Chí Tôn Vạn Đế
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:15:09 | Lượt xem: 4

Lăng Tiêu tỉnh dậy trong một cơn choáng váng, toàn thân đau nhức như vừa bị xé toạc rồi vá lại, nhưng sâu thẳm bên trong, một cảm giác ấm áp, tràn đầy sức sống đang lan tỏa khắp cơ thể. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ gỗ mục nát, rọi vào căn phòng nhỏ bé, ẩm thấp của hắn ở góc khuất Lăng gia. Căn phòng này, với bức tường bong tróc và mùi ẩm mốc, đã là nơi trú ẩn của hắn suốt mười sáu năm qua, là minh chứng cho thân phận “phế vật” bị khinh miệt mà hắn phải gánh chịu.

Hắn cố gắng chống tay ngồi dậy, một luồng năng lượng xa lạ nhưng vô cùng mạnh mẽ đang cuộn trào trong kinh mạch, khác hẳn với sự trống rỗng, yếu ớt mà hắn đã quen thuộc. Cảm giác này không phải là đau đớn, mà là sự tái sinh, sự hồi phục thần kỳ. Hắn đưa tay chạm vào ngực, cảm nhận rõ ràng một nguồn sức mạnh vô hình đang dần dung hợp vào huyết mạch, xương cốt của mình.

Ký ức đêm qua ùa về như một cơn thủy triều dữ dội: ánh mắt khinh bỉ của Lăng Phong, cú đạp tàn nhẫn đẩy hắn xuống vách núi sâu thăm thẳm, cảm giác tuyệt vọng tột cùng khi nghĩ rằng sinh mệnh mình sẽ kết thúc trong bóng tối lạnh lẽo. Rồi đột nhiên, một luồng sáng chói mắt bùng nổ từ sâu trong huyết mạch, nuốt chửng mọi thứ, một cảm giác đau đớn tột cùng xen lẫn với sự thăng hoa khó tả. Hắn nhớ mang máng một giọng nói cổ xưa văng vẳng bên tai, một sức mạnh vô biên dường như đã bùng nổ, nhưng rồi lại chìm vào im lặng, để lại hắn trong trạng thái hôn mê.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy?” Lăng Tiêu lẩm bẩm, hoang mang. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tập trung. Thật kỳ lạ, trong tâm trí hắn, một không gian hư vô rộng lớn, bao la vô tận hiện ra. Ở chính giữa không gian đó, một khối năng lượng khổng lồ, cổ xưa, lấp lánh như hàng vạn vì sao tinh tú, đang tỏa ra ánh sáng huyền ảo. Đó chính là thứ đã cứu hắn, thứ đã bùng nổ sức mạnh kinh thiên đêm qua.

“Ngươi cuối cùng cũng tỉnh rồi, tiểu tử đáng thương.”

Một giọng nói trầm thấp, già nua, đầy uy nghiêm nhưng cũng mang theo chút thương cảm, đột ngột vang vọng trong không gian hư vô đó, khiến Lăng Tiêu giật mình mở bừng mắt. Hắn nhìn quanh phòng, không thấy bất kỳ ai. Giọng nói đó rõ ràng là phát ra từ sâu trong đầu hắn, không phải từ bên ngoài!

“Ai? Ai đang nói chuyện? Ngươi là ai?” Lăng Tiêu hỏi, giọng run rẩy, vừa sợ hãi vừa tò mò.

Giọng nói lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, mang theo chút ý cười trêu chọc: “Ngươi không cần tìm đâu xa, ta đang ở trong đầu ngươi đây. Hay đúng hơn, ta đang ở trong Chí Tôn Thần Tàng của ngươi. Ngươi có thể gọi ta là Lão Giả.”

“Chí Tôn Thần Tàng? Lão Giả?” Lăng Tiêu lặp lại, cảm thấy đầu óc quay cuồng. Hắn là ai, Lão Giả là ai, và “Chí Tôn Thần Tàng” là cái quỷ gì?

