Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 175
Chương 175: Tiếng Vọng Thái Cổ, Chân Tướng Vỡ Ốp
Bước chân của NC, nhẹ bẫng như tơ nhưng nặng trĩu vận mệnh, vang vọng trong sự tĩnh mịch đến đáng sợ của Hư Vô Thâm Uyên. Nơi đây, không còn là những hành tinh vỡ nát hay dải thiên hà mục ruỗng, mà là một vùng không gian không tên, không thời gian, nơi chính ánh sáng cũng phải cúi đầu trước sự hủy diệt vĩnh cửu. Căn Nguyên Chi Địa, cái tên đó không chỉ là một địa danh, mà là một vết sẹo khổng lồ hằn sâu vào linh hồn vũ trụ. Khí tức hủy diệt, tàn dư của Thái Cổ Đại Chiến, không phải là thứ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng nó đè nén mọi thứ, nghiền nát ý chí, bóp méo không gian, khiến cả một Tiên Vương thông thường cũng sẽ tan biến thành tro bụi chỉ trong nháy mắt.
Đối với NC, khí tức đó không còn là mối đe dọa. Mỗi phân tử hủy diệt va chạm vào cơ thể NC đều như một làn gió mát lành, kích thích những dòng chảy ký ức cuối cùng, những mảnh ghép sức mạnh còn sót lại trong huyết mạch. Bởi lẽ, nơi đây không chỉ là chiến trường, mà còn là một phần ký ức của chính NC, một bản đồ chỉ dẫn đến chân tướng bị chôn vùi. Những luồng năng lượng hỗn loạn, mạnh mẽ đến mức có thể xé toạc linh hồn, lại được NC hấp thụ một cách tự nhiên, dung hợp vào Đạo Thể đã đạt đến cực hạn của sự hoàn mỹ. Đây không phải là tu luyện, mà là một sự “tái hợp” – tái hợp với bản chất nguyên thủy của chính mình, tái hợp với những gì đã từng bị mất đi trong vô vàn kiếp luân hồi.
Càng đi sâu, NC càng nhận ra sự thật kinh hoàng về Thái Cổ Đại Chiến. Không phải chỉ là một cuộc chiến giữa các thế lực Tiên Tôn, Thần Chủ, mà là một cuộc chiến tranh giành quyền kiểm soát Thiên Đạo nguyên thủy. Những vết nứt không gian khổng lồ, những mảnh vỡ của các pháp bảo Tiên Tôn vẫn còn trôi nổi, ngưng đọng trong thời gian, kể lại câu chuyện về một sự kiện đã thay đổi vĩnh viễn vận mệnh của vạn giới. NC đưa tay chạm vào một tảng đá xám xịt, tưởng chừng vô tri, nhưng trong khoảnh khắc đó, hàng tỷ luồng thông tin ùa về, như một thác lũ nhấn chìm ý thức. Đó là những hình ảnh, âm thanh, cảm xúc của những vị thần đã ngã xuống, những lời nguyền rủa, những lời thề nguyện cuối cùng, và cả những tiếng gầm thét tuyệt vọng khi Thiên Đạo nguyên thủy bị xé toạc.
Chính ở nơi đây, NC cuối cùng cũng nhìn thấy rõ ràng hình ảnh của kẻ chủ mưu. Một bóng hình vĩ đại, hùng vĩ đến mức không thể diễn tả bằng ngôn ngữ phàm tục, nhưng lại ẩn chứa sự vặn vẹo, méo mó đến ghê tởm. Đó là một tồn tại đã từng là một phần của Thiên Đạo, nhưng vì dục vọng không đáy, vì khao khát trở thành Đấng Sáng Tạo duy nhất, đã phản bội lại bản nguyên, lợi dụng sự sơ hở của vũ trụ sơ khai để can thiệp vào vòng Luân Hồi. Hắn ta không phải là một Tiên Đế, cũng không phải một Thần Chủ, hắn là một “Thiên Đạo Giả” – kẻ muốn tự mình trở thành Thiên Đạo, biến vạn vật thành những con rối trong vở kịch của riêng mình. Kẻ đó đã dùng một phương pháp tà ác, xé nát Thiên Đạo nguyên thủy, phong ấn một phần lớn ý chí của nó, và dùng sức mạnh còn lại để tạo ra một vòng Luân Hồi giả tạo, méo mó, nhằm mục đích thu hoạch linh hồn và sinh khí từ vô số kiếp sống.
