Chí Tôn Vạn Đế
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-18 13:52:15 | Lượt xem: 3

Ảo Ảnh Chương 1

Chương 1: Phế Vật Thức Tỉnh

Huyết tanh nồng nặc lan tỏa trong không khí ẩm ướt của khe núi. Tần Vũ nằm bất động giữa đống đá lởm chởm, thân thể tả tơi, máu tươi không ngừng rỉ ra từ vô số vết thương. Mắt hắn mở to, vô hồn nhìn lên vòm trời xanh thẫm bị che khuất bởi những vách đá dựng đứng. Đau đớn không còn là thứ duy nhất hắn cảm nhận được; thay vào đó là sự lạnh lẽo tột cùng, một cảm giác bị bỏ rơi và phản bội.

“Phế vật như ngươi, sống chỉ làm ô uế Tần gia!”

“Cút xuống địa ngục đi! Cha mẹ ngươi đã chết, ngươi cũng nên đi theo bọn họ!”

Những lời miệt thị, những cú đá, những ánh mắt khinh bỉ vẫn còn văng vẳng bên tai hắn. Kẻ đã đẩy hắn xuống vực sâu này không ai khác chính là những người mang cùng họ Tần với hắn. Tần Lực, người anh họ mà hắn từng xem là huynh đệ, cùng với Tần Bá, một trưởng lão của ngoại tộc, đã không chút do dự mà vứt bỏ hắn như một món đồ bỏ đi. Lý do? Hắn là “phế mạch”, một kẻ không thể tu luyện, một vết nhơ trong gia tộc trọng võ. Trong thế giới mà cường giả vi tôn, một phế vật như Tần Vũ không có tư cách để tồn tại.

Kể từ năm tám tuổi, khi các huynh đệ cùng lứa bắt đầu dẫn khí nhập thể, Tần Vũ đã bị phát hiện có “phế mạch”. Các kinh mạch trong cơ thể hắn tắc nghẽn nghiêm trọng, không thể dung nạp linh khí, cũng không thể hình thành khí hải. Từ đó, cuộc đời hắn chìm trong bóng tối. Những ánh mắt yêu thương, sự quan tâm của phụ thân và mẫu thân dần biến mất sau cái chết bí ẩn của họ hai năm trước. Hắn trở thành một đứa trẻ mồ côi, bị hắt hủi, bị lợi dụng, và cuối cùng là bị vứt bỏ.

Tần Vũ nhớ lại lời mẫu thân hắn từng nói, trước khi bà qua đời: “Vũ nhi của ta, con không phải phế vật. Con mang trong mình huyết mạch cao quý nhất, nhưng nó đang bị phong ấn. Hãy sống sót, hãy mạnh mẽ, rồi một ngày con sẽ hiểu.” Nhưng những lời đó, trong suốt những năm qua, chỉ như một lời an ủi hão huyền. Hắn đã cố gắng, đã vùng vẫy trong tuyệt vọng, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là một kẻ yếu đuối, không thể phản kháng.

Một cơn gió lạnh buốt thổi qua, mang theo mùi tanh của máu và mùi đất ẩm. Tiếng gầm gừ trầm đục vang lên từ sâu trong khe núi, kéo Tần Vũ khỏi dòng suy nghĩ. Hắn cố gắng ngẩng đầu, đôi mắt nhập nhèm nhìn về phía âm thanh. Trong bóng tối lờ mờ, một cặp mắt xanh lục sáng rực như ma hỏa đang tiến lại gần. Đó là Phong Lang, một loại linh thú cấp thấp nhưng hung tàn, thường săn mồi ở những vùng núi hoang vắng. Từng con, từng con một, chúng hiện ra từ bóng tối, vây quanh hắn.

“Kết thúc rồi sao?” Tần Vũ cười thảm. Hắn đã cố gắng bám víu vào sự sống một cách vô vọng, nhưng giờ đây, thậm chí cả một con Phong Lang cũng có thể dễ dàng cướp đi sinh mạng hắn. Hắn không có chút sức lực nào để phản kháng, ngoại trừ một con dao găm cùn mà hắn luôn giấu trong người. Vô dụng.

Một con Phong Lang to lớn nhất, với bộ lông xám tro và hàm răng nanh sắc nhọn, gầm lên một tiếng dài, rồi lao thẳng tới. Nó nhắm vào cổ họng Tần Vũ, nơi mạch máu đang đập yếu ớt. Tần Vũ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Không cam tâm! Hắn không cam tâm chết như một con chó hoang! Hắn không cam tâm chết mà chưa biết sự thật về cha mẹ, chưa hiểu được lời mẫu thân nói, chưa thể báo thù cho những tủi nhục mà hắn phải chịu đựng!

Ngay khoảnh khắc lưỡi nanh của Phong Lang sắp chạm vào da thịt, một luồng ý chí mạnh mẽ bùng lên trong lòng Tần Vũ. Một tiếng gầm thét vô hình vang vọng trong tâm trí hắn, không phải của hắn, mà là của một thứ gì đó cổ xưa, hùng vĩ, đang bị giam cầm! Cùng lúc đó, một cảm giác nóng rực đột ngột bùng phát từ sâu bên trong đan điền, nơi mà bấy lâu nay Tần Vũ luôn cho là trống rỗng.