“Phải. Chí Tôn Thần Tàng, đó là huyết mạch, là cốt tủy, là di sản vĩ đại nhất của dòng tộc ngươi, tiểu tử. Nó ẩn chứa tiềm năng vô hạn, đủ để ngươi trở thành một tồn tại sánh ngang trời đất. Nhưng thật đáng tiếc, nó đã bị phong ấn, bị che giấu bởi một thế lực kinh khủng nào đó từ khi ngươi còn nhỏ, khiến ngươi từ khi sinh ra đã mang danh phế vật, không thể tu luyện. Ta là một tàn hồn của một vị Chí Tôn vĩ đại, đã ngủ say hàng vạn năm trong Thần Tàng này. Đêm qua, nhờ vào chút kích thích từ sinh tử nguy cơ, phong ấn đã nứt ra một khe hở nhỏ, và ta đã được thức tỉnh, cùng lúc giúp ngươi vượt qua kiếp nạn.” Lão Giả giải thích, giọng điệu chậm rãi nhưng uy lực.

Lăng Tiêu nghe mà như nuốt từng lời. Hắn là phế vật, điều đó đã khắc sâu vào tâm trí hắn, là nỗi đau dai dẳng nhất của hắn suốt mười sáu năm. Giờ đây, một giọng nói cổ xưa lại nói rằng hắn có một “Chí Tôn Thần Tàng”, một huyết mạch vĩ đại, và hắn không phải phế vật? Điều đó thật khó tin, nhưng lại vô cùng hấp dẫn, như một tia sáng le lói trong màn đêm tăm tối.

“Ngươi… ngươi nói thật sao? Ta… ta thật sự không phải phế vật sao? Ta… ta có thể tu luyện?” Hắn hỏi, giọng điệu đầy hy vọng, xen lẫn sự run rẩy không thể che giấu.

“Hừm, tin hay không tùy ngươi. Ngươi tự cảm nhận đi.” Giọng nói của Lão Giả trở nên nghiêm túc hơn. “Ngươi thử vận chuyển một luồng nguyên khí trong kinh mạch xem. Đừng suy nghĩ quá nhiều, chỉ cần tập trung ý niệm.”

Lăng Tiêu làm theo lời. Hắn nhắm mắt lại, tập trung ý niệm vào luồng năng lượng ấm áp đang lan tỏa trong cơ thể. Thật kỳ lạ, khi hắn cố gắng điều khiển, luồng năng lượng đó lập tức tuân theo ý chí của hắn, di chuyển nhẹ nhàng qua các đường kinh mạch. Không còn sự tắc nghẽn, không còn sự trì trệ. Ngược lại, nó trôi chảy mượt mà, thậm chí còn có cảm giác như đang được một lực vô hình nào đó dẫn dắt, gia tốc.

“Cảm nhận được chưa? Đây là nguyên khí đã được Chí Tôn Thần Tàng thanh tẩy. Tốc độ hấp thụ và vận chuyển của ngươi giờ đây đã vượt xa những gì ngươi từng có. Ngươi không còn là phế vật nữa, tiểu tử. Ngươi chỉ là một viên ngọc quý bị bụi bẩn che lấp, và giờ đây, lớp bụi đó đã bắt đầu bong tróc.” Lão Giả nói, giọng điệu ẩn chứa sự tự hào và một chút hưng phấn.

Nước mắt Lăng Tiêu trào ra, lăn dài trên gò má gầy gò. Không phải vì đau đớn, mà vì xúc động tột cùng. Mười sáu năm qua, hắn đã phải chịu đựng biết bao lời khinh miệt, ánh mắt chế giễu, sự ruồng bỏ từ chính gia tộc mình. Hắn đã từng nghĩ rằng cuộc đời hắn sẽ mãi mãi là một chuỗi ngày vô vọng. Giờ đây, hắn không phải phế vật? Hắn có thể tu luyện? Hắn có thể trở nên mạnh mẽ? Hy vọng rực cháy trong lòng hắn, mạnh mẽ hơn bất kỳ ngọn lửa nào, xua tan đi màn sương mù của sự tuyệt vọng.

“Lão Giả, ta phải làm gì? Làm thế nào để ta tu luyện? Xin người hãy chỉ dẫn cho ta!” Hắn hỏi, giọng nói khẩn thiết, tràn đầy khao khát.

“Bình tĩnh. Ngươi vừa trải qua một kiếp nạn, thân thể cần thời gian phục hồi và thích nghi với sự thức tỉnh ban đầu của Thần Tàng. Nhưng ta có thể truyền cho ngươi một bộ công pháp sơ cấp. Nó không phải là công pháp mạnh nhất trong vạn giới, nhưng là công pháp nền tảng vững chắc nhất để khai phá tiềm năng Chí Tôn Thần Tàng của ngươi. Ngươi hãy gọi nó là ‘Hỗn Độn Dưỡng Thần Quyết’.”

