Chí Tôn Vạn Đế
Chương 1
Chương 1: Phế Vật Thức Tỉnh
Trong một góc khuất ẩm ướt của Lăng Gia, thiếu niên Lăng Tiêu cuộn mình lại, cố gắng nén những cơn đau nhói đang xé toạc cơ thể. Máu từ khóe miệng rỉ ra, thấm ướt vạt áo thô sơ. Đôi mắt đen láy của hắn, vốn dĩ luôn chứa đựng vẻ u uất và cam chịu, giờ đây lại bùng lên một tia lửa hận thù, dù chỉ là thoáng qua rồi lại vụt tắt, nhường chỗ cho sự bất lực và tuyệt vọng.
Mười lăm năm. Mười lăm năm cuộc đời, Lăng Tiêu chưa từng một ngày được nếm trải sự công bằng hay ấm áp của tình thân. Hắn là một cái tên bị lãng quên trong Lăng Gia, một gia tộc tu luyện nhỏ bé ẩn mình trong rặng núi Thanh Vân. Sinh ra đã mang danh “phế vật”, vì đan điền bẩm sinh khuyết tật, không thể hấp thụ linh khí, vô duyên với tu luyện. Điều này trong một thế giới cường giả vi tôn như Huyền Giới, đồng nghĩa với việc hắn không khác gì một con kiến, có thể bị giẫm nát bất cứ lúc nào.
Ký ức về trận đòn roi vừa rồi vẫn còn ám ảnh. Hắn đã bị lôi ra trước sân tộc, dưới ánh mắt khinh miệt của hàng trăm người, để làm vật tế thần cho sự ngạo mạn của Lăng Phong – con trai của tộc trưởng, cũng là biểu ca của hắn. Lăng Phong, một thiên tài tu luyện của Lăng Gia, vừa đột phá đến Tụ Khí cảnh tầng thứ năm, đang muốn khoe khoang thực lực và củng cố địa vị. Và cách tốt nhất để làm điều đó, chính là dẫm đạp lên kẻ yếu nhất, bẩn thỉu nhất trong tộc.
“Nhìn xem, phế vật Lăng Tiêu này, vẫn còn sống à? Ngươi đúng là dai như đỉa đói! Ta đã nói rồi, một kẻ không thể tu luyện như ngươi, sống trong Lăng Gia chỉ là lãng phí linh khí và lương thực!” Lăng Phong nhếch mép cười khẩy, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo. Hắn ta vừa ra tay đánh Lăng Tiêu bay xa mấy trượng, khiến thiếu niên phun ra một ngụm máu tươi.
Những tiếng cười nhạo, những lời xì xào bàn tán như kim châm vào tim Lăng Tiêu. Hắn nghe thấy những lời như “Đúng là phế vật, không có chút cốt khí nào”, “Sống làm gì cho chật đất”, “Thôi thì chết quách đi cho rồi, đỡ phải làm ô uế thanh danh Lăng Gia”. Ngay cả những người hầu trong tộc cũng dám nhìn hắn với ánh mắt khinh bỉ, như thể hắn là một loại sâu bọ hôi hám.
Hắn không phản kháng. Hắn đã quá quen với việc này. Mỗi lần phản kháng chỉ khiến hắn chịu nhiều đau đớn hơn. Đã bao nhiêu lần, hắn tự hỏi, tại sao mình lại phải chịu đựng tất cả những điều này? Tại sao Thượng Thiên lại bất công đến thế? Tại sao hắn lại mang dòng máu Lăng Gia, nhưng lại không bằng một con chó hoang?
Hắn lảo đảo đứng dậy, cơ thể như muốn đổ sụp. Lăng Phong thấy hắn vẫn còn gượng gạo, ánh mắt càng thêm tàn độc. “Ngươi vẫn chưa biết điều sao? Được thôi, ta sẽ dạy cho ngươi một bài học nhớ đời!”