Một luồng sáng màu vàng kim nhạt bỗng nhiên xuyên qua lớp áo rách nát của Tần Vũ, phát ra từ vị trí trái tim hắn. Đó là một phù văn cổ xưa, phức tạp đến mức không thể diễn tả bằng lời, như được khắc ghi từ thuở khai thiên lập địa. Phù văn này chỉ lóe lên trong chớp mắt, rồi nhanh chóng chìm sâu trở lại, nhưng năng lượng mà nó giải phóng lại kinh thiên động địa.

Một làn sóng xung kích vô hình, mang theo khí tức hủy diệt và bá đạo, bỗng nhiên bùng nổ từ thân thể Tần Vũ. Con Phong Lang đang lao tới bị đánh văng ra xa như một con búp bê vải, va mạnh vào vách đá và vỡ vụn thành những mảnh thịt vụn. Những con Phong Lang khác đang bao vây cũng không tránh khỏi số phận tương tự. Chúng gào thét thảm thiết, thân thể nổ tung, máu thịt văng tung tóe.

Tần Vũ kinh hoàng mở bừng mắt. Hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cơn đau thể xác vẫn còn đó, nhưng đã bị lu mờ bởi một cảm giác khác lạ, một dòng năng lượng ấm áp đang chảy khắp cơ thể hắn. Những vết thương trên người hắn, những vết rách sâu và bầm tím, đang nhanh chóng khép miệng, ngứa ran và lành lại với tốc độ đáng kinh ngạc. Xương cốt rạn nứt tự động hồi phục, cơ bắp rách nát được tái tạo.

Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh dâng trào, dù chỉ là một tia nhỏ bé, nhưng lại vô cùng tinh thuần và hùng vĩ, hoàn toàn khác biệt với linh khí mà hắn từng nghe nói đến. Luồng sức mạnh này không ngừng rửa sạch kinh mạch, đẩy lùi những tắc nghẽn bấy lâu nay. Hắn có thể cảm nhận được, một cách mơ hồ, những kinh mạch “phế vật” của mình đang dần được thông suốt, dù chỉ là một phần rất nhỏ.

“Đây là… chuyện gì?” Tần Vũ thì thầm, giọng nói khàn đặc. Hắn đưa tay chạm vào ngực mình, nơi phù văn kia vừa lóe sáng. Hắn không thấy gì cả, nhưng một cảm giác ấm áp và một sợi liên kết vô hình đã được hình thành. Giống như một cánh cửa đã được mở ra, dù chỉ là một khe hở nhỏ, nhưng nó đã cho hắn một cái nhìn thoáng qua về một thế giới hoàn toàn khác, một tiềm năng vô hạn đang ngủ say bên trong.

Hắn cố gắng tập trung cảm nhận. Dòng năng lượng ấm áp kia dường như bắt nguồn từ một nơi sâu thẳm trong cơ thể hắn, giống như một biển cả rộng lớn đang bị đóng băng, và giờ đây một tảng băng nhỏ đã tan chảy, giải phóng một dòng suối nhỏ. Đây chính là “Chí Tôn Thần Tàng” mà mẫu thân hắn từng ám chỉ? Hay là một phần của nó?

Dù còn yếu ớt, nhưng Tần Vũ có thể cảm nhận được sức mạnh. Không phải là linh khí, mà là một loại năng lượng nguyên thủy, hùng vĩ hơn nhiều. Hắn nhấc tay lên, một vết cắt sâu ở lòng bàn tay đã lành lặn hoàn toàn, chỉ còn lại một vệt sẹo mờ. Hắn đứng dậy, cảm thấy toàn thân đau nhức nhưng đã không còn nguy hiểm đến tính mạng. Hắn đi về phía xác của con Phong Lang to lớn nhất, thứ mà hắn đã vô tình giết chết. Chỉ là một con Phong Lang cấp thấp, nhưng với một “phế vật” như hắn trước đây, đó là một con quái vật không thể đối phó. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một đống thịt vụn.

Tần Vũ hít một hơi thật sâu. Hắn đã sống sót. Hắn không còn là kẻ yếu đuối vô dụng nữa. Dù sức mạnh vừa thức tỉnh còn rất mơ hồ và không thể kiểm soát, nhưng nó đã cho hắn hy vọng. Hy vọng để sống, hy vọng để tìm ra sự thật, hy vọng để báo thù.

Ánh mắt Tần Vũ trở nên kiên định. Hắn nhìn lên vách đá cao ngất. Đường ra khỏi khe núi này rất khó khăn, nhưng hắn sẽ không bỏ cuộc. Hắn sẽ bò lên từng tấc đất, vượt qua mọi chướng ngại vật. Hắn sẽ không để bất kỳ ai định đoạt số phận của mình nữa.

“Tần gia…” Hắn lẩm bẩm, một tia lạnh lẽo lóe lên trong mắt. “Những kẻ đã khinh bỉ ta, đã hãm hại ta… Ta sẽ quay lại. Và khi ta quay lại, tất cả các ngươi sẽ phải trả giá!”

Dứt lời, Tần Vũ bắt đầu bước đi, từng bước một, hướng về phía vách đá dựng đứng. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn đã không còn là Tần Vũ của ngày hôm qua. Một hạt mầm của Chí Tôn đã thức tỉnh, và từ khe núi hoang tàn này, một huyền thoại sẽ bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8