Ngay lập tức, một luồng thông tin khổng lồ đột nhiên tràn vào tâm trí Lăng Tiêu, không hề gây đau đớn mà trái lại, vô cùng rõ ràng và dễ hiểu. Đó là một bộ công pháp cổ xưa, phức tạp nhưng lại ẩn chứa những nguyên lý tu luyện vô cùng sâu sắc. Từng câu chữ, từng đồ hình vận công, từng phương pháp hô hấp, dẫn khí đều in sâu vào não hắn một cách tự nhiên, như thể hắn đã luyện tập nó từ ngàn đời trước.

“Hỗn Độn Dưỡng Thần Quyết… nó sẽ giúp ngươi từ từ thức tỉnh thêm sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng, đồng thời củng cố nền tảng tu luyện. Ngươi đừng vội vàng. Con đường của Chí Tôn không chỉ cần sức mạnh bùng nổ, mà còn cần sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu và trí tuệ để bước từng bước vững chắc. Hãy nhớ, vội vàng sẽ hỏng việc.” Lão Giả dặn dò, giọng điệu nghiêm túc hơn bao giờ hết.

Lăng Tiêu gật đầu lia lịa, khắc ghi từng lời của Lão Giả vào tâm khảm. Hắn cảm thấy như mình vừa được ban tặng một sinh mệnh mới, một ý nghĩa mới cho cuộc đời. Hắn không còn là kẻ vô dụng, không còn là gánh nặng của Lăng gia. Hắn có một mục tiêu, một con đường để theo đuổi, và một hy vọng vĩ đại.

Ngay trong ngày hôm đó, Lăng Tiêu bắt đầu bí mật tu luyện theo “Hỗn Độn Dưỡng Thần Quyết”. Hắn dành phần lớn thời gian trong căn phòng nhỏ của mình, hoặc lẻn ra khu rừng phía sau Lăng gia vào ban đêm, nơi ít người qua lại nhất. Với sự chỉ dẫn của Lão Giả và sự thanh tẩy của Chí Tôn Thần Tàng, tốc độ tu luyện của hắn kinh người. Nguyên khí từ trời đất dường như tự động bị kéo về phía hắn, chui vào kinh mạch, rồi được Thần Tàng tinh lọc thành dòng năng lượng thuần khiết nhất, không hề có tạp chất. Mỗi lần hô hấp, hắn đều cảm thấy cơ thể mình mạnh mẽ hơn một chút.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Lăng Tiêu đã cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong cơ thể. Hắn không còn yếu ớt nữa, sức lực tăng lên đáng kể, thị lực và thính giác cũng trở nên nhạy bén hơn gấp bội. Hắn đã đạt đến tầng thứ nhất của Luyện Thể Cảnh, một cảnh giới mà trước đây hắn nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, và đang nhanh chóng tiến tới tầng thứ hai. Đây là tốc độ mà ngay cả những thiên tài hàng đầu của Lăng gia cũng phải ngả mũ bái phục.

Tuy nhiên, bên ngoài, Lăng Tiêu vẫn cố gắng che giấu sự thay đổi của mình một cách hoàn hảo. Hắn vẫn giữ vẻ ngoài trầm lặng, yếu đuối, để không ai nghi ngờ. Hắn biết, nếu tin tức về việc hắn có thể tu luyện, đặc biệt là với tốc độ kinh người như vậy, bị lộ ra, chắc chắn sẽ gây ra rắc rối lớn. Kẻ đã phong ấn Chí Tôn Thần Tàng của hắn chắc chắn là một thế lực đáng sợ, và hắn chưa đủ mạnh để đối phó. Hắn cần thời gian, cần sức mạnh để trả thù, để tìm ra sự thật.

Một buổi sáng, khi Lăng Tiêu đang đi lấy nước từ giếng chung của Lăng gia, hắn lại gặp phải Lăng Phong. Lăng Phong, kẻ đã đẩy hắn xuống vách núi, giờ đây đang đi cùng vài tên đệ tử khác, vẻ mặt ngạo mạn, ánh mắt đầy sự khinh bỉ cố hữu. Hắn ta dường như không hề bận tâm đến việc Lăng Tiêu có sống sót hay không.