Nói rồi, Lăng Phong vận dụng linh khí, một cước đá thẳng vào bụng Lăng Tiêu. Cú đá mang theo sức mạnh của Tụ Khí cảnh tầng năm, không chút lưu tình. Lăng Tiêu cảm thấy một chấn động kinh hoàng lan khắp cơ thể, xương sườn như muốn gãy rời, ngũ tạng như bị đảo lộn. Hắn ngã vật xuống đất, trước mắt tối sầm, không thể nhúc nhích. Hơi thở trở nên yếu ớt, từng đợt đau đớn dữ dội như muốn xé nát linh hồn hắn.
Lăng Phong vẫn chưa dừng lại. Hắn ta túm lấy cổ áo Lăng Tiêu, kéo lê hắn qua những bậc đá lạnh lẽo, ra khỏi sân tộc, hướng về phía khu rừng cấm – nơi được đồn đại là có yêu thú cấp thấp sinh sống, và là nơi những người mắc lỗi nặng trong tộc bị trừng phạt.
“Ngươi muốn đi đâu? Thả ta ra!” Lăng Tiêu cố gắng gào lên, nhưng giọng nói yếu ớt đến thảm hại.
“Đi đâu à? Ta sẽ tiễn ngươi một đoạn! Lăng Gia không chứa chấp phế vật. Tốt nhất là ngươi nên biến mất khỏi thế giới này đi!” Lăng Phong cười man rợ, ném Lăng Tiêu xuống một vách đá sâu hun hút. “Đừng trách ta độc ác, chỉ là ngươi quá vô dụng mà thôi!”
Cơ thể Lăng Tiêu rơi tự do trong không trung. Gió rít bên tai, những ngọn cây lướt qua mắt hắn như những bóng ma. Hắn cảm thấy một sự lạnh lẽo đến thấu xương, không phải vì gió mà vì sự tuyệt vọng. Hắn sẽ chết ở đây sao? Chết một cách thảm hại, không ai hay biết, không ai thương tiếc?
Một cảm giác cay đắng dâng lên trong lòng. Hắn hận. Hận Lăng Phong, hận Lăng Gia, hận cả cái thế giới bất công này. Nếu có kiếp sau, hắn thề sẽ không bao giờ để mình yếu đuối như thế này nữa! Hắn sẽ trở thành cường giả, đứng trên vạn vật, để không ai có thể khinh thường, không ai có thể chà đạp hắn!
RẦM!
Cơ thể hắn va mạnh vào một tảng đá nhô ra, rồi lăn lông lốc xuống đáy vực. Đau đớn! Đau đớn tột cùng! Máu tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả nền đất. Hắn cố gắng giơ tay lên, muốn nắm lấy thứ gì đó, nhưng chỉ chụp được không khí.
Trước mắt hắn dần trở nên mờ mịt. Hơi thở càng lúc càng yếu. Hắn cảm nhận được sự sống đang dần rời bỏ mình. “Không… ta không thể chết… ta không thể chết như thế này…”
Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, một tia sáng yếu ớt chợt lóe lên từ nơi ngực hắn. Đó là một mặt dây chuyền ngọc bích cổ xưa, màu xanh xám, không có gì đặc biệt, luôn được hắn đeo bên mình từ thuở lọt lòng. Mẹ hắn đã để lại cho hắn trước khi bà qua đời, nói rằng nó là vật duy nhất gắn liền với nguồn gốc bí ẩn của hắn.
Trong suốt mười lăm năm qua, mặt dây chuyền này chưa bao giờ có phản ứng gì, nó chỉ là một món trang sức bình thường. Nhưng giờ đây, dưới dòng máu nóng hổi của Lăng Tiêu, nó bỗng phát ra một luồng sáng xanh biếc chói mắt, như thể được thức tỉnh. Luồng sáng đó bao trùm lấy cơ thể hắn, và một nguồn năng lượng ấm áp, hùng vĩ cuồn cuộn chảy vào đan điền đang suy yếu của hắn.
