cuộn trào trong đan điền. Chí Tôn Thần Tàng trong đầu hắn khẽ rung động, truyền cho hắn một sức mạnh vô tận. Hắn không cần phô trương, chỉ cần một quyền đơn giản, nhưng đủ để khiến tất cả phải câm lặng.
Hắn tung ra một quyền. Không hoa mỹ, không chiêu thức phức tạp, chỉ là một quyền thuần túy mang theo sức mạnh bùng nổ. “Rầm!”
Tiếng động vang dội hơn bất kỳ ai trước đó, thậm chí còn mạnh hơn cả quyền của Lăng Phong. Khối Lực Lượng Trắc Nghiệm Thạch rung lên bần bật, ánh sáng phát ra chói lòa, và một con số hiện lên khiến tất cả phải trợn mắt há mồm: “Bảy trăm cân lực!”
Cả quảng trường rơi vào im lặng chết chóc. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Lăng Tiêu, không thể tin vào những gì mình vừa thấy. Bảy trăm cân lực? Đây là sức mạnh của một phế vật Luyện Thể Cảnh tầng ba sao? Thậm chí còn vượt xa Lăng Phong, người được mệnh danh là thiên tài số một của Lăng gia!
Lăng Phong, người đang đứng kiêu ngạo, bỗng chốc cứng đờ. Nụ cười trên môi hắn tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt tái mét vì kinh hãi và khó tin. “Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Ngươi… ngươi đã làm gì?” Hắn hét lên, chỉ vào Lăng Tiêu.
Lăng Sơn trưởng lão cũng đứng bật dậy, ánh mắt nghi ngờ xen lẫn kinh ngạc. “Ngươi… ngươi đã đột phá Luyện Thể Cảnh tầng mấy? Sức mạnh này… không đúng!”
Lăng Tiêu không để ý đến sự chất vấn của Lăng Phong hay sự kinh ngạc của Lăng Sơn. Hắn chỉ lạnh lùng rút tay về, nói với giọng điệu bình thản: “Ta chỉ tu luyện thôi. Chẳng lẽ Lăng gia lại cấm đệ tử tu luyện sao?”
Tiếp theo là kiểm tra nguyên khí. Lăng Tiêu đặt tay lên Nguyên Khí Tinh Thuần Độ Thạch. Khối đá này sẽ phát ra ánh sáng tương ứng với độ tinh thuần của nguyên khí. Các đệ tử bình thường chỉ khiến nó phát ra ánh sáng màu xanh nhạt hoặc trắng đục. Lăng Phong khiến nó phát ra ánh sáng xanh lam khá rực rỡ, biểu thị nguyên khí của hắn thuộc loại khá tinh thuần.
Khi Lăng Tiêu đặt tay lên, Nguyên Khí Tinh Thuần Độ Thạch bỗng chốc phát ra một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ, chói lọi như mặt trời, bao trùm cả quảng trường. Ánh sáng đó không chỉ rực rỡ mà còn mang theo một khí tức cổ xưa, uy nghiêm, khiến những người có mặt cảm thấy áp lực nặng nề, như đang đối mặt với một vị đế vương.
“Hoàng kim… Hoàng kim nguyên khí!” Một trưởng lão đứng tuổi thốt lên, giọng run rẩy. “Đây là độ tinh thuần cao nhất! Chỉ những thiên tài vạn năm khó gặp, mang trong mình huyết mạch đặc biệt mới có thể sở hữu được!”
Lăng Phong lùi lại một bước, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn không thể chấp nhận được sự thật này. Lăng Tiêu, kẻ phế vật mà hắn luôn khinh miệt, lại có thể đạt được thành tựu kinh người đến vậy! Điều này không chỉ là vượt qua hắn, mà còn là một sự sỉ nhục không thể nào dung thứ!
Lăng Tiêu rút tay về, ánh sáng vàng kim dần tan biến. Hắn nhìn Lăng Phong, ánh mắt sắc lạnh chứa đựng sự cảnh cáo. “Ngươi có lẽ nên nhớ kỹ, trời cao có mắt, và kẻ nào gieo gió thì ắt sẽ gặt bão.”
Lăng Phong nghiến răng ken két, muốn xông lên nhưng bị Lăng Sơn trưởng lão ngăn lại. Lăng Sơn nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt phức tạp, không còn vẻ khinh miệt mà thay vào đó là sự ngờ vực và một chút lo lắng. “Lăng Tiêu, ngươi… đã đột phá Khai Mạch Cảnh rồi sao?”
Lăng Tiêu khẽ gật đầu. “Đúng vậy, trưởng lão. Vài ngày trước đã đột phá Khai Mạch Cảnh tầng hai.”
Lời nói của hắn như một quả bom nổ tung trong đám đông. Từ Luyện Thể Cảnh tầng ba lên Khai Mạch Cảnh tầng hai chỉ trong vài ngày? Đây không còn là thiên tài nữa, mà là yêu nghiệt! Lăng gia chưa từng có ai đạt được tốc độ tu luyện khủng khiếp như vậy.
Các trưởng lão bắt đầu bàn tán xôn xao, ánh mắt nhìn Lăng Tiêu đã hoàn toàn thay đổi. Từ nay trở đi, Lăng Tiêu không còn là phế vật bị ruồng bỏ nữa, mà là một thiên tài đột biến, một ẩn số có thể thay đổi vận mệnh Lăng gia.
Tuy nhiên, Lăng Tiêu biết rằng đây chỉ là bước khởi đầu. Sức mạnh hắn có được vẫn chưa đủ để đối phó với những kẻ thù thực sự, những kẻ đã phong ấn hắn, đã cướp đi ký ức và thân phận của hắn. Lăng Phong và Lăng gia chỉ là những con tép riu trên con đường chinh phục vạn giới của hắn.
Hắn rời khỏi quảng trường, bỏ lại sau lưng sự kinh ngạc, ganh ghét và những ánh mắt nghi ngờ. Trở về phòng, Lăng Tiêu tiếp tục tu luyện, không ngừng cảm nhận sự dung hợp sâu sắc của Chí Tôn Thần Tàng với linh hồn. Hắn biết, trong bí mật này ẩn chứa sức mạnh kinh thiên, một sức mạnh đủ để hắn đối đầu với mọi thách thức, phá vỡ mọi xiềng xích. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn đã có một khởi đầu. Một khởi đầu mà không ai ngờ tới, một khởi đầu của một Chí Tôn tương lai, vĩnh hằng bất diệt. Lăng Tiêu sẽ không dừng lại cho đến khi hắn đứng trên đỉnh cao nhất, nhìn xuống vạn giới.