“Ồ, không phải là phế vật Lăng Tiêu đây sao? Ngươi vẫn còn sống à? Thật là mạng lớn. Cứ tưởng ngươi đã hóa thành phân bón cho cây rừng rồi chứ. Đúng là thứ xúi quẩy, sống dai như đỉa!” Lăng Phong cười khẩy, cố tình dùng những lời lẽ cay độc nhất.

Lăng Tiêu nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Một luồng sát khí mờ nhạt lóe lên trong mắt hắn, nhưng hắn vẫn giữ vẻ mặt bình thản, như một hồ nước không gợn sóng. Hắn biết, lúc này chưa phải lúc để ra tay. Hắn cần kiên nhẫn, cần một màn ra mắt thật sự chấn động.

“Ngươi thất vọng rồi, Lăng Phong. Ta vẫn sống tốt, và ta sẽ sống tốt hơn ngươi tưởng.” Lăng Tiêu đáp, giọng nói bình tĩnh đến lạ, không chút yếu ớt hay run rẩy nào, khiến Lăng Phong hơi bất ngờ, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ khinh thường.

“Hừ, được lắm. Miệng lưỡi cũng trở nên cứng rắn hơn rồi nhỉ? Ngươi có biết không, sắp tới là Đại Hội Tộc Luận rồi. Đó là cơ hội cho các đệ tử Lăng gia thể hiện tài năng, tranh giành tài nguyên tu luyện. Nhưng tiếc thay, một phế vật như ngươi thì mãi mãi chỉ có thể đứng nhìn mà thôi, hoặc cùng lắm là làm trò cười cho thiên hạ.” Lăng Phong nhếch mép cười độc địa, sau đó ra hiệu cho đám đệ tử đi theo.

Đám đệ tử cười vang, cố tình va vào vai Lăng Tiêu khi đi qua, khiến hắn loạng choạng. Nước trong xô đổ ra ngoài, làm ướt một mảng lớn. Lăng Tiêu đứng đó, nhìn theo bóng lưng Lăng Phong, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo, ẩn chứa sự quyết tâm sắt đá. Hắn đã không còn là Lăng Tiêu của ngày xưa nữa. Lăng Phong, ngươi sẽ phải trả giá cho những gì đã làm, và ngươi sẽ sớm phải quỳ gối dưới chân ta.

“Đừng lo, tiểu tử. Chỉ là một con kiến mà thôi. Sớm muộn gì ngươi cũng sẽ giẫm nát hắn dưới chân. Đại Hội Tộc Luận sắp tới, đó là cơ hội tốt để ngươi thể hiện bản thân, cũng là bước đệm đầu tiên để thoát khỏi cái gia tộc mục nát này.” Lão Giả vang vọng trong tâm trí Lăng Tiêu, giọng nói đầy tự tin, như một lời tiên tri không thể sai lệch.

Lăng Tiêu hít sâu một hơi. Phải, Đại Hội Tộc Luận. Đó sẽ là nơi hắn chứng minh rằng hắn không còn là phế vật. Đó sẽ là nơi hắn bắt đầu hành trình của mình, từ một thiếu niên bị ruồng bỏ, đến kẻ thống trị vạn giới. Hắn sẽ khiến Lăng Phong và tất cả những kẻ đã khinh miệt hắn phải hối hận.

Hắn quay trở lại phòng, tiếp tục tu luyện với tinh thần cao độ. Dòng nguyên khí trong kinh mạch cuộn trào mạnh mẽ hơn, như một con sông lớn đang dần hình thành, chờ ngày cuộn sóng dữ dội. Chí Tôn Thần Tàng trong đầu hắn cũng phát ra ánh sáng mờ ảo, dường như đang dung hợp sâu sắc hơn với linh hồn hắn, khai mở thêm những bí ẩn tiềm tàng. Lăng Tiêu biết, thời gian của hắn không còn nhiều. Hắn phải mạnh hơn, nhanh hơn, để đối phó với kẻ thù ẩn mặt, để tìm ra sự thật về thân phận của chính mình, và để hoàn toàn thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn đã có một khởi đầu. Một khởi đầu mà không ai ngờ tới, một khởi đầu của một Chí Tôn tương lai, vĩnh hằng bất diệt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8