Lăng Tiêu cảm thấy một cơn đau thấu trời, nhưng nó không phải là đau đớn của cái chết, mà là đau đớn của sự tái sinh. Từng thớ thịt, từng sợi gân, từng mạch máu trong cơ thể hắn như đang được trùng tu, được phá vỡ rồi tái tạo. Đan điền khuyết tật của hắn, vốn dĩ không thể chứa đựng linh khí, giờ đây như được mở rộng, một vòng xoáy năng lượng xanh biếc đang hình thành bên trong.
Trong đầu hắn, hàng loạt hình ảnh vụt qua như chớp giật. Những tòa thành vĩ đại vươn tới tận mây xanh, những vị thần linh uy phong ngự trị vạn giới, những trận chiến kinh thiên động địa giữa các vì sao… Một giọng nói cổ xưa, trầm hùng vang vọng trong tâm trí hắn, như tiếng chuông từ thuở hồng hoang, thì thầm những lời lẽ khó hiểu:
“Chí Tôn Thần Tàng… thức tỉnh… huyết mạch… Đế…”
Những hình ảnh, những âm thanh đó quá nhanh, quá hỗn loạn, khiến Lăng Tiêu không thể nắm bắt được toàn bộ. Nhưng hắn cảm nhận được một sức mạnh kinh khủng, một sự uy nghiêm tối cao đang dần được giải phóng từ sâu thẳm linh hồn mình. Cái mặt dây chuyền ngọc bích kia, nó không phải là vật phẩm tầm thường, nó chính là một phần của “Chí Tôn Thần Tàng”, nguồn gốc bí ẩn ẩn chứa sức mạnh chí tôn của hắn!
Cơn đau dần lắng xuống, thay vào đó là một cảm giác sảng khoái chưa từng có. Lăng Tiêu mở mắt, đập vào mắt hắn là một thế giới hoàn toàn khác. Hắn có thể nhìn thấy rõ ràng từng chiếc lá cây rung động trong gió, nghe thấy tiếng côn trùng bò dưới đất, cảm nhận được luồng linh khí mỏng manh đang lơ lửng trong không khí. Đôi mắt hắn trở nên sắc bén hơn, tinh anh hơn, như thể chúng vừa được rửa sạch bằng ánh sáng thần linh.
Hắn cố gắng cử động, và kinh ngạc phát hiện ra rằng những vết thương chí mạng trên cơ thể hắn đã lành lại một cách thần kỳ. Dù vẫn còn cảm giác đau nhức, nhưng chúng không còn là vết thương chết người nữa. Hắn thậm chí còn cảm thấy một nguồn năng lượng tràn trề đang chảy trong huyết quản, một loại năng lượng hoàn toàn xa lạ, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ.
Lăng Tiêu chạm tay vào mặt dây chuyền ngọc bích trên cổ. Nó vẫn lạnh lẽo và bình thường như mọi khi, không còn phát sáng. Nhưng hắn biết, nó đã thay đổi. Và hắn cũng đã thay đổi.
“Phế vật?” Hắn lẩm bẩm, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi. “Từ giờ trở đi, sẽ không còn phế vật Lăng Tiêu nữa.”
Hắn đứng dậy, cơ thể tuy còn chút loạng choạng nhưng ánh mắt đã tràn đầy sự kiên định và ý chí. Hắn ngẩng đầu nhìn lên vách đá cao ngất, nơi hắn bị Lăng Phong đẩy xuống. Hắn không còn là thiếu niên yếu đuối, cam chịu nữa. Một hạt giống của sức mạnh, của sự báo thù, và của khát vọng tối thượng đã được gieo mầm trong trái tim hắn.
Kẻ thù? Âm mưu? Thân phận bí ẩn? Hắn không biết. Nhưng hắn biết một điều: con đường tu luyện của hắn, con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế, đã chính thức bắt đầu từ giờ phút này. Lăng Phong, Lăng Gia, và tất cả những kẻ đã từng chà đạp hắn, sẽ phải trả giá.
Hắn nhìn sâu vào bóng đêm hun hút của đáy vực, đôi mắt lóe lên một tia sáng rực rỡ, như một vì sao vừa được khai sinh giữa vũ trụ hỗn mang.
Đại cảnh giới đầu tiên, “Phàm Trần Trùng Sinh”, đã mở ra.