Ký ức cuối cùng, mạnh mẽ nhất, bùng nổ trong tâm trí NC. NC không chỉ là một Tiên Tôn hay Thần Chủ, mà là một tồn tại đặc biệt, được sinh ra từ chính một mảnh vỡ của Thiên Đạo nguyên thủy sau khi nó bị phân liệt. Đó là lý do vì sao NC mang theo “dấu ấn Luân Hồi Giả”, vì sao NC có thể cảm nhận được sự bất toàn của Thiên Đạo, và vì sao những ký ức về vô số kiếp sống lại rõ ràng đến vậy. NC chính là hy vọng của Thiên Đạo nguyên thủy, là cánh cửa để nó có thể tự chữa lành và tái sinh. Những kiếp luân hồi của NC không phải là ngẫu nhiên, mà là sự sắp đặt của một ý chí vĩ đại, ẩn giấu trong một mảnh vỡ khác của Thiên Đạo, dẫn dắt NC qua thử thách, tích lũy sức mạnh và trí tuệ, để rồi trở về nơi đây, đối mặt với kẻ đã bẻ cong vận mệnh.
Sức mạnh của NC đạt đến đỉnh điểm. Mỗi tế bào, mỗi nguyên tố trong cơ thể đều được tái cấu trúc, trở thành một phần của Thiên Đạo nguyên thủy thu nhỏ. Ánh mắt NC giờ đây không còn là ánh mắt của một phàm nhân, một tu sĩ, hay một Tiên Đế, mà là ánh mắt của một vị thần nhìn thấu vạn vật, nắm giữ sinh tử, thấu hiểu Luân Hồi. NC cảm nhận được sự kết nối với tất cả các vũ trụ, các thời không, cảm nhận được hơi thở của vạn linh, và cả sự đau khổ của Thiên Đạo đang bị giam cầm.
Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng tối tăm, lạnh lẽo như băng giá từ Địa ngục, từ từ tụ lại trước mặt NC, biến thành một cánh cổng hư ảo. Từ bên trong cánh cổng, một giọng nói cổ xưa, trầm thấp và đầy uy quyền vang vọng, mang theo sự chế nhạo và khinh miệt:
“Ngươi đã đến rồi sao, mảnh vỡ nhỏ bé? Ta đã đợi ngươi rất lâu. Ngươi nghĩ rằng với sức mạnh ô hợp từ những kiếp luân hồi vô nghĩa đó, ngươi có thể thay đổi được gì sao? Thiên Đạo đã là của ta, Luân Hồi là công cụ của ta. Ngươi chỉ là một con cờ cuối cùng, một sự giải trí nhỏ bé trước khi tất cả chìm vào sự vĩnh hằng mà ta đã định đoạt.”
Đó chính là “Thiên Đạo Giả”, kẻ chủ mưu đứng sau tất cả, hắn đã nhận ra sự hiện diện của NC. Nhưng giọng nói đó không phải là của hắn ta trực tiếp, mà chỉ là một ý niệm, một sự chiếu rọi từ một không gian khác, một cách để thăm dò và khẳng định sự thống trị. Hắn ta vẫn chưa lộ diện hoàn toàn, hắn vẫn đang ở một nơi nào đó, ẩn mình trong cốt lõi của Thiên Đạo đã bị bẻ cong.
NC không đáp lời, chỉ siết chặt nắm tay. Những lời nói đó không làm lay chuyển ý chí của NC, mà chỉ càng củng cố quyết tâm. NC đã nhìn thấy toàn bộ chân tướng, đã hiểu rõ bản chất của kẻ thù. Trận chiến cuối cùng không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà là một cuộc chiến về lý tưởng, về sự tồn tại, về quyền được lựa chọn vận mệnh.
Thị kiến về “Vĩnh Hằng Luân Hồi” không chỉ là một mục tiêu, mà còn là một lời thề. Một lời thề được khắc sâu vào xương tủy của NC, thúc đẩy NC tiến lên, không lùi bước. Kẻ thù cuối cùng đang chờ đợi, và NC, với toàn bộ ký ức, sức mạnh, và mục đích rõ ràng, đã sẵn sàng để đối mặt với vận mệnh của mình, không chỉ để chiến đấu, mà để định hình lại nó, để biến giấc mơ Vĩnh Hằng Luân Hồi thành hiện thực vĩnh cửu.
Bước chân của NC vang vọng trong sự tĩnh mịch của Hư Vô Thâm Uyên, mang theo tiếng vọng của một kỷ nguyên mới sắp sửa được khai sinh. Cánh cổng hư ảo kia, chính là cánh cửa dẫn đến trận chiến cuối cùng.